c đáp yêu cầu của ngươi, bản phái quyết định ngày giờ gặp gỡ như sau:
Địa điểm:
Đồng Đại Tỉnh Môn, phía bắc Cổ Thành Ngày giờ:
đầu giờ thìn, ngày mùng chín tháng một xuân năm mùi.
Bản chưởng môn sẽ hiện diện. Nếu vì lý do gì ngươi không đến, bản phái
dành toàn quyền tiếu mạ ngươi trước công chúng. Phần bản phái, nếu không giữ lời hứa, xin quỷ thần tru diệt.
Làm tại sảnh đường Hoa Sơn ngày quý đông năm Ngọ Chưởng môn:
Hoa Sơn Sĩ Khánh”.
Sĩ Khánh đọc xong, gật gù:
- Được đấy !
Lời văn rõ ràng trong cáo thị làm hắn hết do dự. Ít nhất, tình thế đã
ngã ngũ rồi, hay có lẽ bây giờ hắn mới ý thức được như vậy.
Ưng Đằng ra lệnh cho đồ đệ mang bảng ra cắm ngay dưới chân đại kiều
đường Gojo và trở vào ngồi cùng Sĩ Khánh bàn các việc sắp tới.
oo Dưới chân đồi Yoshida, Thạch Đạt Lang len lỏi giữa những ngôi nhà
nghèo nàn của các kiếm sĩ vọng tộc nhưng ít tiền. Những kiếm sĩ này phần lớn mang tư tưởng bảo thủ, cầu an, không ưa hay không thể làm được
những việc xuất chúng, đành cam phận sống tầm thường như mọi người.
Thạch Đạt Lang vừa đi vừa đảo mắt đọc những tấm bảng gỗ nhỏ đề tên gia
chủ treo trước cửa mỗi nhà. Hắn tìm gia đình người dì, vì hắn chỉ còn có bà dì này với Ô Nhiên, chị hắn, là hai người thân duy nhất. Dì hắn lấy
chồng kiếm sĩ, phục thị dưới trướng Tôn Điền. Có điều hắn không ngờ chú
dượng hắn cũng chẳng giàu có gì, tư thất ở hỗn độn trong khu gia cư
thanh bạch này, tìm được thật khó. Nhà nào cũng nhỏ chỉ hai gian, chen
chúc nhau, co ro như sợ cái lạnh mùa đông, nấp sau mấy thửa vườn hẹp xơ
xác, cây cối khẳng khiu, tuyết trong trận bão vừa qua vẫn còn đọng trên
cành cây gầy guộc.
Cửa đóng kín mít. Ngày ba mươi Tết, tuy có đôi nhà trang trí trúc và
cành thông theo tục lệ cổ truyền ở trước hàng hiên, nhưng thiếu hẳn cái
không khí rộn rịp ngoài đại lộ.
Đi mãi không tìm được nhà, mà tứ bề vắng vẻ không biết ai hỏi thăm, Thạch Đạt Lang tự nhủ:
“Chắc di mẫu ta dọn đi nơi khác rồi”. Bèn đi ngược trở lại. Đến gần chợ, sương chiều phủ kín khắp nơi nhưng phố xá ngày Tết vẫn còn tấp nập. Đèn đường nhòe nhoẹt rung rinh giữa những vòng ánh sáng vàng úa. Khách bộ
hành mang xách đi lại vội vàng, lúc ẩn lúc hiện.
Một phụ nữ đứng tuổi bước ngang trước mặt Thạch Đạt Lang. Đột nhiên hắn
có cảm giác kỳ lạ, hình như đã thấy người này ở đâu rồi. Những nét quen
thuộc lắm. Người đàn bà đi đã xa mà hắn vẫn còn ngẩn ngơ nhìn theo. Đứng một lúc, hắn sực nhớ :
nét mặt này là nét mặt của mẹ hắn, hắn vẫn mường tượng trong giấc mơ.
Đúng rồi, chắc bà đó là di mẫu hắn. Tuy không gặp dì mười năm nay, nhưng cái vẻ mặt và cái dáng đi ấy, hắn không sao quên được.
Thạch Đạt Lang chạy theo gọi. Bà kia dừng lại, nhìn hắn ngạc nhiên tột
độ, nhưng trong khóe mắt nhăn nheo và trong tròng mắt bắt đầu mờ đục vì
cuộc sống khó khăn, thoáng một niềm nghi kỵ:
- Ngươi là Thạch Đạt Lang, con ông Mưu Ni Sai phải không ?
Đến lượt Thạch Đạt Lang ngạc nhiên. Hắn tự hỏi không hiểu sao dì hắn lại gọi hắn là Thạch Đạt Lang mà không là Thạch Kinh Tử. Trực giác bén nhậy của hắn cho biết rõ ràng hắn không được tiếp đón nồng nhiệt. Nhưng vẫn
thành thật đáp:
- Vâng, tiểu điệt là Thạch Kinh Tử, dòng họ Yết Mân.
Bà dì nhìn Thạch Đạt Lang từ đầu đến chân, không một lời mừng rỡ:
“Ồ ! Mày đã lớn thế này rồi cơ à !” hoặc “cháu đấy ư, lâu lắm dì chẳng gặp cháu” ... Bà chỉ lạnh nhạt nói:
- Ngươi đến đây làm gì ?
- Thưa di mẫu, cũng không có lý do gì đặc biệt. Nhân đi qua Kyoto, tiểu
điệt tạt vào thăm di mẫu và chúc di mẫu cùng di trượng sang năm mới an
khang.
Hắn nhìn nét mặt, chân tóc bà dì. Nhiều nếp nhăn ở đuôi mắt, vành môi,
chân tóc cũng đã bắt đầu nhuốm bạc. Nếu mẹ hắn còn sống, bà cũng tuổi
này và chắc còn nhiều vết nhăn hơn. Giọng nói hẳn cũng thế.
Bà dì tỏ vẻ không tin:
- Mày đến thăm ta ư ?
- Dạ, tiểu điệt cáo lỗi đã không báo trước.
Bà giơ tay đuổi Thạch Đạt Lang:
- Vậy bây giờ đã gặp ta rồi thì thôi, đi đi !
Kinh ngạc về lời nói quá vô tình ấy, Thạch Đạt Lang giận dữ:
- Tại sao di mẫu lại đối với con như thế ? Nếu di mẫu đuổi con, con xin
đi ngay chẳng dám làm phiền, nhưng con muốn biết tại sao. Hay con đã làm điều gì để di mẫu phật ý. Ít nhất di mẫu cũng cho con biết chứ !
Dường như hối hận vì thái độ lạnh nhạt của mình, bà đi quay đi, không trả lời vào câu hỏi. Bả nói lảng:
- Ừ, thôi đã đến đây thì về nhà, chào dượng mày một câu. Ta là dì mày,
cũng không muốn mày đi khỏi nơi này rồi đem lòng oán giận ta.
Thạch Đạt Lang theo bà về nhà. Hắn đợi ở phòng ngoài chờ bà vào báo cho
dượng hắn biết. Tiếng ho khan và thở khò khè của một người bị bệnh suyễn ở phòng trong vọng ra cùng với lời nói bực tức:
- Sao ? Con ông Mưu Ni Sai à ? Nó đến đây làm gì thế ? Sao bà để nó vào nhà mà không báo cho tôi biết trước ?
Tiếng dì hắn nói thầm những gì không rõ, rồi tiếng lục đục của người ở
trên giường bước xuống tìm dép. Sau cùng, cánh cửa lùa mở và ông Mã
Xuyên bước ra, mắt hấp háy.
Mã Xuyên là dượng hắn, dáng thấp lại hơi gù, hai vai so lại vì bệnh
hoạn. Nhìn Thạch Đạt Lang, ông tỏ vẻ khinh rẻ ra mặt, một sự kh