Ring ring
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215751

Bình chọn: 8.00/10/1575 lượt.

cây trơ trọi, khô cằn nhiều gai độc chông ra lởm chởm. Bây giờ nhằm tiết lạnh động thiên cho nên các bụi Tình hoa không còn vẻ đẹp như lúc xuân thời. Dương Qua thấy vật tưởng người, nghĩ đến Lý Mạc Thu mà chua chát nên chàng bảo Tiểu Long Nữ:

-Tính người cũng như thân cây này vậy! Có lúc sum suê tuyệt đẹp, như hoàn cảnh chúng ta, có lúc khô héo tàn tạ như Lý Mạc Thu sư tỉ. Tình hoa tuy không gặp mùa xuân sắc nhiều gai độc của nó cũng làm hại người.

Tiểu Long Nữ nói:

-Nếu như Thiên Trúc thần tăng tìm ra thuốc hay để giải độc Tình Hoa thì chẳng riêng gì tôi với anh được cứu chữa mà Lý sư tỉ chắc cũng được Thần tăng chữa trị.

Dương Qua trong lòng kỳ vọng nơi Thiên Trúc thần tăng làm sao chữa trị cho Tiểu Long Nữ hết chất độc trong nội tạng, đấy là ước vọng thứ nhất của chàng. Lại nghĩ về Thần tăng bị hôn mê bất tỉnh, không rõ ông tỉnh lại hay không? Ông chết đi rồi thì biết liệu làm sao? Chàng nhìn về Tiểu Long Nữ mà trong lòng chua xót và bi quan đến cực độ. Chàng lại nghĩ đến chất độc của Tình hoa đang hành hạ Trình Anh và Lục vô Song nhưng Tiểu Long Nữ thì chưa đến nỗi nào? Chàng liền ngước mặt nhìn lên bụi Tình hoa thấy thân cây trơ trụi, chàng muốn bật cười, vì nghĩ đến con đường sinh tử hoang mang thịnh suy bi thời không sao lường được. Lúc bấy giờ trong đại sảnh của Tuyệt tình cốc, hoàn cảnh có vẻ sáng láng hơn trước. Cừu thiên Xích dùng lời khích ngạo người anh, mỗi lúc một tỏ ra nghiêm khắc và độc hại. Nhất Đăng đại sư thì chẳng nói nửa lời, chuyện Từ Ân đại sư để cho Từ Ân tự quyết định. Bấy giờ Từ Ân Hòa thượng nhìn sang cô em gái quay lại nhìn qua Hoàng Dung. Một người em gái với tình ruột thịt, một ông thầy với tình giáo hoá, một kẻ giết anh với mối thù chẳng đội trời chung. Bao nhiêu điều ân oán đua nhau nổi dậy ở nội tâm, nẻo ác điều lành thi nhau giao chiến trong trí não, và Cừu thiên Nhận phải chọn lấy một con đường. Từ thuở ấu thơ đến lúc già nua tuổi tác, mười năm gây sóng gió tày trời giờ đây giữa biển trần có bao nẻo mà không dứt khoát được. Mọi người trong đại sảnh nhìn thấy Từ Ân lúc cười như nắc nẻ, lúc khóc như mưa sa, ai cũng thương cảm giùm hoàn cảnh bi đát của ông thật là khó xử. Lục Vô Song thấy Dương Qua rời đại sảnh rất lâu mà chưa trở lại và mãi thấy không khí ngột ngạt của hai lão họ Cừu gây ra, đối với nàng không liên can gì cả. Nàng bước nhè nhẹ đến bên Trình Anh, nắm chéo áo nàng và ra dấu bảo đi ra ngoài trong chốc lát. Khi cả hai rời đại sảnh Lục Vô Song nói:

-Biểu tỉ! Trứng ngốc đã mang Tiểu Long Nữ đi đâu rồi nhỉ? Trình Anh chẳng trả lời chợt hỏi lại: -Biểu muội! Thân người bị trúng độc chưa hiểu sẽ ra sao?

Lục Vô Song kêu to một tiếng "y hi" và trong lòng nàng không có ý gì lo lắng cả nên tiếp lời:

-Không đến nỗi gì mà lo dù sao cũng còn Thiên Trúc và sư phụ.

Trình Anh lái sang chuyện khác nói:

-Theo tôi nhận thấy, ở đây chỉ có Long cô nương là đẹp đẽ hiền lành nhất, tài ba có lẽ trội hơn chúng ta, hèn gì Dương đại ca chẳng nhận cô làm vợ.

Lục vô Song nói:

-Tỉ tỉ khen mãi! Làm sao tỉ tỉ biết Long cô nương tài cao hơn người, bất quá cũng như chúng ta chứ hơn sao được?

Bỗng nghe phía sau có tiếng người con gái nói lanh lảnh:

-Chân cẳng của Tiểu Long Nữ như tăm tre, đâu có đẹp! đâu có đẹp

Lục vô Song hoảng sợ liền rút thanh kiếm điệp đao, quay người lại, thì rõ ra tiếng vừa rồi là của Quách Phù. Quách Phù thấy Lục Vô Song khí thế hung hăng nên hoảng, nhảy ra sau lưng Gia luật Tề, rút ngang lưỡi kiếm của chàng này chạy ra, nhìn về Lục vô Song, cặp mắt đại nộ hét to: -Ai, ai... muốn động thủ ra đây thử sức chơi.

Lục Vô Song cười hì hì nói:

-Nếu mi có giỏi đừng dùng kiếm mới tài chứ.

Quách Phù nghe Lục vô Song khiêu khích liền đáp:

-Tôi không dùng kiếm cũng được! Vậy ngươi hãy bỏ đao đi! Tôi xin lãnh giáo, xem võ công ngươi tài đến bực nào.

Nói xong nàng vùng kiếm múa vù vù, tiếng nghe tiếng dứt. Lục vô Song quá tức cười nói:

-Cái gì cũng tại ngươi, trên cũng ngươi gây lý, dưới ngươi toan gây sự. Ta tức quá, tức quá! Con gái của nhà họ Quách đâu có vô phép với tiền bối như vậy? Tốt lắm! tốt lắm, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi bài học đích đáng để mà chừa bỏ cái tính xấc xược, hỗn láo với kẻ bề trên. Quách Phù hỏi to:

-Ý da, ngươi bảo ai là tiền bối? ngươi là tiền bối à?

Lục vô Song cười hà hà nói:

-Ngươi còn con nít lắm, không biết cũng phải. Chị của ta là sư thúc của ngươi và ngươi không được gọi cô nương này cô nương nọ, mà phải kêu bằng dì và gọi ta bằng dì nuôi hiểu chưa?

Lục Vô Song lấy ngón tay chỉ về Trình Anh nói:

-Dì của ngươi đấy.

Quách Phù nghe nói thế liền chống gươm, không múa may nữa, suy nghĩ:

-Lúc Trình Anh và mẹ ta gặp nhau hai người tỏ vẻ thân thiện lắm và mẹ ta chẳng bảo kêu bằng "sư thúc" hay sao? Chu cha! Con nhỏ này cũng đứng vào hàng cụ lão tiền bối sao? Thực là tức cho ông ngoại ta đã già quá đỗi mà còn thu nhận đứa bé làm đệ tử. Nàng lại nghĩ thêm:

-Với bấy nhiêu tuổi đầu thì họ được bao nhiêu thế võ?

Thế là nàng tiếp tục hỏi Lục Vô Song:

-Đâu có gì để phân biệt thật hay giả? ông ngoại tôi danh dư mãn thiên hạ thì không biết