Cừu Thiên Xích bỏ hẳn hai chữ con gái và đột ngột từ miệng của bà phun ra một viên ám khí, gọi là Thiết táo hạt, nhằm ngay đỉnh đầu của Quách Phù bay tới. Ai cũng tưởng Quách Phù phải bỏ mạng dưới thiết táo hạt nầy nên bối rối và kinh ngạc vô cùng, không ai có thì giờ chống đỡ kịp. Bởi hai lẽ, một là trong lúc xuất kỳ bất ý là lão bà phun ám khí, hai là thiết táo hạt là môn ám khí nội gia chân truyền, do Công Tôn Chỉ thâu lượm các kỳ môn về ám khí hỗn hợp mà chế ra "hột táo sắt bay". Thiết táo hạt là môn ám khí đặc biệt nhất trên đời, có thể công phá được đồng, chì, thiếc, sắt, thì da thịt con người có thấm vào đâu?
Trong đại sảnh bấy giờ chỉ có Dương Qua và Tiểu Long Nữ biết rõ quái bà có môn độc khí. Nhưng Tiểu bong Nữ tâm tính hiền lành không hiểu được việc này có thể xảy ra. Dương Qua là người cẩn thận nên không giờ phút nào không theo dõi hành vi của quái bà. Đôi mắt chàng sáng rực, đến khi thấy gương mặt bà đổi thay và tiếng nói đứt quãng của Cừu Thiên Xích, chàng vội lách ngang mặt Quách Phù, rút thanh kiếm ra thủ thế thì vừa đúng lúc lão bà há miệng, phun ám khí, chàng vội vung gươm chém vào thiết táo hạt. Vừa chạm vào nhau, kêu to một tiếng "choang". Ghê thay cho thiết táo hạt, vừa chạm phải nó lưỡi kiếm đã đứt làm hai đoạn rơi xuống đất. Nhóm người có mặt tại đây kêu to một tiếng kinh hoàng. Quách Phù và Hoàng Dung mặt mày biến sắc. Hoàng Dung than nho nhỏ:
-Ta cũng rõ quái bà là một tay độc hại, nhiều thủ đoạn những tưởng giờ đây là một kẻ tàn phế, chân không duỗi ra, tay chẳng giơ lên được, đầu chẳng lắc lư, con người bất động phế thải, dù muốn tung ra ám khí hại người cũng chẳng được. Nào ngờ bà còn phun ra được viên thiết táo hạt đánh gãy thanh kiếm cũng chứng tỏ khí công của bà cao diệu phi thường.
Mọi người bàng hoàng kinh ngạc, nghĩ thầm:
-Nếu không nhờ Dương Qua kịp thời can thiệp thì tánh mạng Quách Phù đâu còn nữa? Chàng ta xuất thủ thật là nhanh nhẹn phi thường, không ai có thể ngờ được.
Cừu Thiên Xích đôi mắt cứ trừng trừng nhìn Dương Qua, giận thay cho chàng đã dám ra tay cản trở bà, cứu mạng người khác. Cừu Thiên Xích giận run lên, da thịt run bần bật và thét lanh lảnh:
-Tài thật! Giỏi cho Dương Qua! Ngươi dám trở lại đất này và lọt vào Tình hoa ảo độc nhuộm đầy mình. Tuy nhiên hiện giờ độc chưa công phạt nhưng ba hôm nữa ắt tánh mạng không còn! Này Dương Qua! Trong cõi đời này ngoài ta ra không ai có thể có được nửa viên thuốc giải độc. Dù ngươi chẳng tin sự thể cũng xảy ra. Đoạn bà lại cười to!
Dương Qua trong lúc xuất thủ cứu người là đều trái với tập tục của Tuyệt Tình Cốc mà Cừu Thiên Xích đã đề ra nên chàng lo ngại chạy đến trước mặt quái bà tỏ vẻ cung kính thưa:
-Cừu lão tiền bối! Vãn bối trót gây đại tội với tiền bối. Xin người mở lòng tha thứ và ban bố cho thuốc giải độc, trọn đời vãn bối sẽ cảm tạ ơn sâu.
Cừu Thiên Xích đáp:
-Chẳng nên thế! Từ ngày ta hiểu biết ân tình coi là trọng, ngươi đừng nói điều ban bố hay thọ ơn, ngươi hãy nghe kỹ đây: Ta là Cừu lão thái bà, có thù phải trả, mang ơn phải đền, dù không báo đền được ta vẫn giữ mãi trong tâm. Dương Qua! Ta sẽ tặng thuốc giải độc cho ngươi khi nào ngươi đem đến đây hai cái thủ cấp của Hoàng Dung và Quách Tỉnh. Nếu làm trái lại điều này, mà theo cứu người thù của ta thì ngươi chẳng nên nói gì vô ích!
Công Tôn Lục Ngạc thấy cơ sự đau buồn, và tình trạng gấp rút như vậy nên bước ra nói:
-Mẹ! Cậu! hãy tự tay báo hận, Dương ca là kẻ vô can, xin đừng bắt buộc Dương ca làm chuyện đó.
Cừu Thiên Xích bảo nhỏ với Công Tôn Lục Ngạc:
-Ta còn mười viên thuốc giải, ngươi hãy cất giữ tử tế đừng khinh thường mà trao tay cho kẻ khác thì có tội đó. Lục Ngạc nghe qua như cởi mở cõi lòng, mặt mày hớn hở, vì rắp tâm cứu người. Quách Phù được Dương Qua cứu mạng. Bấy giờ nàng mới tin rằng Dương Qua có tinh thần hào hiệp và trọng hậu. Lòng lấy làm cảm mến. Nàng nhớ lại lúc gây thương tích cho Dương Qua và chàng trước sau cũng cứu nàng mấy lượt nhưng nàng vẫn mấy lượt lấy oán đền ơn, cũng vì lòng cuồng ngạo mà tâm tư nàng đã nổi lên một trận bão lòng dữ dội, nàng hối hận vô cùng nói lớn
-Dương đại ca, bấy lâu tiểu muội lắm điều thất lễ với đại ca! Xin đại ca thương tình thứ lỗi. Dương Qua mỉm cười tha thứ. Nhìn thấy Quách Phù xót xa vô kể, hối hận muôn ngàn còn chàng đau khổ quá nhiều thầm nghĩ:
-Con bé Phù cứng cổ nhất trần gian, mà hôm nay dám nhận lỗi với ta trước mọi người, hay là nàng thấy ta và Tiểu Long Nữ chịu nhiều cảnh đau khổ mà an ủi vậy?
Trong lúc đó Cừu Thiên Xích vẫn đưa mắt nhìn Dương Qua và Tiểu Long Nữ. Bà đã rõ Dương Qua sẽ không cưới con gái của bà, nên bà nhất định không giúp cho Dương Qua chữa bệnh. Dương Qua hiện giờ mắc kẹt giữa hai nàng tiên kiều mỹ Công Tôn Thúy và Tiểu Long Nữ nên rất khó làm êm dịu cả hai. Chàng nói nho nhỏ:
-Ta cưới Tiểu Long Nữ làm vợ vì tình môn đệ vạn tử nhất sanh, nếu ta bỏ nàng vì tham sống thì thành ra kẻ phụ nghĩa vô ân sao?
Vừa nói xong, chàng nhích mình đến bên Tiểu Long Nữ, toan dắt nàng tránh khỏi nhóm người, thoát ra ngoài sảnh môn. Vì Dương Qua có cảm tưởng nếu chàng