ắng đục, một khối xám lừ lừ tiến ngược dòng nước, ánh đèn chai thấp thoáng ẩn hiện.
- Thuyền kia rồi ! Đấy ! Thuyền ấy đấy !
Cả bảy người không ai bảo ai cùng rảo bước mau thêm. Sự khích động khiến họ quên cả lạnh. Chẳng bao lâu con thuyền hiện ra rõ hơn trước, tiếng
mái chèo khua nước rào rào. Một người trong bọn nóng nảy bắc loa tay gọi lớn:
- Bớ thuyền ngoài kia ! Dừng lại !
Trên thuyền có tiếng đáp:
- Ai đó ?
- Dừng lại !
- Nhưng các vị là ai ? Muốn gì ?
- Ta muốn nói chuyện với một người khách mặc áo đỏ !
Lời nói vừa thốt ra, bọn Hoa Sơn thấy thật là dại dột. Đằng nào thuyền
cũng ghé bến sắp tới. Thà cứ để yên như thế, bọn hắn chia nhau ra phục
kích, chờ cho thuyền đậu, rồi bất ngờ nhảy lên tấn công, nếu không bắt
sống thì cũng giết được tên trẻ tuổi xấc láo đó. Bây giờ làm náo động
lên, nó nhảy xuống sông trốn mất hay ít ra cũng đã đề phòng. Sự tấn công thành ra mất một yếu tố quan trọng, khó khăn thêm ! Người đứng tuổi
nhất trong bọn xem ra giận dữ lắm, bứt tóc giậm chân, tự trách mình ngu
xuẩn.
Nhưng đã trót rồi, chỉ còn cách dọa và làm chủ đò sợ hãi.
- Chủ đò đâu ? Ghé thuyền vào bờ !
Không nghe tiếng đáp, chỉ thấy mái chèo vẫn đều đặn khua nước. Hiển
nhiên trên thuyền, chủ và khách cho bọn này là thảo khấu bày chuyện để
ăn cướp. Muốn an toàn, cách tốt nhất là cứ giữ cho thuyền đi giữa sông,
gươm giáo nào đến gần được !
- Nếu không ghé vào bờ, đến bến ta lấy đầu chủ đò. Báo cho mà biết trước !
Trên đường mòn, cả bọn theo nhau đuổi con thuyền sát nút, thỉnh thoảng
dừng lại nghe động tĩnh. Họ mang giầy cỏ, bước chân tuy êm nhưng vẫn làm đứt quãng những tiếng côn trùng kêu ri rỉ đều đều trong đám lau sậy.
Trời đã khuya lắm. Trăng sáng vằng vặc mà sương cũng bớt dần. Đò đến gần bến Kurushi, bọn Hoa Sơn chạy trước ra cầu tàu đón. Nhưng kìa lạ quá,
sao thuyền không vào mà dừng lại ở giữa sông, quay hai ba vòng như do
dự. Có lẽ trên thuyền đang có sự bất đồng ý kiến giữa hai phe hành
khách, một phe muốn cập bến và một phe muốn thuyền đậu giữa sông chờ
sáng hoặc đợi lính tuần đến bảo vệ.
- Gã tiểu tử hỗn láo mặc áo đỏ có đó không ?
Một người trong bọn Hoa Sơn hỏi lớn.
Tức thì thanh niên ôm con khỉ bước ra mũi thuyền:
- Bọn ngươi là ai ? Nếu không là giặc cướp thì cũng là đồ vô lại tùng
tam tụ ngũ để làm bậy bắt nạt kẻ qua sông. Trong thuyền không có ai mặc
áo đỏ , chỉ có ta. Vậy chắc bọn ngươi muốn gặp ta. Muốn cái gì ?
Tiếng xì xào nổi lên. Trẻ em và phụ nữ ngồi thu vào góc khoang niệm
Phật. Trên bờ, một hai quán vội thổi tắt đèn, đóng cửa. Thời buổi nhiễu
nhương, người dân thấp cổ bé miệng chỉ mong yên thân; đao thương không
có mắt, kinh nghiệm đã dạy cho họ biết chẳng dại gì mà dính vào những
chuyện tranh chấp không đâu.
- Tiểu tặc ! Hãy giữ mồm miệng. Chúng ta là người của Hoa Sơn đến hỏi tội ngươi đây !
- Muốn sống thì ghé thuyền vào bến, đừng để cho chúng ta phải trèo lên !
Thanh niên cười gằn:
- Đồ ngu ! Không biết tự lượng !
Chưa dứt lời, gã giật ngay cây sào trong tay người lái đò và chỉ đẩy vài cái, thuyền đã phăng phăng rẽ nước vào bờ. Con thuyền lướt tới càng lúc càng nhanh tưởng như sắp đâm sầm vào chân cầu gỗ. Mạn thuyền cọ vào
chân cầu kêu rắc rắc, tiếng người la hét cùng với tiếng quang quác của
những giống thủy cầm thấy động bay lên làm huyên náo cả khúc sông vắng.
Thình lình, một vật tròn đen xẹt qua ngọn lau, bắn thẳng vào vai tên đồ
đệ Hoa Sơn đứng trước. Tên này luống cuống giật lùi vung gươm chém loạn. Cả bọn la hoảng.
Cầu tàu thì hẹp, bọn chúng lại đông, sự tháo lui vô trật tự khiến một
tên trượt chân ngã lăn tòm xuống nước. Khi định thần nhìn kỹ lại thì mới biết đó là con khỉ. Chúng tức giận chửi bới om sòm.
Thanh niên áo đỏ đứng trên mui thuyền cười ha hả:
- Đây là chư vị kiếm sĩ Hoa Sơn đấy ư ? Giỏi quá ! Giỏi quá ! Ta chưa ra tay mà đã có kẻ uống nước rồi.
Nói vừa dứt câu, nhanh như cắt, thanh niên đã nhảy xuống cầu tàu, áo bào xòe rộng và lưỡi kiếm rút đánh soạt, lóe sáng dưới ánh trăng. Tên đệ tử Hoa Sơn đứng gần nhất chưa kịp trở tay đã bị lưỡi kiếm đâm suốt ngực.
Rút kiếm ra, thân người chưa kịp đổ, thanh niên đã nghiêng mình né nhát
gươm bổ xuống mạnh như vũ bão của tên Hoa Sơn thứ hai, đồng thời lia
trường kiếm chênh chếch theo đường vòng cung từ trên xuống.
Một tiếng thét hãi hùng nhưng đứt quãng, đầu tên môn đệ Hoa Sơn thứ hai
đã rơi tõm xuống nước. Mình gã còn quỳ trên cầu, hai tay nắm chặt chuôi
kiếm và lưỡi kiếm chém vào thành gỗ vẫn bị giữ chặt ở đó. Máu từ cổ gã
phun ra có vòi. Trước hai chiêu kiếm nhanh như chớp xẹt và chính xác cực độ của thanh niên áo đỏ, năm tên còn lại biết gặp phải tay ghê gớm, tản ra chung quanh như năm cánh hoa vây thanh niên vào giữa.
Chúng định lấy số đông áp đảo.
- Gi ... ết !
Tiếng hét xung trận vừa được tung ra như sấm động, một tên đã nhắm hướng thanh niên đứng, chĩa kiếm đâm thẳng vào tựa tên bắn. Chỉ tiếc kỹ thuật còn kém lại không lường kịp phản ứng thần tốc của đối phương nên đường
kiếm không trúng đích. Hắn quá đà chúi về đằng trước, chưa kịp gượng dậy đã bị thanh ni