những ẩn ức. Nhưng ý nghĩ ấy khiến Thạch Đạt Lang mỉm
cười. Đại Quán chắc không tức giận đâu, có lẽ ông chỉ mỉm cười mà nói:
“Đồ ngu. Cũng tiến bộ đôi chút đấy, nhưng làm thế để làm gì hở thằng ngốc ?.
Thạch Đạt Lang lạc trong những ý nghĩ mung lung ấy. Trong những lúc suy
tư khắc khoải hoặc nghi ngờ khả năng của chính mình, hắn thường lên núi
cao sống cảnh cô đơn tịch mịch giữa thiên nhiên. Hắn sống ra sao, chỉ có cây rừng, đá núi và hắn biết.
Lúc trở về, má hắn hõm, mặt hắn sạm đen, tóc cứng như rễ tre, quần áo
lôi thôi lem luốc, nhưng mắt hắn sáng hơn, tựa như những hòn than hồng
trong lò sẵn sàng tung ánh lửa ra xung quanh, thiêu đốt. Bấy giờ hắn
không khác gì một con thú với sức mạnh vô biên, hung hãn, chỉ có hắn mới chế ngự được. Hắn ra đi, đông tây nam bắc, bất kỳ chỗ nào nghe nói có
những quái nhân hay kiếm khách hơn người là hắn cũng tìm đến cho bằng
được. Để tự chứng minh tài năng. Để củng cố lòng tự tin gần như ngạo
mạn. Và cũng vì thế mà hắn có mặt tại sơn đạo ngày hôm nay.
Còn nửa tháng nữa mới đến tiết thượng nguyên, Thạch Đạt Lang không dằn
lòng được khi nghe người ta nói đến Chu Kế Phong Tất Đạt nên nhất quyết
đến vùng núi này tìm con chim lạ ấy:
Tất Đạt, một con người khí phách hay chỉ là giá áo túi cơm như muôn ngàn giá áo túi cơm khác hắn đã gặp trên bước đường hành hiệp ?
Thạch Đạt Lang và gã mã phu đến xóm Ujii thì trời đã khuya. Hắn cảm ơn,
trả công xong, định vào trong xóm thì người mã phu giữ lại, rụt rè hỏi:
- Khách quan đến nhà ai ?
- Chu Kế Phong.
- Bây giờ khuya rồi, từ đây về đến trấn cũng hết đêm. Khách quan cho
tiểu nhân theo được không ? Tiểu nhân ngủ ngoài hiên, tìm cái gì cho
ngựa ăn, rồi sáng mai kiếm mối trở lại trấn, cũng được thêm chút tiền.
Nhìn gã mã phu, Thạch Đạt Lang thương hại. Thân thể gã gầy yếu, chiếc áo chẽn với sợi giây thừng thắt ngang lưng đã sờn rách, đôi dép cỏ mòn vẹt gót. Đêm nay lạnh, có thể có tuyết rơi, đi tắt đường nào thì cũng không về đến Kuwana trước khi trời sáng.
Hắn gật đầu:
- Vậy theo ta. Nếu không tìm được nhà Chu Kế Phong thì mình tìm chỗ khác !
Chu Kế Phong mở một lò rèn. Giá trời chưa tối, hỏi thăm quanh đấy chắc
họ chỉ đường cho ngay, nhưng khuya khoắt thế này bất tiện quá. Trong
thôn yên lặng, ngoài tiếng chày gỗ đập thình thịch đều đều, không còn
nghe tiếng gì khác.
Thạch Đạt Lang đồ chừng có người còn giã gạo hay đậu gì đó, bèn cùng với người mã phu theo hướng tiếng chày mà đi tới. Một lúc sau thấy lập lòe
ánh sáng qua lùm cây, rồi cả hai đến trước một căn nhà ngoài hiên than
củi xếp ngổn ngang và lù lù một đống sắt vụn. Cánh cửa hé mở, ánh sáng
vàng vọt của bếp lửa đặt giữa nhà bập bùng vẽ lên vách lem nhem mồ hóng
những hình thù cổ quái đang nhảy múa. Trước bếp lửa, một người đàn bà
ngồi xoay lưng ra ngoài, tay áo xắn cao, đang dùng một cái chày gỗ ra
sức đập vào mớ quần áo để trên phiến đá.
Thì ra họ đã đến đúng cửa hàng lò rèn của Chu Kế Phong. Gã mã phu đẩy
cửa bước vào. Người đàn bà giật mình kêu lên một tiếng ngắn.
- Chào bác. Trong này ấm quá nhỉ, bác cho sưởi nhờ chút.
- Ngươi là ai ? Hỏi gì ?
Gã mã phu đến ngồi xổm bên bếp, xòe hai tay ra đưa đi đưa lại trên ngọn lửa:
- Tôi là mã phu ở trấn dưới. Có khách quan đây muốn gặp bác Tất Đạt.
Người đàn bà quay ra, vừa lúc Thạch Đạt Lang bước vào. Nhìn y phục và
dáng khập khiễng của hắn, thiếu phụ hơi cau mặt, giọng hách dịch:
- Đóng cửa lại ! Gió lùa làm thằng bé cảm bây giờ !
Thạch Đạt Lang lùi lại khép cửa rồi ra ngồi trên khúc gỗ cạnh vách.
Phòng trong có tiếng động, thiếu phụ bỏ đống quần áo đang giặt, chạy vội vào. Thạch Đạt Lang nhìn theo thấy bà ta lật chăn, bế một đứa trẻ nhỏ
lên cho bú.
Hắn đảo mắt nhìn quanh. Căn phòng hắn ngồi có lẽ là cửa hàng vì ở góc
thấy có một cái bễ bỏ không, trên vách treo la liệt những lưỡi liềm,
cuốc, dao phát và một vài nông cụ lặt vặt khác. Trần nhà mồ hóng bám
đen, rủ xuống lòng thòng như thạch nhũ.
Gần cửa vào phòng trong, có treo một nông cụ hình thù quái dị hắn đoán
chừng là món võ khí người mã phu nói đến hồi nãy. Mắt Thạch Đạt Lang
sáng lên. Hắn để ý quan sát, quả là một thứ võ khí kỳ lạ, giống như cái
gậy ngắn, rất tiện giắt thắt lưng, đầu có khoen, móc sợi dây xích sắt.
Cuối sợi xích là một quả đầu tròn không biết làm bằng gì nhưng trông có
vẻ nặng. Tiếng người đàn bà trong phòng vọng ra.
- Chắc khách quan cũng là một trong những lãng nhân giang hồ đi khất cái để tìm thầy học võ chứ gì ! May mà trượng phu ta đi vắng chứ nếu không
thì hẳn không toàn thây ra khỏi chỗ này đâu !
Người mã phu tỏ vẻ bất bình. Gã nhìn vào phòng trong rồi liếc xéo Thạch
Đạt Lang thấy hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Thiếu phụ cười hích hích ra vẻ
tự mãn và bằng lòng với câu nói này lắm. Không muốn để mất lòng người
đàn bà, Thạch Đạt Lang hỏi:
- Thế ra Chu gia đi vắng hả ? Đi đâu vậy ?
- Đền Arakida.
- Đền Arakida ở đâu ?
- Đến Ise mà không biết đền Arakida thì lạ thật !
Tiếng thằng bé cựa quậy và khóc. Người đàn bà ru khe khẽ:
À ơi cái ngủ mày ngủ cho say Đừng theo những trẻ quấy ngày khóc đêm Cá