g làm Oa Tử chúi xuống suýt ngã rồi quát như sấm động:
- Tiểu tử này ! Xuống !
Con ngựa nghe tiếng quát giật mình lùi lại giơ hai cẳng trước hí một tiếng dài.
Giang sợ quá, suýt bị hất xuống đất, vội nắm chặt lấy bờm ngựa. Hoàn hồn, nó tức giận đáp:
- Bác này ! Làm gì kỳ vậy ? Ngựa của ta thuê mà !
- Mặc kệ, có xuống không ?
- Không ! Tráng sĩ là ai ?
- Ta là Chu Kế Phong Tất Đạt ở xóm Ujii, bên kia ranh quận. Ta cần ngựa
để đuổi theo một người tên Thạch Đạt Lang. Hắn đi về phía này từ sớm.
Đưa ngựa đây.
Gã nói nhanh như bắp rang, vừa nói vừa thở hổn hển. Trong sương sớm
lạnh, những giọt nước nhỏ li ti đọng trên râu và chân tóc gã bắn ra cùng một lúc với hơi thở mờ mờ như khói. Trên cành khô, sương còn đọng giá,
vậy mà cổ hắn bóng nhẫy mồ hôi, mạch máu ở hai bên cổ nổi cao lên như
hai chiếc đũa.
Oa Tử đứng lặng tựa trời trồng, mặt tái mét, dường như bao nhiêu máu đã
bị đất dưới chân nàng hút đi mất cả. Môi nàng run run, nàng muốn hỏi lại cho rõ những điều vừa nghe được, nhưng chẳng thốt ra lời nào.
- Tráng sĩ nói đi tìm Thạch Đạt Lang à ?
Giang hỏi mà tay run lập cập, chân để vào bàn đạp không còn vững nữa.
Chu Kế Phong hình như không để ý đến dáng điệu kỳ lạ của cả hai người, chỉ gắt:
- Có xuống ngay không ? Nếu không ta nắm cổ lôi xuống.
- Không ! Ngựa này cô nương ta thuê.
- Mặc kệ cô nương mày. Ta nói tử tế vì thấy chúng mày chỉ là đàn bà con nít. Ta vội nên mượn tạm ...
- Cô nương ! Em nói có phải không ? Ngựa này mình thuê, sao cho ông ấy mượn được ...
Oa Tử muốn ôm lấy Giang. Điều nàng quan tâm nhất không phải là chuyện
thuê con ngựa mà chính là không muốn cho gã này có phương tiện đi nhanh
hơn, đuổi kịp được Thạch Đạt Lang, gây khó cho chàng. Oa Tử bèn đáp
ngay:
- Đúng vậy ! Ngựa bọn ta thuê. Tráng sĩ vội thì chúng ta cũng vội, không nhường cho tráng sĩ được !
- Em nhất định không xuống ! Chết cũng không xuống !
- À, tiểu tặc chó đẻ này ! Mày nhất định không xuống phải không ?
Vừa nói, Chu Kế Phong vừa nắm chân Giang định lôi nó xuống ngựa. Đây là
cơ hội hãn hữu để Giang dùng đến thanh kiếm gỗ đeo trên lưng, nhưng
trong lúc bối rối, nó quên mất. Vả cả hai tay nói còn bận ôm chặt cổ
ngựa nên dù có nhớ cũng không làm gì được. Chỉ còn cách đánh miếng võ nó vẫn thường sử dụng là nhổ nước bọt vào mặt địch thủ. Nghĩ đến, làm
liền. Giang bụm một bãi nước bọt lớn, ra sức bình sinh nhổ đánh bẹt một
cái vào mắt Chu Kế Phong, đồng thời thuận chân đạp mạnh vào ngực gã. Chu Kế Phong bị tấn công bất ngờ, giơ tay ôm mặt. Mất thăng bằng, gã ngã
ngồi xuống đất.
Gã chửi thề một tiếng tục. Vừa lúc ấy, Oa Tử rút thanh gươm ngắn nàng
vẫn mang theo để tự vệ ra khỏi vỏ, xông tới đâm Chu Kế Phong. Gã lăn một vòng tránh. Oa Tử mất đà chúi về đằng trước, nhưng vẫn cảm thấy hình
như múi gươm chạm phải vật gì. Oa Tử ngã sóng soài bên vệ đường, một tia máu phun vào mặt rồi tiếng con ngựa hí vang. Thì ra lưỡi gươm Oa Tử đâm trượt Chu Kế Phong nhưng lại chạm vào mông ngựa. Con vật giơ cao hai
chân trước hí một tiếng dài nữa, lao đi như tên bắn. Trên lưng nó, Giang hết cả hồn vía, hai tay giữ chặt cổ ngựa, chân quặp vào bất cứ sợi dây
gì nó khều được ở dưới yên, miệng la như mất cướp:
- Cô nương cứu em ! Cô nương ...cứu ...u ...u ...
Chu Kế Phong đuổi theo, định ghìm con ngựa lại nhưng không kịp. Ngựa bị
đau, phóng ào ào xuống núi, bất kể cây cối, trở ngại ; trên lưng nó
Giang đeo cứng, tựa như cái hình nộm mới bị đứt giây, vật vờ theo gió.
Chu Kế Phong lảo đảo trở lại chỗ Oa Tử ngã, thì không thấy nàng đó nữa.
Nháo nhác nhìn quanh, chỉ thấy thanh gươm ngắn nàng dùng định đâm gã lúc nãy lăn lóc bên bụi gai, gã nhặt lên, ngắm kỹ, chùi vết máu rồi giắt
vào thắt lưng. Một ý tưởng thoáng hiện ra trong trí. Gã đoán nàng này
hẳn có liên hệ gì với Thạch Đạt Lang, nếu tìm bắt được, dùng nàng làm
cái mồi dụ hắn sa bẫy thì tốt lắm. Hay ít ra cũng biết hắn đi đường nào
hoặc trốn ở đâu.
Bèn sục sạo khắp nơi. Đến một trang trại nghèo, không có ai, ngoài một
bà lão còng đang quay tơ, gã chạy vào hỏi, kéo cả màn cửa, lật cả đống
củi ra tìm, làm bà lão sợ chết khiếp. Không thấy Oa Tử, gã thất vọng
giận dữ bước ra. Vừa đi khỏi ngõ, chợt thấy bóng một thiếu nữ thoáng lẩn vào rặng bách xanh um, Chu Kế Phong kêu một tiếng mừng rỡ, đuổi như
bay, chẳng mấy chốc đã gần bắt kịp. Quả nhiên là Oa Tử.
Oa Tử sợ cuống cuồng, chân ríu lại, ngã lăn ra. Đám cỏ lún xuống như một cái hố.
Kinh hãi, nàng kêu thất thanh, may có cái rễ lớn đâm ngang, vội bám chặt lấy. Dưới kia là vực thẳm tối đen, sâu bao nhiêu nàng cũng chẳng biết.
Oa Tử nhờ bám vào rễ cây lơ lửng trên vực. Sỏi, đá, đất đổ rào rào trên
đầu. Ngẩng lên, thấy Chu Kế Phong đã tới, đôi mắt hung dữ chăm chú nhìn
nàng. Gã cười gằn độc ác:
- Hà ! Thử xem cô em có thoát khỏi tay ta không nào !
Nhìn xuống, Oa Tử chỉ thấy tối đen. Nếu muốn khỏi bị bắt, nàng buông tay ra là xong, nhưng buông tay ra là chết. Tâm thần bất định, Oa Tử mê đi. Nàng nhìn thấy Thạch Đạt Lang. Hình ảnh Thạch Đạt Lang rõ ràng lắm,
sáng như vầng trăng trong một đêm giông bão.