hạch Đạt Lang dùng cầm nã thủ
pháp khóa tay bà lại, đồng thời móc vào nẹp áo xách bà lên như xách con
mèo. Tay kia hắn nhặt thanh gươm, cầm lăm la)m.
Bà Hồ Điểu rên rỉ:
- Thằng này hỗn, thằng này hỗn ! Mày làm gì ta vậy ? Ối chao, đau ! Bỏ ta ra !
Không còn Thần Phật gì nữa hay sao ? Thạch Kinh Tử. Thằng súc sinh này, mày hỗn quá!
Bà Hồ Điểu giẫy đạp như điên, mồm la bai bải. Mặc ! Thạch Đạt Lang làm
như không nghe gì hết. Hắn giơ bà ra xa để bà khỏi đạp vào chân hắn rồi
lầm lũi đi về phía đại kiều.
Đang phân vân không biết xử trí ra sao, bỗng xa xa gần bờ sông có chiếc
thuyền nhỏ neo bên gốc liễu. Thuyền dường như bỏ trống. Một ý nghĩa
thoáng hiện. Hắn xăm xăm xách bà Hồ Điểu đến bên thuyền, tìm dây trói
chặt chân tay bà lại.
- Trời ời ! Thạch Kinh Tử, mày làm gì ta thế này ? Mày định trôi sông ta hay sao ?
Ừ giết ta đi, mày làm nhục ta quá rồi !
Thạch Đạt Lang không đáp. Nét mặt hắn đăm chiêu, vẻ buồn và hối hận thoáng lộ trên khóe mắt.
- Qúa lắm rồi ! Thật không còn Thần Phật trời đất gì nữa ! Thạch Kinh Tử ! Sẵn gươm kia sao mày không cho ta một nhát ?
Thạch Đạt Lang nhẹ nhàng đặt bà lão lên thuyền.
- Bà nằm tạm đây, con đi tìm Mãn Hà Chí.
Rồi hắn bỏ đi.
Nhưng bà Hồ Điểu không chịu. Bà la hét, gọi tên Thạch Đạt Lang chửi rủa, dùng hai chân bị trói đạp lung tung khiến chiếc thuyền nhỏ chòng chành
tưởng sắp lật.
Đi một quãng, nghĩ thế nào, Thạch Đạt Lang quay trở lại. Hắn tìm giây
chão buộc chặt hai đầu thuyền vào gốc liễu. Lại nhặt thanh kiếm gia bảo
nhà Hồ Điểu tra vào bao rồi cẩn thận đặt lên thuyền bên bà lão.
Lần này hắn bỏ đi hẳn, giữa những tiếng mắng nhiếc và câu nói sau cùng nghe được của bà Hồ Điểu:
- Thạch Kinh Tử ! Mày nói theo kiếm đạo mà ngu quá, có biết gì về kiếm đạo. Lại đây ta dạy cho, thằng tiểu tặc ...
Thạch Đạt Lang mỉm cười, lẩm bẩm:
- Để rồi sẽ học sau.
oo Mặt trời đã lên cao, đỏ chói trên bầu trời xanh nhạt không vẩn mây.
Thạch Đạt Lang tưởng như những tia nắng mới của vầng thái dương xuyên
thấu tâm can.
Hắn nghĩ đến điều dân gian thường tin tưởng:
mỗi năm vào ngày mồng một, đúng lúc bình mình, tia sáng đầu tiên của mặt trời sẽ làm tiêu tán con sâu tư kỷ nó đục khoét tâm ta và ràng buộc ta
vào những ham muốn ti tiện. Ai bắt gặp tia sáng đó, suốt năm sẽ hưởng
hạnh phúc, an vui.
Thạch Đạt Lang phanh ngực áo, hít một hơi dài. Hắn hy vọng. "Đại Tỉnh Môn, bắc Cổ Thành, đầu giờ thìn tháng mạnh xuân, ngày mồng chín ...”.
Thạch Đạt Lang vẻ tư lự, lẩm nhẩm đọc ngày giờ và điểm hẹn cáo yết trên
bảng gỗ dựng dưới chân cầu rồi thong thả lui vào một chỗ khuất đứng ngó
mông lung.
Thấy mắt còn cộm, hắn đưa tay dụi, không ngờ chạm phải một vật cứng dính gần cổ áo. Rút ra xem, ra là một cây châm nhỏ bằng sắt giống như cái
kim khâu nhưng không có lỗ chỉ, một đầu nhọn, đầu kia hơi loe buộc vài
sợi tơ ngắn.
- À ra cái này đây !
Thạch Đạt Lang không ngờ bà già ghê gớm thế ! Trên bước đường giang hồ,
hắn đã từng nghe nói nhiều đến thuật phóng châm của một số phụ nữ. Hắn
không tin mấy, mặc dầu cho rằng thuật đó không hẳn là vô căn cứ. Nhưng
dù có thật đi chăng nữa, chắc cũng chỉ là một tiểu kỹ của những kẻ yếu
thế, gặp lúc cùng thì dùng để tự vệ, hắn chẳng quan tâm. Song qua kinh
nghiệm vừa rồi, Thạch Đạt Lang thấy thuật phóng châm quả là một đòn nguy hiểm không thể coi thường. Cây châm nếu được phóng trúng vào con ngươi
và chiêu kiếm của bà già nhanh hơn chút nữa thì trong lúc lúng túng dụi
mắt, hắn đã bị khốn rồi. Hơn nữa, nếu cây châm lại được tẩm thuốc độc,
kết quả còn đáng sợ gấp mấy ! Nghe nói người sử dụng tuyệt kỹ này có thể giấu rất nhiều châm trong tay áo hoặc trong miệng rồi xuất kỳ bất ý
phóng ra có khi hai ba cái một lúc. Châm phóng bằng miệng phải luyện tập công phu và nếu không phải tay lão luyện, không dám dùng châm độc.
Chẳng biết bà Hồ Điểu đã sử dụng tuyệt kỹ nào, nhưng may cho hắn, châm
của bà không tẩm độc chất, hắn chỉ thấy mí mắt ngứa xoàng và hơi cộm.
Hắn vận khí thấy kinh mạch vẫn điều hòa không có triệu chứng gì tỏ ra bị ngộ độc thì yên dạ. Thạch Đạt Lang mở bọc định lấy lọ thuốc bột rắc vào chỗ ngứa, thình lình nghe sột soạt phía sau lưng.
Một thiếu nữ đã đứng đó tự bao giò, tay cầm giải lụa trắng đưa cho hắn, nói:
- Chớ dụi. Càng dụi mắt càng ngứa thêm. Thạch lang, chàng hãy lấy giải lụa này mà buộc !
Thạch Đạt Lang ngạc nhiên:
- Cô nương là ai ? Sao biết tại hạ ?
Thiếu nữ không đáp, chỉ đăm đắm nhìn. Lát sau thấy hắn vẫn đứng im như
phỗng thì ra vẻ bối rối. Không giấu được vẻ buồn đượm chút tủi thân,
nàng cúi đầu nói khẽ:
- Thạch Kinh Tử ...à ...à ...Thạch Đạt Lang ! Chàng thật không nhận ra thiếp sao ?
Thạch Đạt Lang nhìn kỹ. Thiếu nữ này chắc thuộc hạng quyền quí trong xã hội.
Lối trang phục xa xỉ, áo bằng hàng lụa đắt tiền thêu hoa chim, nhưng nếp áo xô lệch.
Cửa tay và thân áo nhiều chỗ đã rách, vạt áo loang lổ những vết bùn
dường như chưa được gột rửa kỹ. Da mặt nàng hơi xanh dưới lớp phấn thoa
vội. Đôi môi nàng mọng, tô son đỏ thắm run run như sắp khóc hay định nói điều gì song cố giữ.
Trông nàng như