a. Chỗ đau đã xẹp nhiều, da xung quanh bàn chân bây giờ màu tím hồng và hơi nhăn. Không bị vướng víu khó chịu như trước, Thạch Đạt Lang đứng dậy đi ra phía ghềnh đá vốc nước rửa. Buộc lại vết thương xong, trở về quán, hắn đã thấy dép và
xà-cạp mới mua để ở đó từ bao giờ, bên túi hành trang chỗ hắn ngồi cũ.
Chủ quán nướng nghêu trong bếp, trông ra nhắc:
- Bác chân sào tìm khách quan đấy. Thuyền sắp rời bến rồi.
- Ồ vậy ư ? Để ta trả tiền và ra ngay bây giờ. Hôm nay ngày mấy rồi quán chủ ?
Chủ quán cười:
- Khách quan thật là hạnh phúc. Nghe hỏi, biết ngay chẳng nợ nần ai. Hôm nay hăm bốn, sắp hết năm rồi còn gì.
- Chà ! Thế mà ta cứ tưởng muộn, hăm bảy hăm tám gì đó !
Chủ quán lắc đầu:
- Thanh niên có khác, vô tư quá !
Thạch Đạt Lang trả tiền xong, xỏ chân vào đôi dép mới, buộc vội dây
xà-cạp rồi hối hả chạy ra bến. Hắn thấy dễ chịu quá, có thể đi bộ thêm
được đến vài chục dặm. Từ tình trạng tàn tật bỗng nhiên trở thành khỏe
mạnh, hắn yêu đời hẳn lên. Nhất là sự thành công của hắn trên đỉnh Đại
Bàng sơn ngày hôm qua khiến hắn vô cùng tin tưởng vào ý chí mãnh liệt
hắn có. Thạch Đạt Lang hít mạnh một hơi dài:
không khí dường như nhẹ và thơm hơn, những bước chân trên cát của hắn vững vàng như những bước chân con tuấn mã.
Đò đã đầy người nhưng bác chân sào vẫn cố xếp cho hắn một chỗ ngồi gần mũi.
Biển lặng. Mặt nước trong xanh phẳng lỳ tựa tấm gương soi phản chiếu vài cụm mây lờ lững. Thạch Đạt Lang nhìn về phía bến:
dẫy quán ven bờ, ngôi chợ cũ khuất dần trong tàn trắc xanh đen và xa xa
là sơn đạo đi Matsuzaka, ngoằn ngoèo giữa những đám tuyết trắng chưa
tan. Giá có thì giờ, có lẽ hắn cũng đi gặp Trúc Tử Hãn ở Matsuzaka,
nhưng bây giờ thì muộn mất rồi. Hắn cần phải về Kyoto trước tết nguyên
tiêu, nên tự hẹn sẽ tìm gặp vị kiếm sỹ này vào một dịp khác.
Vừa từ trên thuyền bước xuống, Thạch Đạt Lang chú ý tới ngay một gã đàn
ông trung niên đi trước, lưng giắt đoản côn, ngang hông đeo kiếm bao
bằng da trâu. Gã trạc độ bốn mươi bốn hai, mày rậm, mắt lồi, mặt lại rỗ
chằng chịt. Mớ tóc đỏ quạch buộc ngược về phía sau thành một túm, dáng
điệu dữ dằn. Nếu không có thằng bé trạc độ trên mười tuổi vác túi đồ
nghề thợ rèn theo sau thì ai cũng ngỡ là kẻ cướp.
Thằng bé má còn dính vệt than và mồ hóng, chắc là thợ phụ. Chân nó ngắn, đuổi không kịp bước của thầy nên thỉnh thoảng phải chạy. Chiếc túi vải
gai đeo trên lưng to gần bằng mình nó kêu lịch kịch theo bước đi. Mỗi
khi chạy, nó phải lấy tay đỡ túi cho khỏi va vào lưng. Đột nhiên thằng
bé khựng lại la hoảng:
- Ý ! Thầy đợi con với. Con quên cái búa rồi !
Thạch Đạt Lang phì cười. Nhưng gã đàn ông quay lại trừng mắt:
- Thật hay bỡn ?
- Dạ thật ! Con để quên trên thuyền.
- Hà ! Bây giờ mày lại quên cả đồ nghề độ nhật nữa. Muốn sống đi lấy ngay ! Bận sau mà quên nữa thì chết với ông !
Đứa bé líu ríu vâng lời, cắm cổ chạy.
Con đường từ bến tàu đến chợ chẳng thiếu gì quán bán các vật dụng linh
tinh, nhất là đồ kỷ niệm. Thằng bé đi tìm búa quay trở lại không thấy
thầy đâu, lo lắng nhìn quanh. Khi thấy gã đàn ông trong tiệm bán đồ chơi bước ra, tay cầm cái chong chóng bằng giấy sặc sỡ, mắt nó sáng lên vui
sướng.
- Hứa Hoành !
Nghe gọi, thằng bé chạy vội lại.
- Mang cái này cho ta ! Có tìm thấy búa không.
- Dạ có. Con để trong túi rồi !
- Thầy mua cho bé Hồ nhi đấy à ?
- Ừ.
Hai thầy trò gã thợ rèn đi trước Thạch Đạt Lang tuồng như dẫn đường cho
hắn, vì hắn thấy hắn định rẽ phía nào thì họ cũng đã rẽ trước về phía
ấy. Trông dáng điệu, y phục và những đồ nghề thằng bé mang theo, Thạch
Đạt Lang đoán mười phần chắc chín gã đàn ông là Chu Kế Phong Tất Đạt,
người thợ rèn xóm Ujii, nổi tiếng về ngón đòn với thứ võ khí cổ quái như cái hái do gã chế ra.
Muốn kiểm chứng và nhân thể tìm cơ hội làm quen, hắn rảo bước đến gần, niềm nở hỏi:
- Chào đại hiệp. Đại hiệp cũng đi Ujii đấy à ?
- Phải. Ngươi hỏi gì ?
- Phải chăng đại hiệp là Tất Đạt ?
- Chính thị. Thế ngươi là ai ?
- Tại hạ tên Thạch Điền Đạt Lang, đi tìm thầy học võ. Mới đây qua quý xá, có được gặp lệnh khổn ...
- Á à ! Vậy ngươi đã gặp chuyết kinh đấy. Thế ngươi có phải là khách trọ Ở Yamada không ?
- Phải Tất Đạt mỉm cười ngạo mạn:
- Có người cho biết ngươi muốn tìm ta để học vài ngón sở trường. Vô ích ! Vô ích !
Thủ pháp của ta ngươi chẳng dùng được vào việc gì đâu.
- Sao vậy ?
- Vì vừa nhìn ra thì ngươi đã thành người thiên cổ rồi ! Ta phát lạc nhanh lắm !
Gã nói xong cười ha hả. Tiếng cười vang động cả khu rừng vắng. Thạch Đạt Lang đã từng nghe vợ Chu Kế Phong thốt ra những lời như vậy, tuy lời
không hẳn là thế, nhưng ý khinh miệt tương tự. Mụ vợ có vẻ hống hách,
song chồng mụ xem ra còn kiêu căng hơn nhiều.
Hắn muốn dạy gã thợ rèn này một bài học ngay tại đây, nhưng nghĩ lại
chẳng việc gì mà vội. Đại Quán đã cho hắn kinh nghiệm đầu tiên về cuộc
đời:
đừng tưởng mình là nhất, gầm trời này thiếu gì kẻ hơn ta. Tự cao tự đại
chỉ chuốc lấy những thất bại đau đớn. Trước khi thử sức với ai, hãy tìm
hiểu và đánh giá kỹ địch thủ.
Nghe tiếng cười ngạo mạn của Chu Kế