Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216900

Bình chọn: 8.5.00/10/1690 lượt.

lễ sinh đã đến trình với

ông là Oa Tử đang chờ ở viện. Ông sực nhớ ra, có vẻ bối rối:

- Ờ, ta quên khuấy đi mất đấy.

Bèn vội vã vào văn phòng. Gặp Oa Tử, ông nhã nhặn xin lỗi:

- Để cô nương phải chờ, lão phu thật đắc tội. Cô nương tới đã lâu chưa ?

- Dạ, tiện nữ cũng vừa đến. Viện chủ cho gọi có việc gì ?

- Không quan trọng lắm, nhưng có đôi chút liên quan đến cô nương. Cô nương dùng trà đã.

Vừa hay, lão quản bước vào, nói nhỏ với viện chủ điều gì. Ông nghiêm sắc mặt, khẽ gật. Quay sang Oa Tử, ông hỏi:

- Cô nương có nghe lão quản vừa nói gì với ta không ?

- Dạ, tiện nữ đâu dám vô lễ.

- Một cái túi vải và thanh kiếm vừa được tìm thấy trong khuôn viên đền.

Chắc không phải do khách thập phương đến chiêm bái để lại.

- Tiện nữ đã biết.

- Cô nương biết rồi ?

- Dạ ! Chính tay tiện nữ kéo vật đó từ cổng sau vào và đã nhờ một em lễ sinh mang giao cho lão quản.

Viện trưởng lặng thinh, nhìn Oa Tử, lúc sau mới nói:

- Chắc lại của một kiếm sĩ nào đó muốn chọc ghẹo người trong đền thôi.

- Viện chủ nghi có kẻ đột nhập đền xử nữ này chăng ?

- Có thể lắm. Nhân chuyện này, ta cũng muốn nói đến việc của cô nương.

- ...

- Thật là bất đắc dĩ. Cô nương hẳn hiểu ta không có ý gì ...

- Xin viện chủ giải thích thêm, tiện nữ quả không biết rõ.

Viện chủ Arikida thở dài, vẻ bối rối ra mặt:

- Chuyện không quan hệ, nhưng không nói thẳng để cô nương biết thì không được.

Nhiều người xầm xì về việc ta để cô nương ở trong đền cùng với các xử nữ. Cô nương biết đấy, vì tiếng tăm của viện ...

- Thưa viện chủ, tiện nữ đã làm gì ...

- Không ! Không ! Cô nương đừng giận. Ta không trách, trái lại còn rất

cảm ơn. Cô nương đã giúp rất nhiều cho viện. Nhưng ... nhưng ... Ông bối rối gãi râu ... Cô nương đã từng trải, trên bước đường lịch lãm, hẳn

không tránh được việc gặp gỡ phái nam. Cô nương tha thứ cho, hoàn cảnh

cô nương không hợp với tiêu chuẩn của bản viện, nên có điều ...

Mặc dầu viện chủ đã rào trước đón sau, dùng những mỹ từ để che giấu điều khó nói, Oa Tử nghe vẫn khó chịu. Nàng bực bội. Quả thật, Oa Tử đã đi

nhiều nơi, làm nhiều nghề độ nhật, lại luôn luôn mang hình bóng một

người đàn ông trong tim, nhưng thật nàng vẫn còn là xử nữ. Bông hoa trên suối, theo dòng nước cuốn đi, ai biết đâu vẫn còn phong nhụy !

Hai hàng nước mắt trào ra, vừa thương phận mình, vừa giận người, Oa Tử cảm thấy tắc nghẽn ở cổ họng.

Viện chủ Arikida còn nói nhiều, nhưng nàng có nghe gì đâu. Nàng cũng

chẳng muốn trần tình, chỉ ghê cho miệng lưỡi thiên hạ. Thôi thế cũng

xong, lòng nàng tuy lưu luyến nơi này nhưng sự ra đi chẳng phải do nàng

đề nghị. Phù du đâu quản gió đông, một lần nữa lưu lạc, biết đâu may mắn chẳng gặp người nàng mong ước ?

- Tiện nữ xin đa tạ viện chủ đã cho tá túc và không dám ở lại làm phiền

quý viện thêm nữa. Vậy ngay từ bây giờ, xin bái biệt, viện chủ cho tiện

nữ tạ lỗi để về thu xếp hành trang ....

- Ồ. Gì mà vội thế, cô nương !

Tuy nói vậy, nhưng ông vẫn đứng dậy mở tủ, lấy một ít vàng gói vào một

phong bao nhỏ. Nhìn ra cửa, thấy Giang đứng lấp ló, ông vẫy tay gọi vào. Giang khép nép đến bên Oa Tử.

Viện chủ cầm phong bao đưa cho nàng:

- Có chút quà mọn, lão phu trả ơn cô nương ...

Nhưng Oa Tử từ chối. Nàng nói:

- Tiện nữ không dám. Đáng lẽ tiện nữ phải trả tiền ăn ở mới phải chứ đâu dám lấy công vài điệu sáo tầm thường ấy.

Khẩn khoản thế nào cũng không nhận. Sau viện chủ Arikida phải cười bảo:

- Cô nương bướng bỉnh quá. Thế lão phu muốn nhờ một việc, cô nương có chịu làm cho chăng ?

- Viện chủ cứ dậy, tiện nữ đâu dám từ chối.

- Làm việc này hộ lão phu cũng tốn công sức. Hay là để lão phu đưa tiền

cho cháu Giang đây làm lộ phí, rồi cháu giúp lão phu. Cô nương chỉ giám

sát thôi cũng đủ.

Nói xong, ông đưa phong bao cho Giang. Thằng bé giơ tay ra nhận liền, nhưng nghĩ sao, lại để xuống bàn quay lại hỏi Oa Tử:

- Em lấy nhé ?

Dáng điệu của nó khiến mọi người mỉm cười. Trước sự đã rồi, Oa Tử đành gật đầu và cảm ơn lão viện chủ.

- Điều lão phu muốn nhờ là xin cô nương cho phép cháu bé mang vật này đến biếu ngài Tả Xuyên Hầu Lưu Cát ở Kyoto.

Ông với tay lên kệ lấy cái ống tre, rút ra một cuốn giấy trải trên bàn. Thì ra là một bức thủy thái họa khá lớn:

- Hai năm trước, ngài Tả Xuyên Hầu có cậy lão phu vẽ cho một bức tranh,

ngài sẽ đề thơ bình chú để dâng lên hoàng thượng. Vì vậy lão phu không

muốn giao cho bất cứ ai sợ tranh bị hư rách. Cậy đến cô nương xin hết

lòng cẩn trọng cho.

Viện chủ giở dần bức tranh. Tranh họa một cảnh triều đình cổ. Vì lời

bình chú chưa đề, nên Oa Tử không rõ đời nào, nhưng nhìn những nét thanh nhã và các chi tiết được ghi lại rất trung thực và chính xác, nàng thấy tác giả có óc nhận xét thật tinh tế.

Nó có vẻ đẹp riêng, tuy nhiên so với lối họa của Trúc Mộ tiên sinh, nàng cho nét bút của viện chủ kém phần phóng khoáng.

- Cô nương ! Cô nương ! Lửa này vẽ đẹp quá, trông bập bùng như thật !

Giang vừa khen vừa toan giơ tay sờ vào chỗ vẽ.

- Giang ! Không được mó vào ! Xem thôi, sờ vào hư mất !

Trong khi mọi người mãi mê xem tranh, một gia nhân đến gần viện ch