i nằm liệt giường ba ngày liền, ngoại trừ một lần, lúc còn nhỏ bị
cái nhọt trên đỉnh đầu.
“Bệnh hoạn thật là một kẻ thù đáng sợ mà ta không làm gì được ! Kẻ thù
bên ngoài còn dễ đối phó, chứ kẻ thù từ trong ra, nó ăn ruỗng cơ thể và
tâm hồn mình lúc nào không hay, khó mà lường nổi”. Nhưng nghĩ như thế,
hắn lại thấy tâm thần khích động cho đó là một thách đố. Hắn tung chăn
ngồi dậy, lẩm bẩm:
“Một vết thương nhỏ như thế này mà mình không quyết tâm khắc phục thì làm sao đương đầu với cả Hoa Sơn phái ?”.
Hắn nghiến răng chịu đau, thu chân lại ngồi theo thế kiết già, nước mắt
chảy ràn rụa, tưởng ngất đi ngay trong lúc ấy. Nhưng sau một khắc tự
chủ, hô hấp trở lại điều hòa, hắn thấy mắt bớt hoa, mạch máu hai bên
thái dương dường như bớt đập mạnh và trong người thư thái hơn trước.
Trước ý chí mãnh liệt của hắn, con quỷ đau đớn đã nhường bước, hắn nghĩ
vậy. Thạch Đạt Lang nhắm mắt, hai tay để lên đùi, tập trung hết ý chí
vào việc điều hòa kinh mạch, đẩy máu độc ra ngoài. Mồ hôi vã ra như tắm, hắn cảm thấy vết thương dưới chân đang nứt ra, lần vải buộc ướt nhớp
nháp.
Một lúc sau dừng lại, hắn duỗi chân. Lại lần nữa sự đau đớn làm mặt hắn co rúm.
Thạch Đạt Lang thong thả cởi lần vải ngoài, quả nhiên máu mủ đã loang
đầy mấy lần vải trong, ướt đẫm. Máu đen và mủ đặc vẫn tiếp tục ri rỉ
chảy từ miệng vết thương ra, nhưng máu mủ chảy đến đâu, hắn thấy nhẹ
người đi đến đấy. Hắn gọi người hầu lấy chậu nước, rửa sạch chỗ đau,
buộc lại bằng vải mới, rồi ngồi xếp bằng nhìn ra ngoài.
Trước cửa sổ, rừng bách trải dài trên tuyết, gần đấy là đồi Mi Sơn, xế
về phía đông, đồi Thạch Ấn nhô đầu khỏi hàng bách tuyết phủ trắng xóa.
Giữa hai quả đồi là một ngọn núi cao, sườn dốc và trên đỉnh một tảng đá
lớn nhô ra trông tựa mỏ chim. Trái núi giống con đại bàng nghiêng đầu
nhìn cánh rừng trước mặt. Thạch Đạt Lang càng nhìn càng thấy giống,
không ngờ chính ngọn núi ấy mang tên Đại Bàng sơn, một tên do dân địa
phương đặt cho không biết tự bao giờ.
Trông ngọn núi ngạo nghễ, hắn nghĩ đến Trúc Mộ tiên sinh, từ trên mây
nhìn xuống, chế giễu sự yếu đuối, vô dụng của hắn. Thạch Đạt Lang nóng
nảy muốn đi ngay, làm một cái gì, không phải vì hiếu thắng mà vì muốn
chứng tỏ với chính mình sự quyết tâm và ý chí khắc phục trở ngại. Nhu
cầu ấy cấp thiết, từ trong cõi sâu kín nhất của tâm thức thôi thúc,
không cho hắn trì hoãn, mặc dầu cơ thể hắn đang trải qua cơn đau đớn ê
chề. Hắn gọi chủ quán đến tính tiền, gói cho một ít lương khô để ngày
hôm sau đi sớm.
Hôm sau, mới đầu giờ mão, Thạch Đạt Lang đã trên đường dẫn đến đền Arikida.
Mỗi bước chân đi là một khó nhọc vô cùng, cơn đau dày vò làm hắn có cảm
tưởng như chân sắp rời ra từng mảnh. Thạch Đạt Lang biết rõ chuyện đó từ khi rời khỏi quán, nhưng hắn nghiến răng mà đi vì đây là một thử thách. Lội qua nước suối lạnh buốt, sang đến bờ bên kia thuộc địa phận đền
Arikida, hắn gục xuống bên gốc cổ tùng rễ nổi cao trên mặt đất. Không
khí trong lành, phong cảnh tịch mịch quanh ngôi đền và từ xa, xa lắm mơ
hồ vẳng lại tiếng sáo theo một điệu nhạc cổ làm hắn thiếp đi. Trong giấc mơ, dướng như hắn nghe tiếng chim hót và cả tiếng nghẹn ngào đứt quãng
của những thiếu nữ hát đệm trong những buổi tế lễ xưa.
Thạch Đạt Lang tỉnh dậy, nắng đã chan hòa đổ trên các mảng tuyết chưa
tan. Hắn chỏi mắt, lấy tay sửa lại chiếc nón rồi men theo bờ suối đi
ngược lên, khó nhọc trèo qua những tảng đá rêu phủ trơn trượt. Được một
quãng thấy bức tường đất chắn ngang, chỉ còn để lại một lối đi nhỏ, và
gần đấy có cửa khép kín, Thạch Đạt Lang tháo kiếm và hành trang dựa cửa
ngồi nghỉ. Hắn lấy lương khô ra ăn, múc nước suối uống rồi ngồi trên bờ
suối cởi vết thương ra xem. Vết thương tuy còn đau nhưng đã đỡ nhiều,
không sưng tấy lên như trước. Thò chân xuống nước lạnh, hắn lại thấy dễ
chịu, nên nghĩ sao, cởi luôn quần áo nhảy xuống tắm. Hắn vùng vẫy, ngụp
lặn dưới nước, tưởng như muốn để cho dòng nước trong sạch này rửa hết
mọi nhơ bẩn của tâm hồn và thân thể cho hắn được thanh khiết hơn.
Nghe tiếng chim véo von, hắn cũng hòa theo mà ca hát. Giá có ai đi qua
nhìn Thạch Đạt Lang tắm vào lúc này tất cho hắn là một thằng điên, vì
hỗn hào bị thần linh quở phạt như trước đây đã phạt hóa điên một tên thợ săn vào bắn trộm chim trong đền.
Đối với Thạch Đạt Lang, sự tắm nước lạnh và dự định trèo lên đỉnh Đại
Bàng sơn ngày hôm nay có một ý nghĩa đặc biệt. Cuộc giao đấu với Hoa Sơn phái là cuộc giao đấu sinh tử. Hắn không sợ chết, cũng không muốn chết
anh hùng. Hắn muốn thắng một cách anh hùng nên hắn phải chuẩn bị. Để có
một ý chí vững chắc như sắt đá. Để có một lòng tự tin không gì lay
chuyển.
So sánh với Trúc Mộ tiên sinh, Ngộ Không lão tăng và Đại Quán thiền sư,
rõ ràng hắn còn yếu đuối, chưa đủ trưởng thành để biết phải làm gì và
làm vào lúc nào. Cho nên hắn phải học cái dũng của họ, cái dũng của kẻ
chiến thắng bản thân trước khi chiến thắng ngoại vật.
Thạch Đạt Lang bơi sang bên kia suối, chui qua ngọn thác nhỏ, nước đổ
xuống như trăm ngàn lưỡi dao bén chém vào da thịt. Da h