Polaroid
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215900

Bình chọn: 10.00/10/1590 lượt.

đời, chẳng ngại nạn tai hiểm trở, thật trên đời có một không hai!

Chu Tử Liễu nói:

-Cố nhân có tục truyền Vua Thần Nông nếm trên trăm loại cỏ để tìm ra thứ thuốc cứu người, bấy giờ ông hằng nếm độc dược mà thân thể vẫn chi thanh khỏe mạnh, thì xét ra sư thúc chẳng có mệnh hệ nào.

Dương Qua gật đầu có vẻ hài lòng và nói:

-Không biết đến bao giờ thần tăng sẽ tỉnh lại?

Chu tử Liễu nói:

-Sư thúc lấy Tình hoa thí nghiệm, ắt người suy tính chẳng nhầm. Trong khoảng ba ngày, ba đêm chắc sư thúc sẽ tỉnh lại, tính ra từ hôm sư thúc mê man đến nay đã hai ngày hai đêm rồi. Dương Qua thốt lên một tiếng "ái da" hướng về Tiểu Long Nữ bằng đôi mắt xót xa. Chàng thầm nghĩ:

-Thần tăng trúng độc trầm trọng, mê man bất tỉnh hai ngày hai đêm. Nhưng chất độc cũng tùy theo người mà công phạt. Đối với Thần tăng thì cái thân mình là Tứ đại giai không, ắt là phải khác hơn thường nhân rồi. Chàng e sợ Tiểu Long Nữ là phận liễu bồ nhược chất, nếu độc tính tái phát, không rõ sự nguy hại là dường nào?

Tiểu Long Nữ nói:

-Chu đại thúc, hai người bị giữ tại Tuyệt tình thất làm sao đi tìm được Tình hoa mà thí nghiệm? Chu tử Liễu ngó ngay mặt Tiểu Long Nữ và thầm khen nàng đã đẹp lại thông minh, liền đáp:

-Từ khi chúng tôi bị giam giữ ở Hỏa hoàn Thất thì có một vị tiểu thư thường đến viếng thăm. Tiểu Long Nữ ngắt lời:

-Có phải cô ấy lớn người, cao ráo, mặt trắng như ngà, miệng vuông môi đỏ, thường đeo đôi khuyên tròn không?

Chu tử Liễu đáp:

-Đúng đấy!

Tiểu Long Nữ nhìn Dương Qua cười và nói tiếp với Chu Tử Liễu:

-Vị thiếu nữ trẻ đẹp ấy tên là Công Tôn Lục Ngạc con gái cưng của cốc chủ. Vì nàng nghe nói có hai vị là người của Dương Qua đến xin thuốc, tự nhiên nàng phải trông nom. Trừ ra không dám phóng thích hai vị mà thôi. Tôi đoán như vậy có nhầm không Chu đại thúc?

Chu Tử Liễu nói:

-Đúng vậy! Sư thúc có xin nàng bẻ một nhánh Tình hoa và tôi có nhờ nàng ra ngoài cầu cứu. Mọi việc nàng vui lòng giúp. Tôi thường hỏi nàng là ai, tên gì? Nhưng nàng chỉ lắc đầu không đáp. Không ngờ nàng là con gái của Cốc chủ!

Tiểu Long Nữ nói:

-Chúng tôi tìm đến nơi đây là nhờ cô ấy chỉ điểm.

Dương Qua nói:

-Chu đại thúc! Có tiền bối Nhất Đăng đại sư đến đây.

Chu Tử Liễu quá mừng rỡ nói to:

-A, đại sư cũng đến đây sao? Hay quá!

Dương Qua nhíu đôi lông mày nói:

-Cùng đi với đại sư có Từ Ân hòa thượng không rõ bây giờ có xảy ra sự phiền hà gì nữa chăng? Chu Tử Liễu rất ngạc nhiên nói:

-Từ Ân sư huynh lại đây tất là điều bất hảo rồi. Anh trai, em gái họ Cừu xa nhau thì thế nào Cốc chủ không nhắc lại âm tình này nọ, sẽ sinh ra nhiều điều rắc rối.

Chu Tử Liễu tuy vào học với Nhất Đăng nên ông nể Từ Ân là người cao danh trọng vọng trong giới giang hồ. Hơn nữa có một hôm Từ Ân và Nhất Đăng đại sư đấu trí tại Thương Ngư ẩn, do đó ông lấy làm kính nể tôn Từ Ân lên hàng sư huynh và ông cũng rõ Cừu thiên Xích là em ruột Từ Ân. Nay bỗng nghe Dương Qua nói Từ Ân đã gây ra sự phiền hà thì ông lấy làm thắc mắc vô cùng. Dương Qua thấy vậy nên tường thuật đầu đuôi câu chuyện Từ Ân cho Chu Tử Liễu nghe và nói thêm:

-Từ Ân hòa thượng bây giờ tâm tính rất bất thường mà gặp Cừu thiên Xích dùng lời bài bác ngạo mạn nữa. Chu tử Liễu nghe qua liền nói:

-Vậy ra Quách phu nhân cũng có mặt trong cốc sao? Có bà ta ở đấy thì không có việc gì xảy ra đâu. Vì bà ta là người quyền biến và cơ trí đủ điều, lại có lệnh tôn sư định vào trong cốc và Dương bằng hữu võ công tinh tấn, ắt cuộc diện không đến nỗi nào. Bây giờ chúng ta chỉ lo ngại cho thân thể của Thiên Trúc sư thúc mà thôi!

Dương Qua nghe nhắc đến Thần tăng, nỗi an nguy và mối lo ngại thực nặng nề chẳng nhỏ, chàng tiếp lời:

-Hiện giờ cả ba chúng ta ngồi chờ Thần tăng sống dậy rồi sẽ lo liệu sau, không rõ ý kiến của Châu sư thúc thế nào?

Chu Tử Liễu trầm ngâm lo nghĩ rồi nói:

-Phải tìm ra chỗ nào để trấn an chứ?

Ông thầm tính các nơi trong Tuyệt Tình cốc, chỗ nào cũng đầy dẫy bẫy cạp, cơ quan hoặc là hoa độc. Chỉ có góc nhà Hỏa hoàn này coi vậy mà yên tĩnh nhất nên ông bảo tiếp:

-Thôi đành ở đây vậy.

Dương Qua cũng đồng ý về sự nhận xét của ông nên nói:

-Lời nói của Chu Đại thúc chí lý đấy... Tôi đã suy nghĩ nhiều mà tính không ra chỗ ẩn cư nơi nào không hầm sâu thì có nhiều nguy hại, chỉ có ở đây là ẩn an được, tuy có tên đệ tử áo lục không đáng quan tâm cho lắm.

Chu Tử Liễu cúi người xuống bế xốc thần tăng lên và nói:

-Ở đây tạm được rồi và một mình tôi cũng đủ bảo vệ thần tăng. Tôi muốn phiền Dương đệ phu phụ nên về đại sảnh mà trợ lực với Tôn sư, vì Tôn sư đã già yếu lại thọ thương, e có việc sơ suất xảy ra.

Dương Qua sực tỉnh nhớ lại Nhất Đăng đại sư thương thế trầm trọng còn Từ Ân lại không thể tin tưởng được, khi lành khi dữ không chừng và Thiên Trúc thần tăng thương thế dù nhẹ cũng phải có người canh chừng ông. Chàng lại thấy Chu Tử Liễu bồng Thần tăng đi dần vào trong Hỏa hoàn thất nên đợi ông đi khuất, vợ chồng Dương Qua mới noi theo lối cũ trở về đại sảnh. Khi hai người đi ngang qua khu vườn Tình Hoa, nhìn thấy một bụi tình hoa cực lớn, bao nhiêu lá Tình hoa đều rơi rụng, chỉ còn có thân