rời vừa ló.
Xúc động trước vẻ đẹp bao la của cảnh vật, bóng tối lui dần dưới bầu
trời rạng rỡ, sông dài, trời rộng trải thênh thang, Thạch Đạt Lang cứ để nguyên thân thể trần truồng như kẻ cổ sơ, dạng chân giơ tay hít một hơi dài bầu không khí trong lành buổi ban mai vào ngực.
Giây phút huyền diệu ! Đột nhiên, hắn cảm thấy tâm hồn lâng lâng bay
bổng, bừng lên một sự cảm thông với vô cùng và hòa đồng cùng vạn vật.
Hắn không còn là hắn nữa, hắn là cái cây, là đám mây, là ngọn núi. Hơi
thở của hăn, những tế bào trong cơ thể hắn chỉ là những mắt xích của vô
cùng, ảo giác mà thôi, hiện ra rồi lại tan loãng vào thiên nhiên để mà
luân lưu mãi. Không ngờ trong giây phút linh thiêng này, hắn vừa lý hội
được cái nghĩa sắc, không của nhà Phật.
Thạch Đạt Lang lau khô mình, sắp sửa mặc quần áo thì vừa hay nhìn lên
lũng cao, thấy bóng một bà già bên đống lửa. Bà đó không ai khác hơn là
bà Hồ Điểu.
Hồ Điểu lão bà trông thấy hắn cũng không khỏi kinh ngạc:
- Đúng rồi ! Đúng hắn rồi !
Mới kêu được có thế, bà đã hụt hơi vì xúc động, hai tay giữ ngực rồi sụp xuống.
Chân tay run rẩy, bà thều thào:
- Lạy Trời lạy Phật, vong hồn cậu sống khôn thác thiêng run rủi cho ta gặp thằng ác tặc đây rồi !
Từ khi cậu Ngô gặp nạn chết đi, bà luôn luôn đem theo trong mình một cái túi nhỏ đựng vài sợi tóc và lóng xương của người em bạc mệnh như một
giải bùa để những khi trái gió trở trời, hoặc gặp chuyện gì phiền não,
bà mang ra cầu nguyện. Tuy cậu mới chết chẳng bao lâu, nhưng không ngày
nào bà không khấn vái vong linh cậu. Bà nguyền sẽ trả mối thù cho dòng
họ đến hơi thở cuối cùng, giết cho bằng được tên đại gian đại ác, cho dù có phải tan xương nát thịt cũng cam lòng.
Nghe đồn có bảng cáo thị dưới chân đường Gojo của Hoa Sơn phái hẹn Thạch Đạt Lang tỉ võ ngày nguyên tiêu, bà Hồ Điểu không ngần ngại, vội vàng
đến Kyoto xem hư thực. Bà chỉ sợ trễ, Thạch Đạt Lang mà chết dưới tay
Hoa Sơn rồi thì còn đâu để bả trả hận. May sao Trời Phật và đức Quan Âm
bồ tát đã chứng giám lời cầu xin thành khẩn của bà, lại nhờ vong hồn cậu Ngô linh thiêng, bà bắt gặp nó ở đây.
Thấy ánh lửa ven sông, bà đinh ninh cho là lửa của kẻ ăn xin nào đó đốt
lên sưởi ấm, không ngờ lại chính là Thạch Đạt Lang. Khi nhìn dáng dấp
cao lớn của người dưới nước bước lên, dám khinh thường cái lạnh, tắm
sông về mùa này, bà không còn hồ nghi gì nữa.
Thạch Đạt Lang trần truồng là một dịp rất tốt cho bà tấn công, chờ lúc
hắn đang mãi bận quần áo, xuất kỳ bất ý xông ra đâm cho một nhát, tất
hắn tránh không kịp.
Nhưng bộ Óc già nua của bà không cho thế là phải. Bà nhắm mắt chắp tay
cảm ơn Thần Phật, tin rằng Thần Phật sẽ phù hộ bà cho đến lúc chết. Mà
có Thần Phật phù hộ thì lo gì bà không giết được nó ?
Khi bà Hồ Điểu mở mắt ra, Thạch Đạt Lang đã mặc xong quần áo. Túi hành
trang trên vai, song kiếm giắt lưng, thoắt cái hắn đã nhảy qua vũng nước lớn, rảo bướ c đi về phía đại kiều đường Gojo.
Bà Hồ Điểu há hốc miệng, không ngờ hắn nhanh quá đến thế. Rút kiếm ra
rồi, bà lại tra kiếm vào vỏ, chạy theo. Bà cũng khôn ngoan không lên
tiếng thách thức, chỉ men theo hàng liễu và lẩn sau những bụi lau sậy,
dõi bước chân hắn.
Bóng chiếc cầu gỗ đã bắt đầu hiện ra lờ mờ trong sương sớm cùng với
những mái nhà rêu màu xám nhạt. Còn một thôi nữa thì đến chân cầu, Thạch Đạt Lang bước nhanh. Hắn dư biết bà Hồ Điểu đang đuổi theo nhưng hắn
không quay lại. Vì quay lại, tất nhiên phải đối đầu với bà. Hắn phải tự
vệ nhưng lại không muốn làm bà lão bị thương. “Thật là khó xử !”. Hắn tự nhủ thầm, và mỉm cười:
“Thật là một đối thủ lợi hại!”.
Nếu như hắn vẫn là thằng Thạch Kinh Tử xưa kia, khi còn ở Miyamoto thì dễ quá:
hắn chỉ đấm cho một quả, bà sẽ nằm liệt giường hàng tháng. Nhưng nay hắn là người khác rồi.
Thực ra Thạch Đạt Lang chẳng ưa gì bà Hồ Điểu, nhưng hắn không căm thù
bà như bà căm thù hắn. Hắn cho rằng lòng căm thù của bà sinh ra từ một
điều ngộ nhận.
Hắn muốn trần tình, nhưng cái thế không cho phép. Chắc chắn hắn nói thế
nào bà cũng chẳng nghe, bà vẫn nổi tiếng là người bướng nhất làng. Chỉ
Mãn Hà Chí nói, may ra bà mới để vào tai, vì thực ra ngoài Mãn Hà Chí,
còn ai có thể chứng minh chính con bà đã viết thư từ hôn với Oa Tử ?
Đến đầu cầu đường Gojo, Thạch Đạt Lang chậm bước. Dịp may để bà Hồ Điểu
đuổi mau hơn. Trăm thước. Năm chục thước. Ba chục thước. Trông dáng đi
của Thạch Đạt Lang, sao bà ghét lạ ! Đến những vết chân hắn in trên đất, bà cũng ghét cay ghét đắng. Bà ngoảnh mặt đi, nhổ bọt, rồi không giữ
nổi kiên nhẫn, hét lớn:
- Thạch Kinh Tử !
Nhưng Thạch Đạt Lang không chú ý, làm như không nghe tiếng.
- Thạch Kinh Tử ! Mày điếc à ? Sao không nghe ta gọi ?
Thạch Đạt Lang vẫn điềm tĩnh tiến bước.
Bà Hồ Điểu tức uất, hai tay nắm chặt, cổ bạnh ra, chạy lên chặn đường hắn.
- Đứng lại !
Thạch Đạt Lang giả vờ ngạc nhiên:
- Chà ! Ai như bà Hồ Điểu ? Sao bà lại ở đây ?
- Tiểu tặc gian ác, đừng vờ vịt ! Sao ta lại ở đây ! Đáng lẽ ta phải hỏi mày câu ấy.
Ta đã để mày chạy khỏi tay ta trên sơn đạo chùa Phổ Quang, bây giờ không thể ch