y giờ lại nhận được thư, chẳng biết là điều gì, lành hay dữ. Một cảm giác lo
sợ bâng quơ làm hắn ớn lạnh.
Sĩ Khánh cầm thư, lật đật đến bên chiếc bàn thấp, cạy niêm và ghé sát
vào ánh sáng ngọn bạch lạp. Lời thư rõ ràng, không uẩn khúc:
“Trong thư trước, tại hạ đã hứa ngày trọng xuân sắp tới sẽ có mặt ở kinh thành.
Xin quý phái cho biết nơi và giờ hội ngộ. Tại hạ không sở trường đặc biệt về loại vũ khí nào nên để tùy quý phái ấn định.
Xin quý phái cho yết ngày giờ và địa điểm lên bảng cáo thị Ở chân Đại
kiều đường Gojo trước tiết nguyên tiêu, tại hạ rất hân hạnh.
Hy vọng trong thời gian qua, quý kiếm pháp đã đạt mức trác tuyệt. Về
phần tại hạ cũng có tiến bộ đôi chút, không dám để phụ lòng quý phái.
Thư bất tận ngôn, Thạch Điền Đạt Lang kính bái “ Vẫn cái giọng tuy lễ độ nhưng rất cao ngạo trong thư trước. Sĩ Khánh xem xong, tái mặt. Hắn thừ người suy nghĩ. Trác tuyệt cái gì ? Cả năm nay có luyện tập gì đâu mà
trác với tuyệt ? Không những chỉ riêng hắn mà thôi, các môn đệ khác,
nhưng tay được coi như trụ cột của môn phái, Hồ Định, Ưng Đằng ... cũng
thế. Bây giờ không phải là lúc đắm mình trong hoan lạc. Phải hành động
và cấp kỳ đặt ngay kế hoạch. Càng nghĩ Sĩ Khánh càng thấy nguy cấp. Từ
nay đến tiết nguyên tiêu chẳng còn bao lâu nữa, nếu hắn không trở về
Kyoto ngay để thảo luận cùng anh em trong phái thì không kịp.
Thấy tên đồ đệ vẫn còn đứng xớ rớ ở góc phòng chờ lệnh, Sĩ Khánh giận dữ:
- Ra ngoài chờ ta. Gọi chủ quán đến đây. Lập tức !
Đồ đệ ra khỏi. Sĩ Khánh giở cuốn thư đọc lại. Những lời ngạo mạn ngụ ý
châm chọc của Thạch Điền Đạt Lang khiến hắn giận run. Ngày hôm nay đối
với hắn quả là một ngày buồn tủi, đáng giận. Chuyện A Kế Mỹ xúc phạm
lòng tự ái của hắn chưa nguôi, nay lại Thạch Đạt Lang thách thức. Không
do dự, Sĩ Khánh quyết ý trở về Kyoto, quay lưng lại nơi sầu thảm này,
nơi không để lại một kỷ niệm gì vui tươi trong lòng hắn.
Chủ quán bước vào, Sĩ Khánh căn dặn săn sóc A Kế Mỹ chu đáo. Hắn mở tủ lấy một số tiền trao cho chủ quán và gọi đồ đệ:
- Thu xếp hành trang và để ngựa ta cưỡi, ngươi về sau.
Cả đêm hôm ấy Sĩ Khánh không chợp mắt. Vừa tinh sương, hắn đã lên ngựa
bỏ đi như chạy trốn, mặc cho tên đồ đệ theo sau, đến đâu hay đó. - Thanh niên bế con khỉ lông vàng ? Dạ có, có thấy đi ngang qua đây hồi trưa.
- Đi về phía nào ?
- Phía cầu gỗ, nhưng không qua cầu. Hình như rẽ vào hàng bán đồ sắt.
Bọn đồ đệ Hoa Sơn hấp tấp bỏ đi, quên cả cám ơn bác nông phu làm bác ngạc nhiên nhìn theo, không hiểu chuyện gì.
Trời đã về chiều. Đường chân núi vắng vẻ ít người qua lại, hàng quán ven đường lục tục đóng cửa nhưng may làm sao gian hàng bán đồ sắt và lò rèn vẫn thấy còn người kéo bễ. Cả bọn ùa vào. Nhìn đoàn khách lạ Ồn ào, có
dáng giận dữ, binh khí đeo bên sườn kêu rổn rảng, gã kéo bễ chột dạ,
ngưng tay chạy vội ra.
- Hồi trưa có ai đến đây không ?
- Dạ có.
- Người thế nào ?
- Một thanh niên cao lớn mang bào tía, đeo trường kiếm, nhưng đầu không cạo như các kiếm sĩ khác thường thấy.
- Hắn ẵm một con khỉ nhỏ phải không ?
- Dạ phải.
- Đúng rồi ! Hắn có hỏi gì không ?
- Có. Thanh niên đòi xem võ khí chế tạo tại bổn tiệm, nhưng hình như không được vừa ý, vì thấy ý chỉ lắc đầu ...
- Hừ ...
- Lại tháo cả trường kiếm đeo trên vai xuống và hỏi ý kiến tiểu nhân
nhưng tiểu nhân không dám đáp, vì thật ra tiểu nhân chỉ là thợ phụ không chuyên nghề rèn kiếm ...
- Vậy bây giờ tên đó đâu ?
- Dạ, bỏ đi ngay sau khi biết chủ nhân bổn tiệm đi vắng.
- Đi về phía nào ?
- Về phía bến đò Temma.
Cả bọn lại ùa ra cửa, theo đường bờ sông trực chỉ bến đò Temma. Họ rảo
bước, chẳng ai nói với ai lời nào, lầm lũi đi không nghỉ vì trời đã
chạng vạng tối. Trăng hạ tuần chưa mọc, sương chiều bắt đầu bao phủ mặt
nước làm mờ những ngọn cỏ lác ven sông và run rẩy các đốm lửa chài lúc
ẩn lúc hiện tít tận đằng xa, phía bên kia bờ.
Gần đến bến, một người trong bọn kêu lên:
- Thôi rồi ! Nó trốn rồi !
- Sao ngươi biết ?
- Thì quán vắng ngắt, người ta đang xếp dọn bàn ghế. Vậy là thuyền mới nhổ sào, ta lỡ chuyến đò này rồi !
Thất vọng, cả bọn tản ra quanh bến, hỏi thăm người xung quanh thì được
biết hồi chiều quả có một thanh niên với con khỉ lên thuyền đi đã hơn
một khắc rồi. Tuy nhiên, theo họ, cũng chưa phải là trễ.
- Mùa này nước chảy xiết. Thuyền đi ngược dòng chậm lắm. Chư vị vào quán nghỉ chân một lúc đã, rồi cứ theo đường ven sông này đuổi theo đến bến
Kurushi ắt là gặp vì thế nào thuyền cũng cập bến này đón khách.
Đồ đệ Hoa Sơn cho là phải, vào quán gọi bánh trà ăn uống, một lúc sau mới lại lên đường tiếp tục cuộc hành trình.
Sông Temma là một phụ lưu của đại hà Yodo, về mùa nước lớn, ngã ba sông
rộng mênh mông như biển. Bọn đồ đệ Hoa Sơn cứ cắm cúi theo đường mòn mà
đi, răng nghiến chặt chống lại cái rét căm căm của gió bấc cuối năm.
Trăng mọc đã lâu, trắng như sữa trên nền trời trong xanh không một vẩn
mây và lạnh buốt. Bên đường, lá sậy khô đóng giá ánh lên dưới ánh trăng
chẳng khác gì những lưỡi kiếm thép tí hon sáng lóng lánh.
Giữa sông, lẩn trong màn sương tr