trời phú cho một thiên tư lỗi lạc, lại nhờ có phụ thân truyền dạy, rồi đến mẫu thân khích lệ do đó nàng có một căn cơ võ thuật vào hạng thượng thừa lại là môn võ chánh tông. Bấy giờ lửa giận chưa nhiều, nên nàng chưa ra tay giết hại đó thôi. Lục vô Song hiểu như thế cho nên không bao giờ dám đối chọi với Quách Phù, nàng chạy ra bên ngoài. Quách Phù nổi giận múa gươm, tiếng gió dậy ào ào hướng vào Lục Vô Song công phạt. Làn kiếm lấp lánh như điện chớp và nhắm ngay Lục Vô Song đâm một nhát gươm khốc liệt. Trình Anh đứng bên ngoài xem thấy rõ nên nhíu mày nghĩ thầm:
-Tiểu muội mắng người là đồ man rợ thật thái quá. Không khéo đôi chân của Vô Song bị nó chém đứt vì Lục vô Song đã núng thế nhiều.
Trình Anh đưa mắt ra xem, thấy Lục Vô Song thối lui mãi, Quách Phù kiếm thế rất hung hăng múa tới tấp, bức Lục vô Song đến bước cùng đường. Bỗng nhiên nghe Lục Vô Song kêu to một tiếng "ái da". Lưỡi kiếm của Quách Phù đã chém vào chân nàng, toét ra một mảnh quần lụa. Trình Anh thấy khí thế chẳng có lợi cho họ Lục. Quách Phù tiếp tục bức mãi thì Lục vô Song sẽ lâm vào hiểm địa, do đó Trình Anh dùng tuyệt kỹ khinh công nhảy vào vòng kiếm giữa hai người, giang đôi tay ra bảo to:
-Quách cô nương! hãy dung tình, đừng vội xuống tay.
Quách Phù thâu kiếm trở về, thấy lưỡi kiếm có vấy máu đã rõ Lục Vô Song bị trúng thương nên nàng dương dương tự đắc bảo to:
-Hôm nay ta cho nàng một bài học đích đáng và từ nay về sau, Lục tỉ! Ngươi đừng ăn nói hàm hồ, theo bá đạo thì ta chẳng dung tình nữa đâu!
Quách Phù có biết đâu Lục vô Song là một thiếu nữ cứng đầu ngang ngổ nhất trên đời, trời chẳng sợ, đất chẳng kiêng, huống hồ cô nương họ Quách. Lý Mạc Thu hung hăng ác độc dường ấy mà nàng còn lén ăn cắp sách đi trốn. Tuy nhiên lúc bấy giờ Quách Phù thấy rõ chiếc quần lụa của họ Lục dính đầy máu bê bết mà Lục Vô Song đã không sợ hãi còn nói:
-Nay ngươi thích ta một gươm thì khắp trong thiên hạ sẽ đàm luận có lợi cho ta nhiều
Sở dĩ Lục vô Song nói như thế vì nàng rõ sự hiền đạt của cha mẹ Quách Phù, không bao giờ dụng dưỡng cho nàng làm theo lối man rợ. Quách Phù la lớn:
-Thiên hạ nói, thiên hạ nói cái gì?
Nói xong nàng tiến lên ít bước, vung trường kiếm ra, chĩa thẳng vào bụng họ Lục. Trình Anh đứng giữa can thiệp thấy vậy bèn chìa ra ba ngón tay kẹp cứng lưỡi kiếm. Xuất thủ rất nhẹ nhàng, đồng thời cũng kẹp luôn lưỡi liễu đao của Lục vô Song làm cho Lục vô Song và Quách Phù rút ra và cử lên không được. Trình Anh khuyên:
-Lục biểu muội, Quách cô nương, tôi không muốn hai người đánh nhau. Chúng ta đang ở vào hiểm địa thì chúng ta chẳng nên giao tranh vô ích.
Khi Trình Anh bỏ tay ra Quách Phù liền rút thanh kiếm về và nghĩ rằng Trình Anh đã dùng Xích không chưởng hăm dọa mình. Tuy vậy Quách Phù thét to:
-Ngươi đứng ra bênh vực cho nó, phải hay không? Tốt lắm! tốt lắm! Thì hai người tấn công đi! ta chấp cả hai, không sợ các ngươi. Họ Trình ngươi chẳng có đao kiếm đó sao? Nói xong, nàng vung thanh trường kiếm nhắm ngay ngực Trình Anh đâm tới. Nhưng nàng lại thu về vì Trình Anh chỉ có hai tay không. Trình Anh với tay sau lưng, rút ra một ống tiêu bằng ngọc dài cỡ thanh kiếm. Trình Anh rút thanh quản tiêu ra nhưng không chống đỡ... mà chỉ vào Quách Phù nói to:
-Quách cô nương! Ta hết dạ khuyên ngươi, mà ngươi cố ý chẳng nghe! Gia Luật huynh! Phiền Gia Luật huynh khuyên nhủ cô ấy vài lời.
Gia luật Tề lắc đầu quầy quậy nói to:
-Chẳng dám! chẳng dám! Quách cô nương, tôi thấy cô nương đang ở vào hoàn cảnh phải đối địch, vậy mọi việc xử sự lớn nhỏ gì cũng rán cẩn thận đề phòng.
Quách Phù nói:
-Tốt lắm! Gia huynh không bênh tôi để đi bênh kẻ khác.
Nàng thấy Trình Anh có dáng tao nhã hơn người, gương mặt yên tĩnh lòng bỗng nhiên sinh ra một ý niệm:
-Khó nói quá! Không hiểu nàng ra sao?
Trong khoảnh khắc, Gia Luật Tề đến bên Quách Phù nói:
-Từ Ân hoà thượng thật là cổ quái, tôi muốn trở lại xem lệnh đường có sao không.
Lục Vô Song tâm trí thông minh, tình cảm sâu động, nhận thấy Quách Phù đa tình đa cảm, nàng lên tiếng nói
-Ngươi hãy nhìn xem! Biểu tỉ tỉ của ta nhan sắc đẹp hơn ngươi, nhân phẩm ôn nhu hơn ngươi, võ công cao diệu hơn ngươi, vậy ngươi hãy cẩn thận đề phòng.
Những lời nói này làm cho Quách Phù rung động, nàng hỏi:
-Ngươi bảo ta đề phòng việc gì chứ?
Lục Vô Song cười to đáp:
-Chỉ có biểu tỉ tỉ không được trứng ngốc hoan nghênh mà thôi. Trái lại ngươi cũng hoan nghênh biểu tỉ tỉ như vậy.
Quách Phù nghe những lời này cũng đã hiểu phần nào nên nàng vung gươm ào ạt đến bên Lục vô Song uy hiếp.
Quách-Phù hướng về phía Trình-Anh đưa ra một thế kiếm gọi Ngọc lặng thôi ngân tiễn" môn kiếm thuật này do mẫu thân đem hết tuyệt kỷ kiếm phong ra truyền dạy, do đó kiếm thế ảo diệu phi thường, khi vung ra kình lực của nó chiếm cả một vùng đất rộng bao quanh thân mình như muôn ánh hào quang. Trừ người nào có võ công cao hơn mới tiếp được vài chiêu, rồi rút ra chớ tuyệt nhiên không có chỗ công kích được.
Trình-Anh nhíu mày và suy nghĩ:
- Vị cô nương này, chưa chi đã dùng một thế công quá đáng, tiểu muội ta dù có lỡ lời đắc
