Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217031

Bình chọn: 7.00/10/1703 lượt.

Mỹ nhìn đám

đông, trông ai cũng thẹn, tưởng như họ đều đã biết rõ cảnh ngộ mình.

Giống như chim bị tên sợ cây cong, nàng né tránh hết mọi người và ngồi

ẩn trong một bụi rậm chờ trời tối.

Những ngày cuối năm, tại bến đò chỗ nào cũng đông nghẹt khách vãng lai thuộc đủ mọi giai tầng xã hội:

tăng lữ, kiếm sĩ, thương nhân, kẻ chợ người quê, chen nhau mua sắm hoặc đáp thuyền về quê quán.

A Kế Mỹ chẳng biết đi đâu. Bầu trời xám nặng như chì, nước sông cuồn cuộn chảy.

Lòng nàng còn nặng gấp mấy bầu trời, mà khối nước của dòng sông kia giá

đem rửa những vết nhơ trên thân thể nàng thì cũng khó mà sạch. Mối tình u uẩn của nàng, tuy Thạch Đạt Lang không hay biết, nhưng đã ăn sâu vào

tâm khảm người thiếu nữ. Nó là bông hoa dại, khi ở đồi Ibuki mới còn là

nụ, theo năm tháng nay đã đến độ mãn khai, được chăm bón bằng thương

yêu, mong nhớ và cảm phục. Thân nàng dù bị dày xéo, bông hoa yêu đương

vẫn nguyên vẹn. Nàng chỉ tiếc nó chẳng được hoàn toàn như lòng mong ước.

Nghĩ đến Thạch Đạt Lang, A Kế Mỹ sực nhớ đến lời chàng nhắn Mãn Hà Chí qua miệng tên tiểu đồ:

chân đại kiều đường Gojo, ngày nguyên đán. Một tia hy vọng lóe lên, A Kế Mỹ lau vội nước mắt. Tay run run, nàng lấy trong bọc ra cái túi đựng số bạc vụn dành dụm bấy lâu nay, lẩm nhẩm tính, rồi cả quyết theo chân bọn khách thương bước xuống thuyền đi Kyoto.

Đối với A Kế Mỹ, Kyoto chẳng xa lạ gì. Ở bến tàu bước lên, trời đã chạng vạng tối.

Nàng không muốn về xóm cũ, nơi có quán Vân Nghê của mẹ nàng khi trước,

sợ gặp người quen, nên theo đường nhỏ vòng ra phía cổ thành đến khu

Teramachi. Ở đó nhiều đền miếu, A Kế Mỹ hy vọng tìm được ngôi chùa nào

có vị trụ trì nhân từ cho nàng tá túc qua đêm, rồi sáng hôm sau hãy

tính.

Giữa hàng liễu úa, cành rủ lưa thưa, A Kế Mỹ lủi thủi đi. Gió sông thổi lạnh căm, nàng xuýt xoa run rẩy kéo vạt áo giữ hơi ấm.

- Cô em ! Này cô em, đi đâu vội thế ?

A Kế Mỹ giật mình quay lại. Một người vừa gầy vừa cao, không đoán được

tuổi, quần áo rách rưới bẩn thỉu, theo chân nàng từ bao giờ. Râu tóc gã

lởm chởm gớm ghiếc, bên hông đeo song kiếm, dáng điệu nửa hành khất, nửa giang hồ lãng tử. A Kế Mỹ hơi sợ, cắm cúi đi, chân bước nhanh hơn.

- Cô em ! Giải “obi” của cô tuột rồi đó, có muốn thắt lại, ta giúp !

Nàng không nói gì, chỉ rảo bước. Qua mấy năm sống ở Cổ thành, nàng nghe

đồn có nhiều tên du đãng nghèo đói thường hay la cà ở các quán rượu,

hoặc núp tại các khu đường vắng chờ khách cô thế đi qua xông ra ăn cướp. A Kế Mỹ đoán tên này chắc cũng thuộc vào loại ấy.

- Xinh đẹp như vậy sao không bới tóc cho cao, đến những nơi thanh lịch

chứ ở chỗ hoang vắng này làm gì ? Hay chán cảnh gia đình rồi bỏ nhà đi

hoang đấy ? Để ta đưa về...

- ...

- Em nên cẩn thận, đêm khuya thân gái, thiếu gì đứa vô lại rình mò, nó

bắt đem bán cho lái buôn, gái Kyoto có giá lắm ! Ở Edo bây giờ nhiều

thanh lâu, hay em về ở với ta, mình tính kế làm ăn ...

Gã cười hô hố, lúc đe dọa lúc dụ dỗ. A Kế Mỹ bực mình vì những lời lải nhải, gắt:

- Ngươi là ai ? Đi đi, ta không dễ gì dụ dỗ.

- Á à ! Nói thật đó. Ta thương cô em, thật tình muốn giúp ...

- Cút đi !

Bị mắng, gã chỉ cười, hàm răng khấp khểnh cáu bẩn trông gớm chết.

- Cút đi ! Không ta ném hòn đá này thì bỏ mạng.

Tuy bên ngoài nói cứng nhưng trong lòng A Kế Mỹ sợ lắm. Ven đường cây cỏ um tùm. Thấy lẩn trong những bụi cây cỏ ấy, vài gốc tùng trắc mọc

hoang, lùn tè, trong bóng tối, mới dâng, có thể tạm làm chỗ ẩn thân

được, A Kế Mỹ cúi xuống vờ nhặt hòn đá, vung tay ném, gã kia né tránh.

Thừa dịp tốt, A Kế Mỹ lẩn ngay vào bụi rậm. Trên cao, nền trời sẫm xuống dần. Vài ngôi sao mới mọc lấp lánh. Tiếng ễnh ương lẻ loi kêu trong đám cỏ. Con đường mòn ven sông vắng vẻ mờ mờ sau màn sương mỏng xanh lam,

nhẹ như khói.

A Kế Mỹ cúi rạp người, như một con chồn, lủi giữa các bụi cây thấp. Chỗ

này chắc xưa kia cũng là vườn tược của đền chùa chi đây, bây giờ hoang

phế, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn di tích những lối đi lát gạch. Nàng thở

thật khẽ, cố di chuyển nhẹ nhàng như bơi giữa biển lau sậy.

Đột nhiên, một bóng người từ trong bụi cây vụt nhảy ra đẩy nàng ngã sấp. A Kế Mỹ chỉ kịp kêu một tiếng ngắn, bóng đen đã đè lên người nàng, ôm

chặt, một tay bịt miệng, một tay giật dải thắt lưng. A Kế Mỹ vùng vẫy,

chân đạp tay tát.

Thì ra gã du đãng lúc nãy. Nó thông thuộc đường lối khu này nên nấp sắn một chỗ đón đầu, chờ đợi.

Gã thở hổn hển. Mùi rượu và mùi hôi thối từ miệng gã xông ra nồng nặc

làm A Kế Mỹ muốn ngất xỉu. Những sợi râu ngắn cứng đâm vào má, vào cổ

nàng như những cái gai nhọn sắc. A Kế Mỹ đau muốn kêu cứu nhưng những

tiếng kêu chỉ là những tiếng ú ớ trong cổ họng.

Tên này gầy mà sao khỏe quá, nàng dùng tay cố đẩy mặt gã ra khỏi mặt

mình nhưng không nổi. Trong lúc bối rối, bất ngờ một ngón tay nàng thò

vào lỗ mũi nó. Nàng chọc mạnh một cái.

- Á !

Tiếng kêu ngạc nhiên đau đớn của tên du đãng làm A Kế Mỹ giật mình. Gã lăn người sang bên, hai tay ôm mặt.

- Đồ chó đẻ ! Ông giết mày !

A Kế Mỹ ngồi dậy, chống hai tay giật lùi về phía sau. Thấy chỗ rắn, nàng đoán chừng là một h


XtGem Forum catalog