ể tàn phế nên đi đứng tiếp nghinh không được, xin quý vị niệm tình tha thứ!
Từ ân trong lòng buồn rượi, khi nhìn thấy cô em gái ngày nay, nhớ lại thuở lúc nàng mười tám tuổi xuân, sắc kiều mỹ, được nổi tiếng là đóa hoa vàng. Rồi nàng kết duyên với Tôn Chỉ, một trang tuấn kiệt vang danh. Giờ đây trước mắt ông những vóc dáng xuân thời không còn nữa, chỉ thấy nàng là một mụ già đầu sói, mặt nhăn nheo, thân hình tàn tạ. Từ ân nhớ lại những kỷ niệm của thời thơ ấu xa xưa, đôi mắt ông mờ đi vì xót xa cảm động.
Nhất Đăng đại sư thấy đôi mắt người đệ tử có những tia quái dị làm ông hết sức lo âu. Bình sinh Nhất Đăng đại sư giúp người không hề đắn đo suy nghĩ, ông đã giúp không biết bao nhiêu người, ai cũng cải ác vị thiện được, chỉ có Từ ân là người khó khăn nhất.
Từ ân đã hối ngộ làm lành nhưng chưa hẳn là con người hoàn bị. Vì lúc trước Từ ân là một nhân vật khét tiếng đứng vào hàng tiền bối võ lâm. Với cái quá khứ cao trọng này đại sư phải uyển chuyển hết sức mới có thể cầm giữ được người đệ tử già nua đã đắm chìm trong biển khổ bến mê nặng. Việc cải hóa là một việc thiên nan. Đại sư đã to nhỏ đủ điều trong mười năm ẩn dật, hầu mong xóa bỏ cái tàn tích giang hồ của người đệ tử, mỗi bước một nom theo và nhất nhất hành vi nào Từ ân cũng được đại sư lưu ý chỉ bảo. Thế thường có câu: không nhìn thì chẳng muốn, tâm ý không loạn, nếu nhìn thấy ắt sinh ra thèm thuồng mà hỗn loạn trong nội tâm, chừng ấy dù nói bao nhiêu lời hay dùng sức lực cản ngăn cũng không kịp. Lúc Nhất Đăng đai sự với Từ ân lên đường vào Tuyệt Tình cốc, cốt ý đến cứu Thiên Trúc thần tăng và Châu Tử Liễu, đại sư đã kiên tâm bền chí thuyết phục Từ ân từ chi tiết nhỏ mọn. Cừu Thiên Xích thấy Dương Qua trở về lấy làm ngạc nhiên. Bà ta vẫn tưởng Dương Qua trúng độc chết rồi, nào ngờ chàng trai khí sắc vẫn tươi nhuận, tinh thần vẫn sáng sủa đang đứng trước mặt bà thì bà vô cùng kinh ngạc hỏi to:
- Ngươi còn sống đấy ư?
Dương Qua cười nói:
- Tôi đã dùng lương dược để giải độc, những chất hoa độc tiêu tan cả rồi.
Cừu Thiên Xích "ứ" một tiếng to và nghĩ: "Trên đời này làm gì có thuốc giải nổi chất độc tình hoa? Ngoài bà ra không ai trị được!". Bởi vậy bà suy nghĩ mãi và nghi ngờ hỏi tiếp:
- Ngươi tìm kiếm hay đấy! Chính là môn thần dược chân mỹ vật. Vừa rồi có hai người lạ vào đây là Thiên Trúc thần tăng với gã thư sinh họ Châu, không biết họ đến để làm gì?
Dương Qua nói:
- Cừu lão tiền bối! Thiên Trúc thần tăng và Châu tiền bối hiện giờ bị giam giữ tại đâu? Vãn bối sẽ đến thăm và xin lão tiền bối mở lượng khoan hồng phóng thích cho họ!
Cừu thiên Xích cười to bảo:
- Cọp mạnh đâu tha cọp bị thương.
Cừu thiên Xích trong lòng vốn độc, thêm tật đa nghi, bao giờ bà cũng tưởng có kẻ hãm hại bà, cho nên tại Tuyệt tình Cốc bà bố trí không biết bao nhiêu cơ quan, hầm hố, do đó mới bắt được Chu Tử Liễu và Thiên Trúc thần tăng, rồi bà ta cầm giữ hai người tại một nơi bí mật.
Thiên Trúc thần tăng chẳng biết tí gì về võ nghệ nên được đối đãi tự do, còn Châu tử Liễu, võ công lợi hại nên bị cầm giữ rất ngặt. Bà ta lo sợ họ Chu đem lòng oán hận, phục thù Tuyệt tình cốc, nên cho rất nhiều người canh giữ sợ ông trốn thoát ra ngoài.
Dương Qua vừa nghe lời Cừu thiên Xích nói đượm vẻ hung hăng, biết rằng cục diện sẽ trở nên khó khăn nên chàng thầm tính kế để cứu hai người. Chàng nghĩ rằng chỉ có cách làm cho anh em họ nhận nhau, với tình cốt nhục họ sẽ vui vẻ thì cục diện sẽ trở nên dễ dàng và may mắn hơn.
Nghĩ như thế Dương Qua cất tiếng nói to:
- Cừu lão tiền bối, Tiền bối thực vô cùng tử tế vì nghĩ ra nghĩa của lão bà, nên tôi mới về đây với một người mà bà hằng mong nhớ và tôi cam đoan khi gặp mặt, lão sẽ hoan hỉ vô cùng.
Anh em Cừu Thiên Nhận vốn xa cách nhau đã lâu ngày. Cừu thiên Xích có nghe tin anh bà đi tu nhưng bà không tin anh bà như vậy vì anh bà là một trang hiệp sĩ thanh niên, có một bầu máu nóng sục sôi, dễ gì một trang cái thế anh hùng lại khoác áo nhà tu? Vì vậy khi gặp Hắc y tăng thì bà không để ý đến, và bà nghe bọn đệ tử bẩm báo, có Hoàng Dung kẻ thù bất cộng đái thiên của bà đã cùng với Dương Qua vào đây, tia mắt bà sáng rực, lộ vẻ vui mừng, liếc nhìn khắp cả mọi người và nói:
- Hay lắm! Tốt lắm! ai là Hoàng Dung? Hoàng Dung ở đâu? Sao ngươi dã tâm sát hại đại ca của ta? Hoàng Dung ở đâu?
Dương Qua cả kinh, tưởng là lời nói của mình làm cho huynh muội họ trùng phùng nào ngờ sự việc lại đổi thay một cách khốc liệt như thế. Chàng hoảng hồn hỏi:
- Cừu lão tiền bối, có lẽ tiền bối nghe lầm lời nói của vãn bối. Vãn bối nói đã đem về đây một người mà tiền bối nhớ thương kia. Xin tiền bối nhìn lại thử xem sao?
Cừu thiên Xích nghe không rõ nên hét to:
- Ngươi bảo có Quách Tỉnh đến đây à? Đừng nói một Quách Tỉnh mà bao nhiêu Quách Tỉnh ta cũng chẳng sợ! Chẳng sợ!
Dương Qua nhắc lại:
- Tiền bối nghe lầm rồi! Vãn bối nói đem một người về đây mà tiền bối nhớ thương.
Chừng ấy lão bà mới sực tỉnh và vui vẻ trở lại, nhưng chuyện Quách Tỉnh, Hoàng Dung còn văng vẳng trong đầu của Cừu lão quái bà. Bà đưa mắt nhìn về phía Võ Tam Thông, rồi hướng qu