Old school Swatch Watches
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217000

Bình chọn: 7.5.00/10/1700 lượt.

hải đấy ! Em làm tướng công, cô nương dắt ngựa. Cô nương đi trước đi !

Oa Tử ngó quanh không thấy ai, bèn bẻ cành tre làm roi chỉ sang hai bên đường, vừa đi vừa nhại giọng lính tuần vệ:

- Qùy xuống ! Tất cả quỳ xuống ! Giang tướng công đi tuần sát !

Giang tháo ống quyển trên vai, cười lên giả làm ngựa và cười như nắc nẻ. Nó nhảy chân sáo, dường như cái trò chơi giản dị này đã cho hai cô cháu những phút vui hồn nhiên và sung sướng thật sự.

Nghe tiếng léo nhéo bên ngoài, một ông già mở hé cửa ra nhìn. Oa Tử hơi thẹn, vất roi xuống đất, lầm lũi đi. Giang ngạc nhiên:

- Ô hay, sao cô nương làm thế ? Cô nương không sợ tướng công giận có thể phạt chém đầu à ?

- Thôi, không chơi nữa.

- Sao vậy ? Mình đang chơi vui mà !

- Thôi ! Kỳ quá ! Có người ở quán nhìn kia kìa. Chắc họ cho mình là hai đứa khùng!

Giang quay lại thấy một quán ăn nhỏ, vách ván đã cũ, bên một đống rơm

lớn, người dân vùng sơn cước thường đắp lên dành cho gia súc ăn về mùa

đông. Cạnh đó buộc một con ngựa.

Nhìn quán ăn, Giang bống thấy đói bụng.

- Cô nương, hay ta vào quán nghỉ đi.

- Vào làm gì ?

- Em đói ! Ta vào uống trà rồi lấy cơm nắm ra ăn.

- Khoan đã. Mới đi được vài dặm mà đã đói. Cứ thế này thì phải ăn năm bữa một ngày chắc.

Giang giận dỗi:

- Nhưng em chạy bộ chứ đâu được cưỡi ngựa như cô nương !

- Thì hôm qua ta mới thuê ngựa đi một lần, chỉ vì trời tối mà mình lại

vội. Nếu em không bằng lòng thì hôm nay ta đi bộ với em cả ngày.

- Không ! Hôm nay đến phiên em cưỡi ngựa.

- Trẻ con không cưỡi ngựa được !

Giang phụng phịu:

- Nhưng em muốn tập !

- Để lúc khác. Hay chốc nữa, khi nào mệt hãy hay. Bây giờ còn đi được, thuê ngựa cưỡi phí tiền.

Giang không đáp mà cũng chẳng nói gì thêm. Nó cung cúc đi trước, bỏ mặc Oa Tử lẽo đẽo theo sau.

- Giang ! Em giận ta đấy à ?

Giang đứng lại đợi. Một lúc au, khi Oa Tử đến gần, nó mới nói:

- Cô nương thừa biết em đi bộ cả ngày cũng chẳng mệt. Đợi mệt thì bao giờ mới có ngựa cưỡi !

Oa Tử cười làm lành:

- Ừ thì cưỡi, nhưng một lần này thôi nhé !

Giang chỉ đợi có thế. Nó mừng rỡ chạy ngược lại, đập cửa quán rầm rầm. Chủ quán mở cửa thò đầu ra, thấy Giang, gắt:

- Cái gì mà ầm lên thế ? Hỏi gì ?

- Cô nương ta cần một con ngựa đi Minakuchi, bao nhiêu tiền ? Nếu giá phải chăng, ta mướn đến tận Kusatsu.

- Mày con cái nhà ai ?

- Con bố mẹ ta !

Giang vênh mặt đáp.

- Ta tưởng mày con bà La Sát !

- Chắc vợ lão là bà La Sát còn lão là ông Thiên Lôi. Sao lão dữ quá thế ?

- Dữ hay không dữ ta không cần biết. Ngựa ta không cho thuê.

Muốn thuê ngựa, Giang đành phải làm lành:

- Thôi, lão trượng cho cháu thuê đi. Cháu trả tiền đàng hoàng mà !

- Không được !

- Sao không được ?

- Không có mã phu đi kèm dắt về.

Vừa lúc ấy, Oa Tử tới. Nàng hỏi rõ sự tình, đề nghị xin trả tiền trước

rồi khi đến Kinakuchi sẽ nhờ người dắt ngựa hoàn lại tử tế. Thấy Oa Tử

có dáng nhu mì thực thà, chủ quán phân vân một lúc rồi nói:

- Thôi cũng được. Nể cô nương lắm đấy, xong việc nhớ trả lại ngựa cho lão.

Nàng hỏi giá, trả tiền rồi cầm cương dắt ngựa đi. Ra đến đường, Giang vẫn chưa nguôi cơn tức:

- Lão già dịch !

- Ô hay Giang ! Sao hỗn thế ? Lão ta có làm gì em đâu ?

- Cô nương không biết, lão coi em như rác, nhất định không cho thuê

ngựa. Thế mà thấy cô nương đến lại bằng lòng ngay. Thấy con gái đẹp thì

híp mắt lại ...

Oa Tử cười thầm trong bụng. Nàng cảnh cáo thằng bé:

- Này, nói nho nhỏ chứ. Con ngựa này nó nghe hết đấy. Nó dám hất ngã em để trả thù cho chủ nó lắm !

- Thật hả cô ? Để em thử ...

Dứt lời, Giang trèo lên ngựa.

- Em không biết cưỡi ngựa phải không ?

- Biết chứ ! Em thấy người ta cưỡi nhiều lần rồi !

- Thế sao em lại trèo đằng sau ?

Giang thẹn nói chữa:

- Tại cái bàn đạp này cao quá. Cô đỡ em chút !

Oa Tử xốc nách bế Giang ngồi lên yên. Con ngựa đi bước một, Giang hơi

nghiêng ngả theo nhịp bước chân ngựa, nhưng nó hài lòng lắm. Mặt tươi

rói, nó lấy vẻ nghiêm trang, một tay giữ bờm ngựa, một tay chống nạnh,

nhìn Oa Tử mỉm cười.

- Cô nương đi trước đi.

- Nhưng em ngồi chưa vững, ta phải đi bên cạnh ...

- Không sao, em để chân được vào hai bàn đạp mà. Cái yên vải bố này tuy hơi ráp nhưng buộc chắc lắm !

Oa Tử đi trước, tay cầm cương. Tiếng lộp cộp của chân ngựa đạp trên đá

lẫn với tiếng nhạc ngựa long coong bấy giờ đối với Giang thật là một

tiết điệu vui tai lần đầu tiên nó được hưởng.

Mặt trời đã lên cao nhưng trên con đường đèo, nhiều chỗ sương còn đọng

từng mảng mờ mờ xám nhạt. Đi được chừng một quãng khá xa, bỗng nghe phía sau có tiếng chân người vội vã và tiếng gọi lớn. Hai cô cháu nép vào vệ đường. Giang lo lắng hỏi:

- Hình như họ gọi chúng ta !

- Không biết có phải không. Chờ xem.

Lúc sau, thấy hiện ra mờ mờ trong màn sương một bóng người. Bóng đó rõ

dần và khi còn cách Oa Tử một trượng thì cả hai nhận ra đấy là một người đàn ông trung niên, mặt rỗ và dữ dằn, chân quấn xà cạp, đi hài xảo bằng cỏ bện. Xung quanh gã còn như bọc một lớp sương gã kéo theo từ đêm,

chiếc áo dày gã mặc bên ngoài ướt nhẹp.

Gã đàn ông đến gần Oa Tử, giật mạnh dây cương từ tay nàn