XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217055

Bình chọn: 8.5.00/10/1705 lượt.

Phong vang động bên tai, Thạch Đạt Lang chỉ lặng thinh. Lát sau hắn mới khiêm tốn:

- Tại hạ đã hiểu. Nhưng may mắn được gặp đại hiệp ở đây, tại hạ không

muốn để lỡ dịp hạnh ngộ. Chỉ xin chỉ bảo cho vài điều về thứ binh khí kỳ dị.

- Ha ha ! Vậy ra ngươi cũng đã biết đến thứ võ khí ấy của ta sao ? Ai dạy ngươi biết ?

- Lệnh khổn đã chỉ cho một chiêu ...

- Được lắm ! Ta cũng thương ngươi thật lòng cầu học. Nếu chỉ muốn nghe ta nói thôi thì về nhà, ta nói rõ cho nghe.

- Đa tạ đại hiệp. Và cũng xin cho tá túc qua đêm.

- Được ! Nhưng ngươi phải ngủ trong bếp với thằng Hứa Hoành. Nhà ta không có chỗ dư.

Trời chiều đỏ rực, cả ba đến chân núi Suzuka. Xóm Ujii hiền lành nằm ở

cuối con đường nhỏ, ráng hoàng hôn nhuốm hồng các mái tranh như trong

một bức cổ họa.

Hứa Hoành chạy vội về nhà báo tin trước nên khi Chu Kế Phong đến ngõ đã

thấy vợ bế con nhỏ ra cửa đứng đón, tay cầm chiếc chong chóng gió thổi

quay tít.

Vợ Tất Đạt vừa nựng con vừa chỉ vào chồng:

- Hồ nhi ! Bố kìa ! Bố đã về kìa !

Chu Kế Phong nhìn đứa bé, nét mặt tươi hẳn lên, vẻ thô lỗ kiêu căng biến mất. Gã bế đứa nhỏ trong tay, đong đưa rồi rúc đầu vào nách nó. Nó cười khanh khách. Chu Kế Phong cầm cái chong chóng dứ dứ trước mặt con. Nó

nhoài người ra, tay quơ chân vẫy, và người mẹ cũng cười như nắc nẻ. Gã

bế đứa nhỏ đi vào nha trong, vợ theo sau, để mặc cho Thạch Đạt Lang đứng một mình ở ven cổng.

Cảnh gia đình êm ấm, tiếng cười rộn rã hồn nhiên của vợ con người thợ

rèn làm hắn vui lây, nhưng sao hắn cảm thấy lẫn lộn một chút gì chua

xót. Hình như trong tiềm thức, hắn đã được hưởng cảnh này. Kiếp này hay

tiền kiếp, hẵn cũng không biết nữa.

Thấy trong nhà gần bếp lò có lửa, Thạch Đạt Lang bỏ nón, tháo túi đeo

lưng tiến đền gần ngồi sưởi. Cửa hàng vẫn thế, vẫn những nông cụ lặt vặt để trên kệ, vẫn những dây mồ hóng đen rủ lòng thòng từ trên trần xuống

như thạch nhũ. Bên ngoài bóng tối phủ đầy. Ánh lửa bật bùng của khúc củi gần tàn chiếu bóng Thạch Đạt Lang rung rinh trên vách.

Chu Kế Phong tắm gội xong sắp ăn cơm mới sực nhớ đến người khách trẻ. Gã gọi vợ:

- Dọn thêm phần nữa cho khách. Ở nhà ngoài ấy, ta ra bây giờ !

Vợ Tất Đạt bưng khay rượu ra. Mụ đặt bình sa-kê lên hâm trên bếp than,

liếc nhìn Thạch Đạt Lang rồi đi vào trong nhà, lầu bầu khó chịu:

- Lần trước đã tới rồi, giờ lại tới nữa.

Chu Kế Phong đến ngồi bên bếp. Bộ mặt rỗ của gã trông hiền hậu hơn,

không biết vì mới tắm xong hay vì ánh lửa không soi rõ hết những vết lồi lõm. Gã hất hàm hỏi Thạch Đạt Lang:

- Uống chút rượu nhá ?

- Vâng, đại hiệp đã cho thì xin nhận.

Chu Kế Phong cầm bình rượu rót ra đĩa đưa Thạch Đạt Lang. Hắn uống một

hơi cạn, mím môi lại chép chép miệng. Rượu hơi chua nhưng hắn cũng cảm

thấy dễ chịu.

Máu nóng chạy râm ran trong người. Hắn vui vẻ:

- Để tại hạ rót mừng đại hiệp một lần.

- Không sao. Ta có đĩa riêng đây rồi !

Cả hai im lặng ngồi nhìn lửa và những cục than hồng trong lò. Lúc sau, Chu Kế Phong mới hỏi:

- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ?

- Hăm hai.

- Quê quán ở đâu ?

- Mimasaka.

Mắt Chu Kế Phong đột nhiên lộ vẻ chú ý. Gã quan sát Thạch Đạt Lang từ đầu đến chân rồi nói:

- Lúc nãy ngươi bảo tên ngươi là gì nhỉ ?

- Tại hạ là Thạch Điền Đạt Lang.

- Hừ. Thạch Điền. Họ Thạch như Thạch Kinh Tử chứ gì ?

Vừa lúc ấy vợ Tất Đạt mang thức ăn ra, một bát canh, một đĩa cá muối,

một liễn cơm, mụ đặt cả vào cái khay lớn trên chiếu. Mụ nói với Thạch

Đạt Lang, không khách sáo:

- Ăn đi.

Thạch Đạt Lang cúi đầu cảm ơn. Chu Kế Phong vẫn thắc mắc, nhưng gã làm bộ tự nhiên rót thêm sa-kê vào đĩa:

- Uống chút rượu nữa đã. Thế khi còn nhỏ người ta gọi tên ngươi là gì. Phải Thạch Kinh Tử không ?

- Dạ phải.

- Tên đó ngươi giữ cho đến khi mười bảy mười tám chứ gì ?

- Đúng vậy.

- Năm mười bảy, ngươi có dự trận Sekigahara cùng với một thanh niên nữa cùng trạc tuổi ngươi phải không ?

Đến đây thì Thạch Đạt Lang ngạc nhiên thật sự. Hắn chậm rãi đáp:

- Phải. Sao đại hiệp biết ?

Chu Kế Phong cười xòa:

- Ta biết nhiều chuyện vì ngày đó ta cũng dự trận Sekigahara. Thảo nào

trông ngươi quen quen, có lẽ chúng ta đã gặp nhau ở trận tiền.

Bản tính trung trực, Thạch Đạt Lang tin ngay và trong lòng chớm nở một mối hảo cảm với gã thợ rèn.

- Chắc đại hiệp thuộc cánh quân của Uất Tảng ?

- Phải rồi. Ta ở gần đó nên đầu quân với các kiếm sĩ địa phương. Không may mà phe mình thua trận.

Hai người nhìn nhau, mỗi người một ý nghĩ.

- Thế người bạn đồng ngũ với ngươi bây giờ đâu ?

- Cũng không rõ vì đã lâu không gặp lại.

- Ngay từ sau trận chiến ấy sao.

- Không hẳn thế. Tại hạ với nó phải lẩn trốn một thời gian tại vùng chân núi Ibuki chờ vết thương lành thì chia tay. Về sau nó đi đâu, tại hạ

không biết.

Chu Kế Phong gọi vợ lấy thêm rượu nhưng người đàn bà đã vào nằm với con ở trong phòng. Mụ nói vọng ra:

- Hết rượu rồi !

- Hết thì đi mua, ta muốn uống nữa.

- Sao bữa nay uống nhiều thế ?

- Có chuyện vui muốn uống, được không ?

- Bây giờ khuya rồi, tiệm đầu xóm đã đóng cửa, mua khó lắm.

Chu Kế Phong lộ vẻ tức giận, cao giọng gọi:

- Hứa Hoành !