Teya Salat
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3218351

Bình chọn: 10.00/10/1835 lượt.

g, lo mang bao bị, chia thành từng đội ngũ lũ lượt kéo nhau xuống núi.

Mấy hôm trước, khi Châu Bá Thông còn ngồi bên chiếc chuông đùa với bầy Ngọc Phong thì Toàn Chân ngũ tử đã xếp đặt xong xuôi mọi việc, người nào cản hậu, kẻ nào xung phong, tụ họp tại đâu, liên lạc ra sao, đều đã tập dượt mấy lần. Do đó đến khi có biến ai nấy lo việc mình, thứ tự qui củ không hỗn loạn chút nào.

Hoàng Dung nói:

- Khưu đạo trưởng, quý phái an bài rất qui củ đủ thấy ngài ngoài có đại tài, bây giờ có chút trở ngại chẳng lấy gì làm lo lắm. Ngày sau mưu đồ việc lớn ắt sẽ hưng vượng hơn. Bây giờ chúng tôi có việc tìm gặp Dương Qua, xin tạm biệt vậy.

Khưu Xứ Cơ hơi tần ngần nói:

- Dương Qua? Biết y còn ở trong vùng này không?

Hoàng Dung mỉm cười:

- Có một người cùng đi, biết chỗ ở của y.

Đến đây tiếng hò reo của quân địch dưới núi vọng tới càng lúc càng gần.

Hoàng Dung tự nghĩ:

- Mục đích của mình lên đây để tìm Dương Qua, đón con gái, vậy đừng để lỡ việc.

Bà bèn bảo những người cùng đi, hãy nhanh chân chạy tới chỗ kín đáo hẻo lánh ở sau cùng Trùng Dương cung ẩn nấp, rồi quay sang Lý Mạc Thu:

- Chị Lý, xin phiền chị dẫn vào mộ.

Lý Mạc Thu hỏi:

- Có chắc Dương Qua ở trong Cổ Mộ không?

Hoàng Dung mỉm cười nói:

- Nếu không có Dương Qua trong mộ, thì có Ngọc nữ tâm kinh mà.

Lý Mạc Thu trong lòng khiêp phục, nghĩ thầm:

- Quách phu nhân là nhân vật lợi hại, sao bà ta lại có thể soi thấu tâm can mình?

Lý Mạc Thu theo mọi người từ Tương Dương thẳng đến Chung nam, ngoài Hoàng Dung ra chẳng ai ngó ngàng hay hỏi bà lấy một câu. Đã thế cha con họ Võ cứ hậm hực những muốn động thủ để tiêu diệt kẻ thù trước mắt, như thế dù có thương yêu Tường nhi đến mức nào, bà cũng không dại gì mạo hiểm. Hoàng Dung suy đi nghĩ lại một hồi lâu, liền nhớ lại việc Dương Qua và Tiểu Long Nữ đã có lần sử dụng kiếm pháp trong "Ngọc nữ tâm kinh" đánh bại Kim Luân Pháp Vương. Còn khi bà giao chiến với Lý Mạc Thu đến lúc nguy khốn mà chẳng thấy họ Lý sử dụng kiếm pháp đó. Cộng cả hai điều suy nghĩ thì Hoàng Dung đã đoán được lòng dạ Lý Mạc Thu.

Lý Mạc Thu nghĩ bà ta đã biết ẩn ý của mình rồi, chẳng cần phải giấu giếm nữa, bèn nói:

- Tôi giúp bà đoạt con gái về, thì bà phải giúp tôi lấy lại "Ngọc nữ tâm kinh" đó là việc thường. Bà là bang chủ Cái bang, danh vang lừng lẫy một lời đã nói ra thì không được nuốt lại nhé!

Hoàng Dung nói:

- Dương Qua là người bạn năm xưa của chúng tôi, vì có sự hiểu lầm với con gái tôi, thấy mặt sẽ hòa lại ngay. Nếu Tường nhi có trong tay y thì y sẽ giao trả lại, chuyện chi phải "đoạt".

Lý Mạc Thu trầm ngâm nói:

- Nếu vậy chúng ta ai đi đường nấy!

Nói rồi quay lưng toan đi. Hoàng Dung nháy mắt ra hiệu cho Võ Tu Văn, chỉ nghe một tiếng "soạt", Võ Tu Văn đã rút phăng trường kiếm ra, quát to:

- Lý Mạc Thu, mi đừng hòng toàn mạng mà thoát khỏi chỗ này.

Lý Mạc Thu dừng lại suy nghĩ:

- Chỉ một mình Hoàng Dung, mình đã đánh không lại. Nay cộng thêm ba cha con họ Võ và anh em Gia Luật, thì đâu còn hy vọng gì chạy thoát.

Lý Mạc Thu vốn là một kẻ lắm gian mưu, nhưng gặp phải Hoàng Dung một kẻ quá tinh khôn nên đành thúc thủ chịu trận, những xảo trá chẳng kịp giở ra. Bà không rút phất trần ra, chỉ điềm đạm đáp:

- Quách phu nhân đã biết Dương Qua ở trong khu núi này, thì còn ngại gì tìm chả được, cần tôi làm gì?

Hoàng Dung biết Lý Mạc Thu tìm cách làm cao, nên nói:

- Lối vào Cổ Mộ thì tôi chả rõ mấy. Nhưng theo tôi nghĩ Dương Qua và Tiểu Long Nữ tuy ẩn cư trong mộ, song ít ra cũng phải ra ngoài mua kiếm củi. Chúng tôi bảy tám người chia ra chờ đợi ắt có ngày sẽ gặp thấy y.

Những lời của Hoàng Dung có ý muốn nói, nếu Lý Mạc Thu không chịu dẫn đường thì họ sẽ giết bà ngay, bất quá họ chỉ trễ vài ngày thôi, cũng không sao cả. Lý Mạc Thu nhận thấy tình hình rất nguy, trên đất này một mình làm sao chống cự lại một bọn cao thủ khá đông, thôi! chi bằng dẫn họ vào Thạch thất, tiện đường sá hẹp, họ không thể cùng lúc tấn công, hơn nữa mình được lợi địa thế, thông thuộc đường lối. Như vậy thanh toán từng người một có dễ hơn.

Nghĩ xong liền nói:

- Hôm nay các người ỷ chúng hiếp cô, tôi không biết nói gì hơn. Tôi cũng cần gặp Dương Qua nói vài lời, vậy các người hãy theo tôi!

Lý Mạc Thu nói rồi bèn rẽ rừng vạch cỏ tiến bước, bọn Hoàng Dung liền theo sát gót e bà ta nửa đường tẩu thoát. Lý Mạc Thu quanh qua quẹo lại trong sơn thạch, cây rậm, nhiều nơi vốn không có đường, nhưng bà quẹo qua, lách lại thì có lối đi. Rảo bước một hồi lâu, mọi người đi đến bên một khe nước, bà ta dừng lại nói:

- Cửa chính Cổ Mộ đã đóng rồi, nếu muốn mở ra phải tốn rất nhiều thì giờ và công phu. Còn cửa sau thì lặn vào khe suối này, ai sẽ cùng đi với tôi?

Quách Phù và anh em họ Võ từ nhỏ đã sống và lớn lên trên đảo Đào Hoa. Mỗi mùa hè đến, ngày nào cũng nô đùa trong lớp sóng bạc đầu của biển cả, do đó họ đều bơi lội như rái. Ba người đồng thanh nói:

- Tôi đi!

Võ Tam Thông cũng biết lội, tuy không được giỏi song cũng chẳng ngán gì dòng khe nhỏ này. Lão nói:

- Tôi cũng đi!

Hoàng Dung thầm nghĩ:

- Lý Mạc Thu là người hiểm độc, nếu ở trong Cổ Mộ có