bao nhiêu đồ đệ, khôn có, ngu có đủ hạng và hiện giờ không chừng có đến đệ tử con, đệ tử cháu nữa
Trình Anh tâm tánh thuần hậu, ôn hòa nghe mấy lời xàm sỡ của Quách Phù đáng lẽ nàng giận lắm, nhưng thâm tâm nàng đang hướng về Dương Qua sống chết thế nào chưa rõ thì chú ý làm gì lời nói nhảm nhỉ vô sự này nên Trình Anh nói:
-Biểu muội! Đừng nói nữa! hãy lo đi tìm Dương đại ca
Lục Vô Song gật đầu huớng về Quách Phù nói tiếp:
-Ngươi đã nghe rõ ràng chưa? Tỉ tỉ của ta lì dì của ngươi. Còn Quách đại hiệp và Hoàng Dung bang chủ danh vang thiên hạ, dự khắp đất trời, chắc có nhiều kẻ sâm si, ngu ngốc, khôn ngoan, lanh lợi, không chừng còn lại một hai cô gái nhỏ sau này...
Nói xong, Lục Vô Song cười ngất và quay người theo Trình Anh mất hút. Quách Phù tính nóng như lửa lại nghe Lục Vô Song nói những câu độc hại nên không nhẫn nhịn được, nàng thét to:
-Thực quá lắm! quá lắm!
Rồi xách kiếm rượt theo hai người, Lục Vô Song nghe tiếng kiếm vun vút, vù vù đuổi theo làm nàng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nữa. Lại nghe Quách Phù thét to:
-Ngươi đã mắng ta là người rừng, là mọi rợ lúc trước đó, ý ra làm sao?
Vừa nói nàng vừa đưa ra một chiêu võ. Lục Vô Song cử Liễu diệp đao ra đỡ rồi cười đáp:
-Cô nương hãy nghe đây! Quách đại hiệp là người trung hậu, Hoàng Bang chủ là con gái Đào Hoa đảo chúa, hai người danh cao vọng trọng, võ nghệ siêu...
Quách Phù cướp lời:
-Ngươi đừng nói lòng vòng vô ích! Hãy trả lời cho ta đi! Không cần tán tụng cha mẹ ta làm gì. Nàng nói xong câu này liền vung ra một thế kiếm tối độc nhắm vào Lục Vô Song. Lục Vô Song nhảy lùi lại và nói:
-Ngươi tự tiện khai chiến à? Ngươi đã chặt đứt cánh tay của Dương đại ca trong khi ngươi chưa rõ thanh, hồng, hắc, bạch, làm oan uổng một đời người. Ngươi không nghĩ gì tới ông bà Quách đại hiệp đã xử thế rất nhũn nhường thì ngươi hãy nghĩ mà nhân nhượng với kẻ khác chứ! Đừng làm càn rồi hối hận.
Quách Phù cười khinh ngạo:
-Nhân nhượng là cái gì? Tại sao phải nhân nhượng chứ?
Lục Vô Song khoan khoái mỉm cười tiếp:
-Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ đi, rồi sẽ nói hoặc làm.
Bấy giờ Gia Luật Tề đứng sau bức vách nghe rõ hai người nói với nhau, tuy biết Quách Phù tâm tính hào sảng, thua xa Lục Vô Song về mưu kế, nếu dùng lời nói nhất định Quách Phù phải kém xa nên ông liền bước ra nói:
-Quách cô nương! chẳng nên nói với tỉ tỉ nhiều lời
Ông đã xem qua võ công của Quách Phù và Lục Vô Song một lần rồi, mà hai người này nói mãi chẳng động thủ không biết phần thắng sẽ về ai. Lại thấy Quách Phù nói năng có vẻ hờn dỗi mà không rõ Lục Vô Song dụng ý gì nên hỏi tiếp:
-Ngươi đừng nói nhiều vô ích để ta hỏi nàng này cho rõ minh bạch đầu đuôi.
Lục vô Song nhìn về phía Gia Luật Tề bằng nửa con mắt nói:
-Nếu sau này chuyện khổ sở xảy ra ngươi là kẻ đầu tiên gánh chịu đó.
Gia luật Tề suy nghĩ và ông đã lầm to. Lục Vô Song không có ý hại Quách Phù mà nàng chỉ muốn giảng giải về đạo lý cho Quách Phù nghe để sau này khỏi xảy ra chuyện lôi thôi đáng tiếc. Quách Phù nhìn Gia luật Tề hỏi:
-Gia huynh có hồ nghi tôi không phải là con ruột của cha mẹ tôi không? Gia Luật Tề không biết trả lời sao cho ổn, nên nói thác:
-Chẳng biết! Chẳng biết! Tôi ngán vụ này rồi, không dám lý luận.
Lục Vô Song dồn ép thêm:
-Gia huynh! Cô nương tự nhiên hồ nghi. Gia huynh biết sao nói vậy, chớ chuyện gì phải sợ chạy?
Quách Phù đã dịu xuống phần nào, chống kiếm ngồi nghỉ. Gia Luật Tề lòng tưởng được một lời hay hay nên nói:
-Bây giờ vị cô nương nói làm gì lời khích bác? Ai cũng biết võ nghệ thì cứ tỷ thí xem nào.
Lục Vô Song hiểu lời châm chích của Gia luật Tề nên mạnh bạo nói:
-Lời ngươi nói như tấm lưới, nói cho nhiều chỉ tóm có câu khích bác.
Bấy giờ Quách Phù đã có cảm tình nhiều với Gia Luật Tề. Tính con trẻ thường thích vị ngọt cho nên những câu nói vừa qua làm cho Quách Phù hoan nghênh, cho là ông ta đã hiểu rõ tâm ý mình. Vì Quách Phù từ thuở bé được cha mẹ cưng yêu chiều chuộng và hai người bạn nhỏ con của Võ Tam Thông đối với nàng việc nhỏ lớn cũng chiều ý cả, trừ khi Dương Qua hay đả kích nàng lúc lầm lỗi cho nên nàng chẳng thích Dương Qua tí nào. Hôm nay ngẫu nhiên gặp một đối thủ lợi hại mà nàng cố nhường nhịn vì sợ gây ra tai nạn. Nhưng Lục Vô Song quá xấc láo Quách Phù giận quá mắng:
-Nay ta nói cho ngươi biết, nếu hôm nay ta không bẻ được hay chặt được chân ngươi thì ngươi đừng bảo ai kêu ta là dòng họ Quách nữa.
Lục Vô Song châm biếm:
-Ngươi bảo không chặt được chân ta thì đừng kêu ngươi là họ Quách phải vậy không? Vậy muốn người ta gọi ngươi họ Trương hay họ Lý?
Lục Vô Song chưa nói dứt lời đã thấy Quách Phù múa thanh kiếm thép vù vù trước mặt, như muôn ngàn ngọn gió thổi, hướng vào Lục Vô Song đâm mạnh một gươm. Lục Vô Song né khỏi và đưa thanh liễu diệp đao ra đỡ gạt, rồi mắng Quách Phù hai tiếng: "Người rừng". Quách Phù nổi giận vung gươm tiến đánh tới tấp, cả hai giao chiến vô cùng ác liệt. Lại nói về Quách Phù thuở nhỏ được Quách Tỉnh, Hoàng Dung vô cùng yêu quý và truyền thụ võ công cho nàng đến bực thượng thừa, với môn võ rất khó khăn và lắm công phu. Quách Phù
