lại là huynh đệ
của một bạn cố tri. Phải mời thiếu hiệp đến thăm tệ xá ở Kyoto mới được !
- Sẵn lòng lắm. Tiểu đệ hiện nay chưa có chủ đích gì, hơn nữa cũng muốn
viếng Kyoto để cho sửa lại thanh kiếm. Vậy xin theo đại huynh.
- Thế thì còn gì bằng.
- À, có điều muốn hỏi sao đại huynh đoán được tiện danh, lại còn biết cả ngoại hiệu nữa ?
- Có gì đâu. Trong những lúc mạn đàm với Y Tô, ngài thường nhắc đến tên
thiếu hiệp. Lại thường nói ngoại hiệu “liễu ven sông” do Cổ lệnh sư đặt
cho thật đã lột tả được hết cái phong thái và kiếm thuật của thiếu hiệp
nên tại hạ mới trông nhận ra ngay ...
Giang Biên Liễu Cát Xuyên Mộc vui vẻ cười thích thú. Lòng tự ái tuổi
thanh niên được những lời ca tụng văn hoa của Sĩ Khánh thổi phồng lên
bay bổng tựa diều gặp gió.
Hắn vỗ vai Sĩ Khánh cười ha hả:
- Hảo tri kỷ ! Hảo tri kỷ !
Thế là cả hai sánh vai nhau trở lại bến sông. Bọn đồ đệ bị đánh tan tác
thấy tình thế đã yên, chưởng môn chúng cùng với thanh niên áo đỏ đi bên
nhau ý hợp tâm đầu như đôi bạn lâu ngày thì lấy làm lạ nhưng yên bụng
lắm. Cát Xuyên Mộc quay qua hỏi Sĩ Khánh:
- Tiểu đệ vẫn không hiểu chuyện gì làm quý phái sai người đuổi theo và
tấn công tiểu đệ. Trộm nghĩ chắc chỉ do việc xích mích nhỏ trên thuyền
buôn mà ra. Có phải thế không.
Sĩ Khánh vội gạt ngang để trấn an Cát Xuyên Mộc:
- Phải đấy. Nhưng đó là chuyện nhỏ. Tại hạ thật rất ân hận về thái độ của Hồ Định. Để về Kyoto, tại hạ sẽ quở hắn.
- Không sao. Tiểu đệ nghĩ họ có một điểm hay là biết bảo vệ danh dự cho
môn phái. Cái đó mới là chính. Kỹ thuật chưa cao thì trau dồi thêm, có
gì đáng trách ? Thôi ta quên chuyện đó đi là hơn.
- Phải rồi, chẳng nên nói đến nữa.
Bèn hô bộ hạ tìm ngựa dẫn lại. Cát Xuyên Mộc cũng huýt sáo gọi. Con khỉ
không biết từ đâu nhẩy đến ngồi trên vai. Cả bọn đến bến đò.
Nhìn thấy bọn đàn em, đứa nằm vắt trên cầu gỗ, đứa mắc vào đám sậy ven
bờ, thân thể đã cứng đơ, lòng Sĩ Khánh thắt lại. Dẹp nỗi đau, hắn bảo
bọn bộ hạ sống sót ở lại chữa thương và chôn cất những người xấu số, rồi cố lấy vẻ tươi cười mời Cát Xuyên Mộc lên ngựa. Nhưng Cát Xuyên Mộc từ
chối:
- Đa tạ đại huynh, tiểu đệ đâu dám. Đại huynh chức vụ cao trọng xin cứ
ngồi. Tiểu đệ niên kỷ cũng như danh phận đều kém đại huynh một bực, được đi cạnh cầm cương cũng đã hân hạnh lắm rồi !
Thấy không nài được Cát Xuyên Mộc, vả lại nghe hắn nói cũng phải, Sĩ Khánh trè o lên lưng ngựa nói:
- Vậy ta ngồi một lúc. Khi nào thiếu hiệp mỏi thì ta thay thế.
Trong thâm tâm, hắn mừng như mở cờ. Từ nay đến tiết nguyên tiêu không
còn bao lâu nữa. Được tay kiếm tuyệt luân này giúp sức, Thạch Đạt Lang
đâu còn là một đối thủ đáng sợ. Vào hạ bán thế kỷ thứ mười lăm,
những kiếm phái danh tiếng như Võ Đằng Tôn Các ở miền bắc, Bạch Hạc ở
đông nam rất được võ lâm sùng mộ. Vùng Kyoto có Hoa Sơn, bấy giờ Khổ
Bích còn giữ chức chưởng môn. Ở bang Kuwana, tướng quân Điền Quang Tĩnh
nổi danh hào kiệt, vì không những ông là một danh gia kiếm sĩ mà còn là
một nhà cai trị quyền uy và khôn khéo. Khi ông mất, dân chúng nhớ ơn
người đã đem lại ấm no cho bang, lập đền thờ truyền tụng công đức ông
mấy đời sau chưa dứt.
Điền Quang Tĩnh lúc còn trẻ là môn đệ Bạch Hạc phái. Nhờ có kiến thức và đức hạnh, Điền Quang Tĩnh được sư phụ đặc biệt yêu mến, truyền hết các
bí quyết cho mà chính con ruột tiên sinh cũng không biết. Theo truyền
thuyết thì sau khi sư phụ qua đời, Điền Quang Tĩnh đến lập nghiệp tại
bang Kuwana, mở trường dạy võ. Sư huynh ông tới thăm, dùng mẹo hỏi về
những chiêu kiếm kỳ bí ấy, Điền Quang Tĩnh chỉ điểm cho hết, song vì tư
chất kém cỏi, vị sư huynh này không lý hội được, chỉ học có cái kỹ thuật bên ngoài còn cái tâm vốn là tinh hoa của Bạch Hạc kiếm thì lại sao
lãng, nên Bạch Hạc kiếm miền đông nam không sao bằng được kiếm thuật của Điền Quang Tĩnh. Vì thế khi nói đến Bạch Hạc kiếm là phải đến bang
Kuwana. Tiếc rằng từ sau khi Điền Quang Tĩnh chết đi, môn học ấy cũng
thất truyền và bây giờ thì không còn mấy ai nhớ rõ những yếu quyết ấy
nữa.
Trên đây là một trong những truyền thuyết cư dân vùng Kawana ưa kể lại
cho khách vãng lai nghe khi học đặt chân đến vùng sơn cước này. So với
các chuyện truyền ký khác nhuộm đầy vẻ thần bí phát sinh từ óc tưởng
tượng của những người dân rất nặng lòng với mảnh đất quê hương trên đó
họ đã cư ngụ hàng mấy mươi đời thì truyền thuyết này cũng không có gì xa sự thật mấy. Đền thời Điền Quang Tĩnh còn kia và danh ông vẫn còn lưu
lại hậu thế như một nhà cai trị sáng suốt và một kiếm sĩ lỗi lạc.
Thạch Điền Đạt Lang nghe chuyện trên đây qua miệng người mã phu kể lại
sau khi rời thị trấn Kuwana. Hắn chỉ gật đầu và thỉnh thoảng đáp vài
tiếng nhát gừng lấy lệ.
Trời gần cuối năm, đang tiết đại hàn, gió tây bắc thổi lạnh buốt như cắt da thịt.
Thạch Đạt Lang mặc phong phanh có cái kimono mỏng, ngoài choàng một tấm
áo khoác đã cũ nhàu nát và cáu bẩn, nhiều chỗ bụi đường bám loang lổ.
Mặt hắn đen sạm, chiếc nón nan đội trên đầu tơi tả, giá có đánh rơi cũng không ai thèm nhặt. Tóc hắn buộc túm về phía sau, trông rõ ra