Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217904

Bình chọn: 9.5.00/10/1790 lượt.

ng vuông, bốn bên đều xây bằng những tảng đá to dày. Gia Luật Tề rút trường kiếm ra, dùng cán gõ vào cửa đá mấy cái thì thấy quá kiên cố. Quách Phù bối rối nói:

- Làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta phải chịu chết ngộp trong này sao?

Gia Luật Tề nghe giọng nói nàng như muốn khóc, liền an ủi:

- Có Quách phu nhân ở ngoài tiếp ứng, bà rất túc kế đa mưu, chắc có phương cứu viện.

Chàng vừa nói, vừa rờ tứ phía để tìm lối ra. Lý Mạc Thu nhốt được bọn Tam Thông vào phòng đá rồi, lòng mừng rỡ thầm nghĩ:

- Giờ đây đã bớt mấy tay cường địch, mình lén vào đột kích thình lình, chỉ cần hạ sát Long sư muội là được, chứ còn Dương Qua đã mất một cánh tay thì khỏi sợ gì nữa.

Bà ta không biết Dương Qua tuy lúc nầy mất cánh tay, mà võ công lại hơn hẳn khi xưa. Đôi tay Lý Mạc Thu đều thủ một lố "Băng phách ngân châm", cố ý lẻn vào phòng Dương Qua và Tiểu Long Nữ, cố không gây một tiếng động nào, để dành bất thần mới hạ được Tiểu Long. Vì bà ta không dám giao đấu đường đột với Tiểu Long Nữ.

Mấy ngày nay, Tiểu Long Nữ chỉ ngồi trên giường Hàn ngọc theo phép "Nghịch thông kinh mạch" của Dương Qua đã dạy đánh từng cái một, cho thông hết ba mươi sáu huyệt lớn trên mình. Bây giờ hai người đang vận công lực trên toàn thân, dùng khí để xông huyệt "Đản trung" trên "Nhâm mạch" cua Tiểu Long Nữ. Đây là một huyệt lớn, trọng yếu vô cùng, hai người để cả tâm thần vào việc tập luyện ấy, không dám lơ đễnh một tí nào. Tiểu Long Nữ hiểu rõ, chỉ cần một luồng khí chạy qua huyệt "Đản trung", thì "Nhâm mạch" không bị trở ngại, trọng thương trên mình nàng mười phần sẽ bớt được tám phần. Nhưng vì thời gian chưa tới, dù muốn mau cũng không được. Tiểu Long Nữ vốn có tính kiên nhẫn, lại thấy ngày tháng trong Cổ Mộ còn dài, hôm nay chưa thông thì đợi mai, mốt... đâu có hại gì. Thế nên nàng vận lực đưa ra liên miên, không có vẻ lo lắng gấp rút.

Dương Qua lại là người nóng tính, nên chỉ mong Tiểu Long Nữ được sớm bình phục, mới yên lòng. Nhưng chàng vẫn biết làm việc này, nếu nóng lòng thì khó đạt được. Hơn nữa đây là phương pháp "Nghịch thông mạch" lại càng khó hơn nữa.

Trong cảnh im lặng ấy, bỗng nhiên nghe "tạch" một tiếng nho nhỏ từ xa vang lại. Qua một hồi sau lại nghe tiếp một tiếng "tạch" nữa, bây giờ tiếng động lại gần hơn. Dương Qua biết có việc xảy ra, vì trong Cổ Mộ này ngoài hơi của hai người và bé Quách Tường ra, nếu có tiếng động gì khác phát ra, thì phải có việc gì lạ xâm nhập đến. Nhưng chàng cứ giả vờ như không hay biết gì cả, để khỏi hại đến tâm thần của Tiểu Long Nữ. Không bao lâu, lại vang tiếp "tạch" một tiếng, cách xa chàng năm thước. Bấy giờ Dương Qua định chắc có người lạ xâm nhập vào Cổ Mộ. Lại "tạch" một tiếng nữa, người ấy tiến thêm một bước. Dương Qua lúc nầy khó giữ vững tinh thần, cảm thấy lòng bàn tay rung động, một luồng hơi nóng dội trở lại. Té ra Tiểu Long Nữ cũng nghe được tiếng động đó. Dương Qua vội đề khí đẩy luồng hơi nóng ấy trở về huyệt đạo Tiểu Long Nữ, và thầm thì vào tai nàng:

- Long Nhi! Em phải giữ tâm thần cho bình thản đến mức không nghe không thấy việc bên ngoài mới được.

Tiểu Long Nữ nghe chàng căn dặn cố giữ cho tâm thần yên ổn trở lại. Nhưng Dương Qua thì phân tán tinh thần, vừa lo cho vết thương nàng vừa đề phòng địch tấn công. Lúc ấy ngoài Cổ Mộ trời vừa đúng ngọ. Tuy vào mùa đông, mà ánh nắng vẫn gay gắt, nhưng trong Cổ Mộ lại tối mịt mù. Dương Qua nghe tiếng chân địch bước gần dần, lòng thầm nghĩ:

- Lối vào Cổ Mộ đã bít đi, nhưng trên đời này chỉ có Lý Mạc Thu và Hồng Lăng Ba mới biết lối sau từ dưới nước mà vào thôi. Như vậy người vào đây không ai ngoài thầy trò Lý Mạc Thu. Nhưng giờ đây mình vô phương chống đỡ rồi!

Kể về võ công của Dương Qua, dù cho hai thầy trò Lý Mạc Thu tới một lượt, cũng không thể đánh được chàng. Nhưng khổ thay họ đến đúng vào lúc Dương Qua và Tiểu long Nữ đang tĩnh tâm để chữa bệnh. Nếu gặp đến việc xáo động ắt phải nguy hại đến tánh mạng.

Kẻ địch càng chầm chậm tiến tới gần, thì Dương Qua càng thấy sốt ruột, bối rối cả tâm thần. Trán chàng đẫm mồ hôi, chàng thầm nghĩ:

- Hôm ấy Quách Phù chặt mất tay mình, dù đau đớn ê chề, nhưng lại không bằng sự đe dọa của kẻ thù xông đến lúc này!

Qua một hồi sau, Tiểu Long Nữ cũng nghe thấy tiếng chân bước của địch nhân. Nàng nhận định rõ không phải cảnh hư ảo tự trong lòng, mà chắc chắn đại nạn sắp đến. Nàng cố thêm sức để xông khí qua huyệt "Đản trung" . Nhưng trong lúc tâm thần hai người đều bấn loạn, hơi chạy

Hỗn loạn lúc xuôi lúc ngược, suýt làm cho thần kinh thác loạn...

Cũng trong lúc ấy, tiếng chân người đã tiến tới ngạch cửa phòng. Nghe "vèo vèo" mấy tiếng, bốn mũi "Băng phách ngân châm" bay thẳng tới giường Hàn ngọc! Lúc này Dương Qua và Tiểu Long Nữ đều khác gì người không biết võ. Nhưng may cho hai người đã có đề phòng trước, nên vừa thấy "ngân châm" bay tới liền nằm phục xuống thì bốn mũi độc châm đều bay xẹt qua mang tai. Nhãn lực của Lý Mạc Thu nhìn vật trong bóng tối không bì kịp với Dương Qua và Tiểu Long Nữ. Bà chỉ mơ hồ nhìn thấy hai người kề vai ngồi trên giường Hàn ngọc, liền cho một đòn mà không t


Teya Salat