Snack's 1967
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3218164

Bình chọn: 10.00/10/1816 lượt.

p đáp, Gia Luật Yên đã hí hửng nói:

- Vâng! Anh! Hai chúng ta cùng đi nào!

Gia Luật Tề liếc nhìn Quách Phù, thấy nàng có ý khuyến khích, bèn khẽ cúi người:

- Xin vâng lời dạy của Quách phu nhân và Võ tiền bối!

Hoàng Dung hướng về Võ Tam Thông:

- Chúng ta tuy không bao nhiêu người nhưng ít ra cũng phải có người đứng đầu pháp lệnh. Võ huynh, chúng tôi tuân lệnh anh.

Võ Tam Thông vội khoát tay lia lịa:

- Không dám! Không dám! Xin Quách phu nhân điều khiển, lão bất tài, kém trí lắm!

Hoàng Dung cười nói:

- Thật không?

Võ Tam Thông nói:

- Đúng.

Hoàng Dung nhìn mọi người:

- Lũ trẻ này thì không sao, nhưng chỉ sợ lão chẳng chịu tuân lệnh thôi.

Võ Tam Thông nói to lên:

- Xin cam đoan bà bảo gì tôi cũng thi hành tức khắc, không chậm trễ một bước, dầu nhảy vào vạc dầu sôi cũng không từ nan.

Hoàng Dung nói:

- Hay lắm! Nghĩa khí đó!

Rồi bà tiếp:

- Lần này chúng ta cùng đi tìm Dương Qua, xin thuốc, cứu người vậy phải chung lưng đấu cật, mọi ân oán tạm gác qua một bên. Võ huynh, cha con anh không được thanh toán nợ máu với Lý Mạc Thu khi mà công việc của chúng ta chưa xong. Lúc mọi việc xong xuôi thì có thể tính nợ cũng vừa.

Võ Tam Thông ngẩn ngơ, lão không ngờ Hoàng Dung lại cao tay đến thế. Té ra khi nẫy bà nói thách mà mình không biết dụng ý. Lý Mạc Thu là kẻ giết vợ mình dễ gì lão bỏ qua, trong lúc còn đang tần ngần thì nghe Hoàng Dung nói nhỏ:

- Võ huynh, bây giờ đùi anh bị thương, việc báo thù đâu phải nhất thời, hãy thận trọng chứ!

Võ Tam Thông lại phục Hoàng Dung lần nữa nói:

- Vâng! Bà dạy rất phải! Tôi sẽ y lời làm theo.

Hoàng Dung bèn cất tiếng thật to gọi Lý Mạc Thu:

- Chị Lý ơi! Chúng ta cùng đi nào!

Bà để con Hãn Huyết đi trước dẫn đường, quả nhiên nó đi về hướng Chung nam sơn, mọi người cất bước theo sau. Vì Võ Tam Thông và Hoàng Nhan Bình bị thương nên mỗi ngày chỉ đi được hơn mười dặm thì phải dừng lại nghỉ ngơi.

Đoàn người cứ ngày đi đêm nghỉ. Một ngày kia đã tới Chung nam sơn, Hoàng Dung, Võ Tam Thông hướng dẫn mọi người vào Trùng Dương cung, viếng thăm mấy trưởng phái cùng tất cả đồ đệ của Toàn Chân. Lý Mạc Thu đứng ngoài xa nói:

- Tôi đứng đây được rồi.

Hoàng Dung biết bà ta có thù với Toàn Chân giáo, nên cũng chẳng ép buộc. Bọn Khưu Xứ Cơ được báo, vội ra ngoài cung nghinh đón, rước vào

nội điện. Mọi người vừa chuyện trò được mấy câu, thì nghe có tiếng quát tháo ở sau điện. Hoàng Dung lắng tai nghe kỹ, mừng rỡ nói:

- Lão Ngoan Đồng, có biết ai đến đây không?

Mấy ngày nay, Châu Bá Thông mải bận nghiên cứu cách sai khiến Ngọc Phong, lão vốn thông minh và kiên trì, dù thất bại cũng chẳng nản lòng, nên đã thu được chút ít kết quả, hôm nay đang đùa với bầy ong đến mức hứng thú. Bỗng nghe có tiếng gọi mình, nghe ra lại là giọng của Hoàng Dung. Lão cười ha hả bước vào:

- A ha? Tưởng ai, té ra bà vợ quý báu của thằng em trai tôi già lắm!

Gia Luật Tề bước tới làm lễ, nói:

- Sư phụ, đệ tử khấu đầu, kính chúc sư phụ "vạn phúc kim lan".

Châu Bá Thông vui vẻ:

- Miễn lễ bình thân! Tao cũng chúc "tiểu Tề" được "kim ơn vạn phúc".

Ai nấy nghe thấy đều lấy làm lạ, không ngờ Gia Luật Tề lại là học trò của Châu Bá Thông. Bọn Khưu Xứ Cơ thấy sư thúc đã có người nối dõi tông môn, đều cao hứng, lần lượt lại chúc mừng lão. Quách Phù bấy giờ mới tỉnh ngộ, té ra ngày ấy mẹ mình cùng Gia Luật Tê cứ nhìn nhau cười

dài chính vì bà đã đoán biết sư phụ của y là Lão Ngoan Đồng. Quang cảnh nội điện đang lúc ồn ào náo nhiệt bỗng nhiên dưới núi có tiếng còi "te, te" vang lên, đệ tử vào phi báo có địch quân rầm rộ kéo đến tấn công. Khưu Xứ Cơ biến sắc, biết là vì Toàn Chân giáo đã cự tuyệt sắc phong của vua Mông Cổ, lại còn giết mất nhiều người, nên quân Mông Cổ tức giận mang đại đội quân mã đến trả thù.

Ngày ấy, sau khi bọn Kim Luân Pháp Vương đi mọi người biết việc này còn nhiều rắc rối. Tuy Toàn Chân giáo ai cũng là kẻ võ dũng, song không đối địch với đại quân Mông Cổ, nên đã sắp sẵn kế hoạch rút lui về phía Tây. Khưu Xứ Cơ quay qua Hoàng Dung nói:

- Quách phu nhân tha lỗi! Vì hoàn cảnh bất tiện, khiến bần đạo không thể nào làm tròn bổn phận...

Hoàng Dung cười, ngắt ngang:

- ồ! Không sao, xin lão đừng bận tâm.

Tiếng ngựa hí, tiếng quân reo từ dưới núi vọng lên càng lúc càng to, tiếng trống trận "thùng, thùng" vang rền như tiếng sét. Té ra bọn Hoàng Dung từ phía Nam lên núi, còn quân Mông Cổ thì từ phía Bắc xông vào, nên chỉ trước sau có nửa giờ.

Châu Bá Thông cười khoái trá:

- Quân địch tới rồi! ấy thật sướng vô cùng. Nào! Chúng ta xuống núi quét bọn chúng một mẻ cho đỡ ngứa tay.

Rồi lão vỗ vai Gia Luật Tề cười hà hà:

- Tề nhi! Con hãy trổ mớ tài nghệ của thầy dạy cho mấy thằng sư huynh lác mắt chơi.

Khưu Xứ Cơ vội ngăn:

- Sư thúc, môn phái mình đã hao tốn mười mấy năm mới gây dựng nên. Tâm huyết của tiên sư không thể vì một phút hứng thú mà vứt đi được. Thôi hôm nay chúng ta tạm rút lui một cách êm thấm, như thế thì thượng sách hơn.

Nói xong bèn truyền lệnh:

- Ai nấy mang theo vật dụng, theo thứ tự lần lượt theo đường lối đã định sẵn rút dần xuống núi.

Chúng đệ tử "vâng" một tiến