ủ ghé tai nói thầm. Viện chủ gật đầu, đáp lại:
- Thôi thế cũng được. Nếu người ta đã xác nhận được túi và gươm là của
người ta thì trao cho họ cũng không hề gì. Nhưng giá bảo họ biên nhận
thì hơn.
oo Nghe tin Oa Tử ra đi, toán lễ sinh trong viện xôn xao hẳn lên. Mấy
tháng nay Oa Tử dạy sáo và nhạc cho họ, họ rất thích thú và quý trọng.
Nàng luôn luôn như người chị cả tài hoa, không những từng trải việc đời
mà còn khéo léo tế nhị, hướng dẫn họ trong mọi việc và cách cư xử hàng
ngày. Đôi khi có sự bất hòa, nàng đứng ra dàn xếp, mọi người đều vừa
lòng và hoan hỉ.
Tan giờ học, bọn lễ sinh kéo nhau đến phòng Oa Tử, ríu rít hỏi thăm:
- Cô nương đi thật đấy à ?
- Cô nương có trở lại không ?
- Sao cô nương lại bỏ đi. Chúng em nhớ lắm. Biết bao giờ mới lại có thầy dạy nhạc được như cô nương.
Nhiều thiếu nữ lộ vẻ rầu rĩ vì phải xa Oa Tử. Họ đến ôm nàng, cầm tay
bịn rịn. Vài người giúp Oa Tử thu xếp hành trang. Hành trang nào có gì
đâu, mấy bộ quần áo, gương lược linh tinh thu gọn vào vừa một gói Oa Tử
đeo trên lưng. Cuộc đời lưu lạc sông hồ, mang nhiều theo càng thêm bận.
Đối với Oa Tử, buổi ra đi hôm nay sao lạ kỳ, nàng phân vân vui buồn lẫn
lộn. Một cảm giác vừa như lưu luyến vừa như được giải thoát đến xâm
chiếm tâm hồn, Oa Tử thở dài nghĩ thầm:
“Sự thay đổi nào mà không nhiều sầu muộn ?”.
Cả đoàn lễ sinh theo Oa Tử ra khỏi phòng. Mắt mọi người đỏ hoe, vài thiếu nữ không cầm được xúc động, sụt sịt khóc.
Oa Tử cố lấy giọng bình tĩnh, khuyên giải:
- Thôi thì chẳng nên buồn phiền. Ở đời, ly biệt là sự thường. Có hợp thì có tan. Rồi một ngày ta sẽ gặp lại các em. Hãy bảo trọng lấy thân và
trau dồi tài đức ...
Nàng nói mà trong lòng áy náy vì dư biết lần này ra đi là vĩnh biệt. Làm gì còn có cơ hội nào trở lại đây nữa.
Một lễ sinh đề nghị tất cả cùng đi tiễn Oa Tử ra tận chân cầu Isuzu. Gió đông thổi se sắt luồn vào tay áo ngắn, các nàng cảm thấy lạnh, nép vào
nhau run rẩy.
Bước xuống thềm, Oa Tử đưa mắt nhìn Giang, đã thấy thằng bé ngồi chờ ở
đó từ lúc nào. Nó trả lại đền bộ đồng phục trắng, mặc chiếc kimono ngắn
cũ trước kia, vai đeo thanh kiếm gỗ dài cùng chiếc ống tre viện chủ giao cho nó mang đi. Trong túi vải nhỏ bên sườn còn chiếc mặt nạ và bộ áo để thay đổi.
Thấy Oa Tử, Giang phụng phịu:
- Sao cô nương lâu thế ?
Oa Tử cười, hỏi lại:
- Thế em làm gì trong lúc chờ ta ?
- Chả làm gì cả. Em ngắm cảnh đồi. À, em thấy một người trông giống thầy em lắm, đi về phía chân núi.
- Trời ! Em thấy Thạch Đạt Lang sao ?
- Giống thôi, nhưng nhìn kỹ có lẽ không phải vì ông này đi khập khiễng.
Oa Tử thở dài, im lặng. Trong cuộc hành trình cùng với Giang, sự nhầm lẫn như vậy xảy ra rất thường:
khi thì người mang gươm cưỡi ngựa trên quan lộ, lãng nhân đội nón nan
bên cửa lữ điếm, khi thì kiếm sĩ vừa bước xuống đò ... hai cô cháu trông ai cũng thấy Thạch Đạt Lang, đến gần mới biết là không phải. Hy vọng
lóe lên rồi vụt tắt, chuyện xảy ra có lẽ đến hàng chục lần, bây giờ Oa
Tử không còn hồi hộp cuống quýt nữa. Nàng chỉ yên lặng an phận. Và thở
dài.
Giang lon ton đi trước. Một thiếu nữ hỏi nhỏ Oa Tử:
- Em bé là con cô nương đấy à ?
Oa Tử ngạc nhiên nhìn thiếu nữ. Đột nhiên nàng hiểu, hơi đỏ mặt:
- Sang năm ta mới hăm mốt, làm sao có con lớn như vậy được !
- Thế mà người ta cứ đồn ...
Oa Tử nhớ lại những lời viện chủ nói, nhưng nàng tự trấn an ngay, nghĩ
rằng Thạch Đạt Lang chắc chẳng tin những lời dèm pha đồn đại ấy.
Đến cuối vườn, Oa Tử rẽ vào phía miếu thờ Đức Thái Dương thần nữ.
- Cô nương lầm đường rồi. Ra cổng phía này kia mà !
- Không, ta muốn vào lễ Đức Bà.
Đến trước cửa miếu, nàng chắp tay kính cẩn đọc một bài kinh ngắn và cúi đầu lâm râm cầu nguyện.
Đi một quãng, không thấy Oa Tử, Giang quay trở lại. Thấy nàng ở trước cửa miếu, nó đứng sững nhìn. Một lễ sinh bảo nó:
- Sao em không vào lễ với cô nương ?
- Em không lễ. Việc gì em phải lễ ?
- Đây là Đức Bà thần nữ, thủy tổ và cai quản muôn loài, không phải như những thần linh khác. Vào lễ đi, Đức Bà phù hộ cho.
- Không. Em không lễ. Ngốc thế !
Cả bọn sững sờ vì thái độ cục cằn khiếm nhã của thằng bé. Oa Tử lễ xong
quay ra, thấy vẻ bất bình trên mặt họ, bèn hỏi nguyên do. Nàng cau mặt
mắng Giang:
- Giang hỗn lắm nhé. Nếu em không tin thì cũng phải trọng tín ngưỡng của kẻ khác chứ. Nhưng em nên lễ là phải.
- Tại sao ?
- Vì Đức Bà là thủy tổ giống nòi ta, ta phải biết ơn và tôn kính. Vả lại có phải chính em đã nói với ta lúc ở cánh đồng hoang Hannya, em cũng
cầu Trời lạy Phật cho thầy em thoát nạn mà. Em lạy Đức Bà đi, Ngài sẽ
phù hộ cho chóng gặp thầy.
Giang cúi đầu, một lúc sau mới nói:
- Nhưng các cô này cứ nhìn em ...
- Ừ thì chúng ta sẽ quay mặt đi. Vào lễ đi.
Giang đến vội cửa miếu, chắp tay lại mấy cái thật nhanh rồi ù té bỏ
chạy, chiếc ống quyển và thanh gươm đập vào lưng nó lịch bịch. Thạch Đạt Lang ngồi yên lặng đợi đò ngang dưới mái hiên hẹp của một quán bán hải vị trông ra biển.
Ăn xong đĩa nghêu luộc mà người hắn nhờ đi mua dép cỏ vẫn chưa về, sốt
ruột, hắn cởi miếng vải buộc vết thương ở chân r