Teya Salat
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216892

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

ắn đỏ au. Dưới

chân hắn là vực sâu, bên kia, ngọn Đại Bàng sơn lừng lững đè lên hắn.

Thạch Đạt Lang đã quyết tâm chưa, đủ nghị lực chưa ? Bây giờ là lúc

quyết định. Hắn hét to, vang động cả sơn cốc:

- Ta sẽ thắng !

Tiếng vọng từ khắp các vách đá dội lại, thôi thúc, cổ võ:

- Ta sẽ thắng ! Ta sẽ th ... ắng ! Ta sẽ th ... ắng ...

Nắm một dây leo dài, Thạch Đạt Lang đánh đu xuống vực rồi chuyền cành nọ sang cành kia, chẳng mấy chốc đã đứng dưới chân núi. Nhìn hắn trần

truồng leo qua những cành cây, bám vào ghềnh đá mới thấy sự táo bạo vô

biên của hắn. Chỉ một cái xẩy tay hay trượt chân là tan xác. Không khác

một người tiền sử ra sức chế ngự thiên nhiên để tìm sự sống. Gió núi

thổi ào ào, tai hắn ù đi. Mỗi lần bám vào vách đá cao để leo lên, hắn

lại gọi tên người hắn muốn tranh thắng. Này Đại Quán này ! Này Ngộ Không này ! Này Trúc Mộ này ! Hắn trèo. Hắn đạp. Hắn bấu. Chỉ còn vài trượng

nữa là tới đỉnh. Da hắn gai cào sứt đến rướm máu. Một chút cố gắng nữa ! Một chút nữa thôi !

Nói thì dễ nhưng làm thật khó. Chút cố gắng ấy chính là để phân định sự

khác biệt giữa lưỡi gươm chiến thắng và lưỡi gươm chiến bại.

Thạch Đạt Lang và trái núi bây giờ là một, nhưng trái núi ngạc nhiên và

không muốn người ta làm rộn nên thỉnh thoảng lại đổi xuống rào rào sỏi

với đá, không kiên trì bám vào những bụi cây mọc chồi ra, có lẽ đã bị

kéo văng xuống vực rồi !

Đột nhiên, trong một cố gắng phi thường, Thạch Đạt Lang rướn mình đi lên bám vào một phiến đá. Hắn nằm sấp trên phiến đá ấy, trông ra bốn bề

không có gì ngăn cản, chỉ thấy trời xanh biếc. Bên dưới, mây nhẹ như

khói bao phủ cả một vùng.

- Thắng rồi ! Ta thắng rồi !

Hắn đã lên tới đỉnh, bao nhiêu sức lực như sợi dây cung căng quá độ đứt

phựt, bỏ hắn. Thạch Đạt Lang thở hắt ra, nhắm mắt, bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy, hắn nhìn xuống chân. Máu mủ ở vết thương tuôn ra, Thạch

Đạt Lang tưởng như đang kéo trôi tất cả những nhu nhược và mặc cảm của

hắn. Trong cái thanh khiết chốn cao sơn dường như có mùi tinh lực con

người, mùi dịu ngọt của phiền não đang tiêu tán. Buổi kinh sớm vừa xong, toán lễ

sinh ôm sách theo nhau đến học quán. Họ toàn là xử nữ được tuyển dụng

vào đền Arikida phụ giúp việc tế lễ và ca múa nên ngoài phần vụ hàng

ngày, còn phải học thêm cổ thi và nhạc lý. Trong những buổi lễ chính

thức, toán thiếu nữ lễ sinh vận đồng phục áo trắng, quần lụa ống rộng

màu huyết dụ gọi là hakama, nhưng ngày thường, đồng phục của họ là

kimono ngắn tay và hakama bằng vải trắng.

Đền Arikida ở biệt lập một khu trên ngọn đồi cao, kiến trúc đơn sơ nhưng cổ kính, trong một khung cảnh u tịch. Đền ở xa các sơn đạo nên ít khách vãng lai. Nếu có ai muốn đến chiêm bái thì phải gọi cổng, thủ đền đích

thân ra hướng dẫn vào đại sảnh.

Quanh đền lũy đất đắp cao quá đầu người, chỉ để một cửa nhỏ thông ra suối.

Hôm ấy, phụ trách việc quẩy nước vào đền là hai thiếu nữ lễ sinh tuổi

chừng đôi tám. Cả hai mang gàu tre từ nhà bếp đi ra chuyện trò ríu rít,

bước chân ngắn và mau vẽ thành những vệt dài trên cỏ ướt.

Đến cổng sau, vừa mở cửa, nàng nhỏ tuổi nhất giật mình lùi lại đưa tay

lên miệng giữ tiếng kêu khẽ. Vì cái túi vải không biết của ai để đó từ

bao giờ, theo đà cửa mở, lăn vào trong thềm đá.

- Mô Phật !

Cả hai nhìn chiếc túi vải chằm chằm. Túi bằng vải khô màu chàm đã bạc vì mưa nắng, miệng sờn rách, đổ nghiêng đè lên một thanh kiếm gỗ, vỏ đen

bóng như mun.

- Túi này của ai ?

Hai thiếu nữ phân vân nhìn nhau. Cô lớn lẩm bẩm:

- Đồ ăn trộm. Chắc đồ ăn trộm rồi ! Kẻ nào đem vào đây giấu ...

Không ai bảo ai, họ thò đầu ra ngoài cổng nháo nhác nhìn quanh rồi bỗng

nhiên ù té chạy về hướng bếp. Đến dãy nhà gỗ dùng làm phòng vãng lai cho khách, họ tranh nhau gọi:

- Cô nương ! Cô nương ! Ngoài cổng sau có vật gì lạ lắm !

Oa Tử bỏ dở quyển kinh đang chép, đặt vội xuống bàn chạy ra.

- Có cái túi vải của ai để ngoài cổng. Bọn tiểu nữ chắc là đồ ăn trộm.

- Sao không đem vào đưa cho lão quản ?

- Không biết bên trong đựng gì. Bọn tiểu nữ sợ lắm !

Oa Tử tò mò, định cùng ra cổng sau với hai thiếu nữ, nhưng thấy họ lộ vẻ hoảng hốt quá nên thôi. Nàng ân cần bảo:

- Vậy để ta coi. Các em vào làm việc khác đi vậy !

Nhìn chiếc túi vải nằm chơ vơ bên cánh cổng khép hờ, Oa Tử có cảm giác kỳ lạ.

Chiếc túi cũng cô đơn như nàng, cũng phiêu bạc như nàng. Chủ nó là ai, ở đâu, nàng không biết, nhưng trông cái màu chàm đã bạc, cái miệng túi đã sờn, nàng đoán chắc người mang nó cũng phong sương lắm. Oa Tử cúi xuống lấy tay nhấc thử thấy nặng quá, bèn dùng cây gươm móc vào miệng túi mà

kéo lê trên cỏ.

“Nặng thế này mà cũng đeo được !”. Thế rồi động lòng trắc ẩn, nàng lại thương kẻ vô danh.

Đã hơn hai tháng nay, Oa Tử và Giang đến tá túc ở ngôi đền này sau khi

lang bạt trên khắp các ngả đường đi tìm Thạch Đạt Lang. Bấy giờ là mùa

đông, nhiều sơn đạo tuyết phủ kín, sức nàng yếu đuối chắc không thể nào

tiếp tục được. Nhân một buổi trọ tại lữ quán kia, nàng đem sáo ra thổi

cho vơi niềm u uẩn thì được một khách quan chú ý.

Không ngờ khách lại là một người có chức vị trong đền Ar