Teya Salat
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217010

Bình chọn: 8.5.00/10/1701 lượt.

Không nghe tiếng đáp. Gã gọi lần nữa, to hơn. Một lát mới thấy cửa sau mở, Hứa Hoành thò đầu ra hỏi, giọng ngái ngủ:

- Thầy gọi con ?

- Ờ, chạy đến nhà Hòa San vay bình rượu mang về đây ! Bảo nhà có khách.

Thạch Đạt Lang đã say. Hắn không uống được nhiều nên gạt đi:

- Thôi thôi, nếu vì tại hạ mà đi vay rượu thì chẳng nên.

- Không được. Phải uống với ta thêm vài bình nữa. Vả lại ta chưa cho ngươi chút biết những điều ngươi hỏi ta mà.

Hứa Hoành mang rượu về. Chu Kế Phong đặt lên bếp. Trong khi đợi rượu

nóng, gã thao thao kể lại những võ công đã trải ở chốn giang hồ, không

quên thêm thắt cho câu chuyện được hứng thú. Rồi rượu rót ra, gã vừa

uống vừa ép Thạch Đạt Lang, thành ra tuy đã cẩn thận, đề phòng, hắn cũng không thể từ chối được.

Khi luận đến thứ võ khí cổ quái gã chế ra, Chu Kế Phong say, nói không

còn gãy gọn. Tuy vậy Thạch Đạt Lang chú ý theo dõi cũng hiểu được đôi

phần:

nào cách dùng quả cầu sắt ném vào mặt địch thủ, dùng dây xích đoạt võ

khí, dùng lưỡi hái móc tay chân ...Lại thuật phối hợp dây xích với quả

cầu làm địch hoa mắt để dễ bề giương đông kích tây cùng các yếu quyết và phương vị của chân đứng, tay ném ...

Nghe những lời Chu Kế Phong dẫn giải, Thạch Đạt Lang nghĩ thầm gã thợ

rèn này cũng khá, đã cố công nghiên cứu và chắc khai triển được nhiều

chiêu thức lợi hại. Người ta có hai tay, nếu lúc chiến đấu chỉ sử dụng

một tay cầm kiếm thì uổng phí. Để rồ i có dịp hắn sẽ lưu tâm học thêm

song kiếm.

Bình rượu mới mang về chẳng mấy chốc đã cạn. Cả hai cùng say mèm. Trong

đời Thạch Đạt Lang chưa bao giờ say đến thế. Chu Kế Phong lè nhè gọi vợ:

- Này mẹ nó ! Bế con vào ngủ ở phòng trong đi. Để giường cho khách.

Vợ Tất Đạt không trả lời. Mụ nghe rõ lời chồng, song không muốn rời chỗ ấm.

Tiếng lè nhè của Chu Kế Phong lớn hơn:

- Nghe ta nói không ? Khách mệt rồi, phải để cho người ta nghỉ. Bế con vào phòng trong !

- Sau không để chú ấy ngủ ngoài đó ?

- Đừng nhiều chuyện. Ta bảo phải nghe.

Nói xong, gã chống tay đứng lên, đi vào phòng lôi vợ dậy. Tiếng gã thở khò khè.

Mụ Tất Đạt cau có buộc lại tóc trong khi gã thợ rèn bế đứa nhỏ nói vọng ra:

- Ngươi nghỉ tạm đây nghe ! Nếu khát, có sẵn ấm nước trên bếp và trà ở đầu giường ấy.

Thạch Đạt Lang ngồi bên bếp lửa, trí óc tan loãng không còn suy nghĩ gì được nữa.

Hắn với tay cầm ấm nước, rót một chén uống. Nước trà nguội ngắt, chan

chát đắng làm hắn tỉnh đôi chút. Hắn nghe tiếng đàn bà văng vẳng:

- Vào trong phòng ngủ đi. Ta mang gối mới ...Trượng phu ta say chắc. Mai dậy trễ...làm bữa sáng nóng cho ăn.

Thạch Đạt Lang lẩm bẩm “cảm ơn, cảm ơn” rồi đi vào trong phòng. Hắn quên cả cởi dép. Ngồi trên chiếu, hắn mới sực nhớ ra, đưa tay tháo dép, ngả

mình lên giường và kéo chăn trùm kín mặt. Hơi chăn ấm lẫn với mùi sữa

thơm thoang thoảng khiến đầu óc hắn lâng lâng. Trước khi nhắm mắt, hình

như Thạch Đạt Lang thoáng thấy mụ Tất Đạt thổi tắt đèn và lẩn vào trong

bóng tối sập xuống dầy đặc.

Thạch Đạt Lang có cảm giác như ai đã dùng vòng sắt đánh đai vào đầu mình và siết chặt. Đầu hắn nhức vô cùng, mạch máu hai bên thái dương đập

thình thịch. Muốn ngồi nhưng chân tay rời rã, hắn không còn làm chủ được những cử động của chính mình nữa. Ánh sáng từng vòng, vàng, đỏ, xanh

lẫn lộn thi nhau nhảy múa trước mặt.

Giữa lằn biên giới của tỉnh thức và hôn mê ấy, Thạch Đạt Lang bỗng thấy

hiện ra một thiếu phụ, hắn không nhìn rõ dung nhan, nhưng dáng đi nhẹ

nhàng như những vệt sương trên sóng nước.

“À ơi ...Cái ngủ mày ngủ cho say ...”. Điệu ru quen thuộc văng vẳng bên tai đưa hắn trở về dĩ vãng:

một căn nhà gỗ nhỏ, bức tường đá rêu phong với những dây leo, rễ bám

chằng chịt mang nhiều chùm hoa tím nhỏ li ti. Cạnh hàng rào, rặng cây

rậm rạp cành rủ la đà, mỗi khi đêm xuống, ôm ấp bao nhiêu bí mật. Mẹ hắn bế hắn trên tay, hát ru khe khẽ. Ngọn đèn trên vách, ánh sáng không đủ

chiếu khắp gian phòng, nhưng cũng cho thấy những giọt nước mắt long lanh trên gò má mẹ hắn. Mặt bà hiện ra lờ mờ trong ký ức, trắng lắm mà lại

phơn phớt xanh, như màu hoa lê mới nở.

Từ phòng trong, giọng ông Mưu Ni Sai, cha hắn, vọng ra giận dữ:

“Cút đi ! Cút về nhà mày đi !”. Mẹ hắn nấc lên, áp má hắn vào mặt. Những giọt nước mắt nóng hổi chả y vào miệng hắn, mằn mặn. Hắn cũng khóc

theo. Khối óc thơ ngây ấy không đoán được chuyện gì đã xảy ra trong gia

đình và ngay đến bây giờ hắn vẫn không hiểu tại sao cha hắn lại đuổi mẹ

hắn đi. Hắn thấy mẹ Ôm chặt mình vào lòng, chạy ra ngoài. Gió thổi ào ào bên tai làm hắn khóc to hơn. Mẹ hắn càng ôm chặt. Đến một nơi hình như

là bờ sông, hắn nghe tiếng mẹ hỏi trong nức nở:

“Thạch Kinh Tử ! Con là con mẹ hay con cha?”. Mẹ hắn đặt hắn xuống ven

sông, bên những hòn đá cuội. Bà lội ra giữa dòng, mặc hắn gào thét giữa

bụi cỏ hoang, cạnh những đám bồ công anh hoa vàng lấm tấm. Cơn gió lạnh

thổi, hắn rùng mình, mở mắt.

Thạch Đạt Lang ú ớ trong miệng, khẽ cựa mình. Thiếu phụ ấy là ai, có

phải mẹ hắn không ? Hắn cố vận dụng ký ức để nhớ lại nhưng vẫn không sao mường tượng được nét mặt của bà. Qúa mệt mỏi, Thạch Đạt Lang