Polly po-cket
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215960

Bình chọn: 8.00/10/1596 lượt.

ời chàng mà trầm ngâm nói:

-Sư thúc không chuộng võ công nên chẳng biết vận nội lực để chống trả với thời tiết ở đây, khí nóng như lửa cháy, khí lạnh như giá băng, làm cho khí huyết ông đảo lộn, làm cho ông đã...!

Dương Qua vừa nghe đến đây, bỗng có ngọn gió lạ từ đâu thổi tới sau lưng chàng nghe mát rượi. Dương Qua đoán chắc có kẻ xâm nhập vào đây. Chu Tử Liễu đứng yên không nói nữa, đột nhiên bàn tay ông đưa ra hai ngón tay quạt về phía sau lưng, trong ngón tay phát ra một trận cuồng phong, bắn vào hông người lạ mà ông chẳng quay đầu lại, vẫn đứng nguyên như pho tượng đá. Phía sau bỗng phát ra một tiếng "á" thật lớn và nghe rõ tiếng chân người lảo đảo ngã xuống đất. Nguyên Chu Tử Liễu đã đưa mắt nhìn về phía song cửa, một tay vịn vào vách nên ông biết kẻ lạ đến trước Dương Qua và ông dùng Nhất Dương chỉ đánh trúng huyệt ngọc đường của kẻ địch. Dương Qua quay đầu nhìn lại thì rõ ràng là tên đệ tử của Tuyệt Tình cốc. Tên nầy không phải là tên đã đưa chàng vào đây. Vì tên đưa chàng vẫn đứng chỗ cửa hang, tay cầm đốc kiếm trông dễ sợ. Dương Qua hướng vào tên áo lục nói:

-Hãy mở rộng cửa nhà đá, đem hắn ra ngoài!

Tên đệ tử áo lục nói:

-Cửa đã khóa rồi, đâu có chìa mà mở? Chiếc chìa khoá do Cốc chủ giữ, nếu bảo người mang ra thì tôi mở, bằng không hãy kiếm chìa khóa khác đưa đây!

Dương Qua lòng đang gấp nói:

-Tránh ra ta mở cho!

Nói xong Dương Qua rút cây Thiết huyền kiếm, nhắm ngay vách đá, bủa xuống một nhát cực mạnh, phát ra một tiếng "bình" cực lớn. Bức vách đổ xuống lộ ra một lỗ làm cho người đệ tử y lục thất kinh kêu "á" một tiếng. Dương Qua đưa thanh kiếm khoét vào vách đá một lỗ vừa người vào ra. Chu Tử Liễu thấy Dương Qua trổ thần lực phá vách làm cho ông và tên đệ tử áo lục vô cùng kinh ngạc. Nói về Chu tử Liễu và Thiên Trúc thần tăng tìm đến cốc chủ xin thuốc giải độc, chẳng ngờ Cừu thiên Xích sai bảy đệ tử dùng đại đạo ngư võng trận nửa dụ, nửa áp bức xua hai người chạy lọt vào trong Hỏa hoàn Thất. Chu tử Liễu cố vận sức dùng Nhất Dương chỉ ngày đêm công phá thạch thất, mà chỉ làm nứt bức tường bằng đường chỉ. ông ta còn dùng dịch khí công đánh vào vách đá bình bịch, nhưng các khối đá chung quanh cực lớn, sức người có hạn không làm sao lay nổi, vì thế mà thoát thân không được. Bấy giờ Chu tử Liễu thấy Dương Qua dùng kiếm phá hỏng bức vách, thực là một công phu tối mạnh, từ xưa đến nay ông chưa thấy lần nào. Ông kinh ngạc đến đỗi kêu to lên:

-Dương bằng hữu. Kính mừng võ công người tiến triển

Khi Chu tử Liễu thốt xong lời nói với Dương Qua, ông liền đi lại phía Thiên Trúc thần tăng, cúi người xuống bế xốc thần tăng lên, rồi vượt lỗ hổng bước nhanh ra ngoài. Dương Qua tiếp tay với Chu Tử Liễu đỡ thần tăng đưa ra ngoài hướng về đại sảnh mà bước tới. Dương Qua cứu được người trong lòng lấy làm khoan khoái lắm! Chàng nhìn chung quanh ngôi nhà "Hỏa hoàn thất", lại nhìn thể xác thần tăng, thấy đôi mắt người nhắm kín lại, chàng thầm tưởng:

-Trời ơi! Nếu ai vô phúc chết đây, Hỏa hoàn Thất sẽ nung chín như viên gạch. Rồi chàng cúi xuống ngực thần tăng, nghe trái tim ông còn đập nhè nhẹ, hơi thở rất yếu. Chu tử Liễu nói:

-Sư thúc hôn mê mấy hôm rồi, đến nay không thấy thay đổi gì cả. Dương Qua mặt đỏ lên vì tức bực, nói to:

-Sát đát! Bình sinh chàng hay cứu giúp người lâm nạn, không bao giờ nghĩ đến người thân, kẻ lạ, chàng chỉ lấy việc cứu người làm phương tiện, chẳng riêng gì Thần Tăng gặp hồi sắp chết. Nhưng chính vợ chàng lâm nguy lại cứu không được chàng buồn bã nói:

-Thần tăng nguy hiểm thì Tiểu Long Nữ bị nguy đến tính mạng. Vậy hãy đem Thần Tăng ra ngoài, khoảng khoát thoáng khí xem may ra ông có tỉnh lại chăng?

Chàng liền bế xốc Thần tăng ra ngoài. Tiểu Long Nữ đứng ngoài chờ đợi rất nóng ruột, không hiểu chàng vào trong có gặp tai nạn gì xảy ra không, nên nàng đưa mắt trông chàng, đến khi thấy ba người bước về hướng nàng thì Tiểu Long Nữ vô cùng mừng rỡ. Dương Qua nói:

-Phải kiếm nước lạnh cho Thần tăng uống chút ít xem sao?

Chu Tử Liễu nói:

-Không được! Vì sư thúc trúng độc tình hoa.

Dương Qua há hốc mồm vì ngạc nhiên, kêu lên:

-Sư thúc! Châu đại thúc! Trúng nặng hay nhẹ?

Chu Tử Liễu đáp:

-Theo tôi tưởng chắc không đến nỗi nào, vì chính tay sư thúc lấy gai tình hoa chích vào mình để thí nghiệm.

Dương Qua và Tiểu Long Nữ vô cùng ngạc nhiên kêu lên:

-Ồ ! Tại sao thế? Chu tử Liễu nói:

-Chính sư thúc đã nói với tôi rằng giống Tình hoa này nguyên ở tại sứ Thiên Trúc, ngày nay đã tuyệt chủng, không hiểu vì sao người ta đưa về Trung Thổ cho mọi người. Mấy năm về trước, tại nước Thiên Trúc có vô số người trúng độc tình hoa. Thiên Trúc thần tăng bình sinh hay nghiên cứu các chất độc và ông phân tích rất hay. ông nghe nói Tình hoa là giống độc, tuy nhiên ông chưa có dịp nghiên cứu, nay tình cờ lại gặp tại Tuyệt Tình cốc, ông lấy hoa độc thí nghiệm cho chích vào mình, biết đâu ông tìm ra phương pháp trị liệu, mà không cần phải cầu đảo kẻ khác? Dương Qua vô cùng kinh dị và lấy làm bội phục nên nói:

-Nhà Phật có lời, ta chẳng vào địa ngục vậy ta là kẻ sa địa ngục. Thần tăng xả thân cứu