a Gia luật Tề rồi nhìn sang ông hoà thượng thật già, đến ông hòa thượng hơi già, cả hai người sau bà chưa gặp lần nào, trong lòng bà nghe rạo rực, như cố tìm trong bọn nầy xem có Quách Tỉnh lại đây không. Khi đôi mắt bà nhìn phải ông hòa thượng hơi già là Từ ân, đột nhiên Từ ân nhìn lại, bốn mắt giao nhau, tấm lòng đã rõ.
Từ ân liền tung mình nhảy ra phía trước nghẹn ngào, chỉ nói được một câu:
- Tam muội!
Cừu thiên Xích nhận rõ ra anh em mà thôi nhưng trong lời nói nầy bao hàm cả muôn câu ngàn tiếng. Và cả hai im lặng trong phút chốc.
Trong khoảnh khắc, Cừu thiên Xích lên tiếng hỏi:
- Nhị ca! Sao nhị ca đi tu làm hòa thượng?
Từ ân không đáp lại hỏi:
- Còn Tam muội! Tay chân của Tam muội do đâu ra nông nỗi nầy?
Cừu Thiên Xích đáp:
- Tiểu muội mắc kế tên gian tặc Công Tôn Chỉ.
Từ ân cả kinh hỏi:
- Công Tôn Chỉ có phải là phu quân của tiểu muội chăng? và bây giờ nó ở nơi nào?
Cừu Thiên Xích căm hận đáp:
- Phu quân của tiểu muội đấy! Cái tên lòng lang dạ thú đã dùng mưu kế ám toán tiểu muội! Khổ thay! Căm giận thay gian tặc.
Từ ân lửa giận phừng phừng nói to:
- Cái tên gian tặc ấy bây giờ nó ở đâu? Ta sẽ tìm nó, phân ra muôn đoạn để rửa hận cho tiểu muội?
Cừu thiên Xích rưng rưng mắt nói:
- Tôi tuy bị người ám hại nhưng chưa đến nỗi chết! Thương cho đại ca phải chịu cái chết thê thảm.
Từ ân thản nhiên đáp:
- Phải vậy!
Cừu Thiên Xích nghe lão trả lời xuôi lơ nên cố vận hơi nói to:
- Trời! Nhị ca không còn một chút bản lãnh nào ư? Nhị ca hãy nhớ đến thủ túc chi tình! Ngay hôm nay phải tìm phương thế đi báo thù.
Từ ân lấy làm kinh sợ, lập lại lời nói của Cừu Thiên Xích:
- Tìm phương thế báo thù! Tìm phương thế báo thù!
Cừu Thiên Xích hét lên:
- Kẻ thù giết đại ca trước mắt đó! Nhị ca hãy giết con tiện nữ Hoàng Dung, rồi sẽ giết thằng Quách Tỉnh sau!
Từ ân hướng mắt nhìn về phía Hoàng Dung với tia mắt đỏ ngầu, rướm máu.
Nhất Đăng đại sư lo sợ nên bước dần ra trước mặt hai người nói:
- A di đà Phật! Từ ân! Đệ tử đã xuất gia thì không còn tưởng đến chuyện ác nữa! Huống chi lệnh huynh chết rồi, thì cũng không nên để dạ oán người, oan gia nên mở, đừng nên buộc.
Từ ân cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát rồi nói với Nhất Đăng đại sư:
- Sư phụ! Sư phụ nói giùm cho tam muội nghe, đừng nên báo cái thù nầy.
Cừu thiên Xích nhìn Nhất Đăng đại sư bằng nửa con mắt, chạy qua nói với Từ Ân:
-Lão hòa thượng đối truyền bát đáo nhị ca! Nhị ca hãy nghĩ lại xem, chúng ta vốn dòng hào kiệt có tiếng trên đời, ngày nay đại ca bị người sát hại, nhị ca nỡ dạ làm ngơ thì ai còn gọi là anh hùng hào kiệt nữa?
Từ Ân lắc đầu thở dài, lòng hỗn loạn đến cùng cực và nói lại:
-Anh hùng hào kiệt! Ta là anh hùng hào kiệt ư?
Cừu Thiên Xích đáp:
-Chính thế! Nhị ca mấy năm ngang dọc giang hồ, được nổi danh là "Thiết chưởng thủy thựng phiêu" mọi người đều nể mặt. Tiểu muội có ngờ đâu ngày nay nhị ca đã biến thành một ông cụ non lẩm cẩm, yếu đuối như kẻ nho sinh tham sống sợ chết. Cừu thiên Nhận nhị ca! Tiểu muội cần nói rõ điều này, nếu nhị ca không nghĩ đến tình cốt nhục mà báo thù cho đại ca, thì đừng nên nhìn vào đứa em tàn phế nầy nữa.
Nhóm người có mặt trong đại sảnh đều kinh hồn trước những lời nói buộc chặt lòng của Cừu Thiện Xích. Họ nói nhỏ với nhau:
-Ghê thay! Tâm địa của quái bà đầu sói thực lợi hại!
Hoàng Dung trước kia bị Cừu Thiên Nhận đánh trúng một chưởng tưởng đâu bỏ mạng may nhờ Nhất Đăng đại sư cứu chữa lành mạnh. Nay nghe lời Cừu Thiên Xích vừa nói làm nàng sợ toát mồ hôi, đã ngán mùi thiết chưởng của Thiên Nhận cho nên nàng suy nghĩ tìm đường tẩu thoát. Quách Phù tính nóng như lửa, lại nghe quái bà chọc tức Từ Ân, nên nàng cũng sôi máu uất hận lên, không nhịn nổi nữa, bước ra ngoài nhìn vào mặt nói to:
-Cừu lão tiền bối! Vì thân phụ và mẫu thân không rõ tiền bối ý rộng biết xa mà quên kinh sợ đó thôi! Chuyện gì lão tiền bối cứ nhỏ nhỏ to to mãi? Nếu lấy tình thật mà đối đãi nhau, còn hơn dùng lời quá khách khí nghe không ổn tí nào.
Hoàng Dung muốn lên tiếng ngăn cản Quách Phù nhưng bà thấy thái độ chưa dứt khoát của Từ Ân, mong rằng lời nói của Quách Phù thay đổi được tí nào về tinh thần của Cừu Thiên Nhận. Còn Quách Phù thấy mẹ không ngăn cản hay la rầy, được dịp nói tiếp:
-Tiểu bối thấy mọi người đối đãi với nhau, kẻ ở xa lại là khách, ai ai cũng phải tiếp đãi tử tế mà lão quái bà tiếp khách thế này có phải là vô lễ không? Đã vô lễ thì đâu đáng gọi là anh hùng hào kiệt?
Cừu Thiên Xích nhướng đôi mày, nhìn nàng và nổi giận quát to:
-Ngươi có phải là con gái của Quách Tỉnh và Hoàng Dung không?
Quách Phù nhanh nhẩu đáp:
-Không rõ! Cừu lão tiền bối! Tiểu bối thấy sự trái ngược kỳ dị nên bàn tán đó thôi. Như lệnh nhị ca của bà, đã xuất gia đầu phật và trở thành hòa thượng thì bà có nói bao nhiêu đi nữa cũng uổng công. Bởi vì, một khi tu hành thì trần ai phải dứt và đâu còn tạo ra điều nghiệp chướng trầm luân nữa?
Lão bà nổi giận lôi đình quát tháo ầm ĩ và bảo:
-Hay lắm! Ta hỏi ngươi có phải là con gái của Quách Tỉnh và Hoàng Dung không? Có phải là... Quách Tỉnh, Hoàng Dung không? Câu nói sau