XtGem Forum catalog
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216091

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

đến chỗ Hỏa hoàn thất. Dương Qua và Tiểu Long Nữ mừng vô hạn. Dương Qua bảo nhỏ:

-Địa thế chu vi hang Tuyệt Tình nầy rất lớn! Mấy ngọn núi bao bọc, bên trong phỏng độ mười sào đất. Tổ tiên của Công Tôn Chỉ ngày xưa chạy giặc đến đây, năm này tháng nọ sửa sang mỗi khi một ít thành ra nơi ẩn náu rất thuận lợi, lại lo sợ kẻ ngoài xâm nhập vào nên bố trí rất nhiều cơ quan xảo diệu đời này qua đời khác, lưu truyền đến đời Công Tôn Chỉ, Cừu Thiên Xích, không biết là mấy trăm năm. Thực là một cảnh đào nguyên dưới thế. Từ ngày vợ chồng Công Tôn Chỉ quyền ngôi chủ cốc. Hai người biến chế ra các con đường, sinh khắc tử, tuyệt ảo mộng. Tuy vậy chứ không bằng Đào Hoa đảo của Hoàng dược Sư. Công Trình xây cất Tuyệt tình cốc từ đời trước truyền lại theo thời gian, cải biến dần dần, những đệ tử của cốc chủ toàn là những người thân tín hay họ hàng, vì phải rõ đường đi lối bước trong mười hang, bảy ngách tại đây.

Tiểu Long Nữ và Dương Qua khi xem xong bức sơ đồ chỉ dẫn lập tức dùng thuật khinh công tuyệt kỹ đi lần vào hang. Đường lối thật quanh co khúc khuỷu. Theo đường trong địa đồ, hai người phải dừng lại trước một khu đất rộng chừng mười tám trượng. Nơi đây là những cây cổ thụ, những tán lá che cả mặt đất, dưới gốc cây có nhiều chỗ ngồi được, lót bằng gạch nung đỏ, không khí tĩnh mịch, im lặng, thật là nơi bí mật vô cùng. Dương Qua có một cảm tưởng Tuyệt Tình Cốc đúng với tên của nó, đã cách biệt với nhân gian. Dương Qua bảo Tiểu Long Nữ ngồi dưới tàng cây cổ thụ rồi nói:

-Long nhi! Hãy ngồi nơi đây để tôi vào trong xem tường hư thực.

Nói xong cả hai người kiểm xoát lại một lần nữa theo tấm họa đồ rồi chàng noi theo hàng cây chi chít, dẫn vào lối Hỏa hoàn thất. Chàng thấy cánh cửa mật thất khuất bởi một chòm hoa thực lớn. Đến nơi, chàng dùng tay gõ nhẹ vào cánh cửa ba bốn tiếng, bỗng nghe một giọng nói lạnh lùng phát ra:

-Ai đó vậy?

Dương Qua đáp:

-Lệnh của cốc chủ, lại xem tù nhân!

Cánh cửa hé mở, chỉ vừa một người vào. Dương Qua lách mình vào trong thật nhanh nhẹn và hỏi to vào. Đột nhiên bức tường nứt ra, có người đệ tử của chủ cốc, vận y phục lục bào bước ra. Dương Qua lúc bước ngang vào cửa không thấy lối nào cả, chỉ thấy trước mặt chàng một bức tường sừng sững chặn cả lối đi. Đến lúc bức tường nứt ra làm chàng ngạc nhiên nói:

-Kỳ ảo thực!

Người đệ tử y lục bào bước ra thấy Dương Qua là khác lạ nên hoảng hốt nói chẳng nên lời và lắp bắp:

-Ngươi... ngươi là...

Tên đệ tử áo lục nhận ra chàng là người có giao hảo với chủ nhân nhưng tạo sao chàng đến đây một mình mà chẳng thấy tiểu chủ? Hay là Tuyệt tình cốc xảy ra sự gì rồi chăng? Dương Qua nhìn vẻ mặt của y trông rất buồn cười nên bảo to rằng:

-Công Tôn cốc chủ bảo ta đến dẫn hai người bị giữ ở đây vào đại sảnh, một lão hòa thượng và một người họ Châu. Ngươi hãy giao cho ta mau!

Tên đệ tử áo lục ngần ngừ nên hỏi:

-Ông... có... lệnh bài của cốc chủ đến đây không?

Dương Qua không đáp, xẵng giọng nói:

-Ngươi hãy dẫn ta vào trong xem xét!

Tên áo lục hơi gườm Dương Qua nên chẳng nói năng gì cả, đi trước dẫn đường cho chàng vào bên trong. Qua khỏi bức tường, hơi nóng trong nhà xông lên hừng hừng tuy trời rét lạnh. Dương Qua đưa mắt quan sát, thấy có hai người mình trần trùng trục, vận một chiếc khố da trâu đang ôm từng bó củi đốt vào lò, hơi nóng toát ra hừng hực mồ hôi chảy ra như suối. Lúc trước Dương Qua có vào đây một lần xem cuộc tỉ thí nội công của Kim Luân Pháp Vương và Ni ma Tinh tại ngôi Hỏa hoàn Thất. Ngôi Hỏa Thất này do Kim Luân Pháp Vương chỉ dẫn cho Cừu Thiên Xích tạo ra, cốt ý lấy hơi nóng của lửa, và tạo ra "khí hạo nhiên" nhân tạo. Chàng lại nghĩ đến hai người bị khốn ở đây luôn luôn nóng bức thì họ làm sao chịu nổi? Lại thấy tên đệ tử áo lục đi vào phía trong xa tí nữa. Nó dùng tay khuân một tảng đá to, lòi ra một lối đi xuống đất. Dương Qua cúi đầu nhìn vào bên trong, thì đó là một hang đá sâu thăm thẳm. Hai người bước vào trong hơn một trượng, rẽ sang bên trái thì thấy đó là một gian nhà xây dưới đất. Dương Qua nhìn thấy Chu tử Liễu đang ngồi xếp tròn lưng dựa vào vách đá, dùng ngón tay trỏ vẽ xuống đất những nét ngoằn ngoèo và lấy làm đắc ý lắm. Còn nhà sư Thiên Trúc thần tăng thì nằm nghiêng dưới đất, nét mặt ưu tư không rõ chết hay sống. Dương Qua đi lại gần Chu Tử Liễu cất tiếng nói:

-Chu đại thúc! Chu đại thúc! Có tôi đến cứu đây!

Chu Tử Liễu ngước mắt lên nhìn Dương Qua và nói:

-Có bạn từ phương xa lại, hãy nói vài câu đã nào! Vội gì?

Dương Qua vô cùng cảm phục. ông đã mang tù tội muôn phần nguy hiểm dồn dập, mà ông không coi ra gì cả. Lúc có người đến cứu lại không tỏ vẻ mừng rỡ, thực đúng là trang hiệp sĩ, vui không hớn hở, buồn chẳng lo âu, gặp nguy hiểm mặt không biến sắc, cố lại chỉ có một người như ông. Dương Qua lại hỏi:

-Thiên Trúc thần tăng đã ngủ mê hay sao?

Chàng vừa nói xong câu này đột nhiên trong lòng hồi hộp vô cùng không biết có sự gì an nguy sinh tử xảy ra cho Tiểu Long Nữ chăng? chất độc đã luân chuyển khắp châu thân nàng, chỉ còn chờ đợi sự cứu chữa của Thiên Trúc thần tăng mà thôi! Chu Tử Liễu không đáp l