XtGem Forum catalog
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216771

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

the âcủa ta đã ! Chừng nào gặp được, ta và nội thê của ta sẽ đến ra mắt...

Chàng nói đến Tiểu Long nữ mà bùi ngùi cảm xúc cho người bạn tâm đầu.

Quách Tường bỗng nghe bàn tay của Dương- Qua nóng ran nên hỏi :

- Đại ca ! Phu nhân của đại ca chắc là một cô gái tuyệt đẹp, võ công lại cực giỏi ?

Dương- Qua thở dài nói :

- Trên đời này không có một người thứ hai đẹp bằng nàng. Ôi ! Nói về võ công thì nhất định là nàng giỏi hơn ta rất nhiều !

Quách Tường nghe nói như vậy lòng vô cùng kính mộ, nên nói :

- Đại ca ! Hãy đưa tôi đến ra mắt phu nhân của đại ca ! Đại ca bằng lòng không ? Được hay không ?

Dương- Qua nói :

- Có gì mà chẳng được ? Nội thê nhất định sẽ vui mừng khi gặp muội muội. Bây giờ muội muội nhất định gọi ta là đại ca thật sao ?

Quách Tường mừng quá nói :

- Không thiệt sao được !

Quách Tường nói đến đây quá xúc động, đôi chân dừng lại, nên lọt sâu xuống bùn.

Dương- Qua lập tức kéo nàng lên chạy về phía trước hơn 1 0 trượng thì thấy xa xa trên đất truyền có một người đứng đấy, râu dài quá ngực, thân còn quắc thước, mặc áo tăng bào, chính là Nhất-đăng đại sư .

Dương- Qua cất tiếng nói to rằng :

- Đệ tử Dương- Qua xin ra mắt đại sư .

Và kéo Quách Tường đến trước mặt đại sư . Chỗ Nhất-đăng đại sư đứng là bên ngoài Hắc Long đầm. đạI sư nghe bốn chữ "Đệ tử Dương- Qua" thì đã thấy chàng và cô gái nhỏ quỳ dưới đất. Đại sư rất lấy làm hoan hỷ, lật đật đỡ chàng và cô gái dậy, cười và bảo :

- Dương thế huynh ! Cách biệt đã lâu, hôm nay võ công lại vượt bậc, lão kính lợi hi hạ!

Dương- Qua đứng dậy, nhìn thấy sau lưng đại sư có một người nằm dài trên mặt đất, sắc mặt vàng nhợt, đôi mắt mở trừng, tựa hồ như xác chết. Dương- Qua ngơ ngẩn đưa mắt nhìn kỹ thì rõ ràng là Từ Ân hòa thượng. Dương- Qua cả kinh hỏi :

- Từ Ân đại sư , vì đâu ra nông nỗi ?

Nhất-đăng đại sư thở dài nói :

- Lão đệ bị người dùng chưởng lực đả thương, bần tăng đã hết sức cứu chửa, nhưng hết phương chống lại số trời.

Dương- Qua bước lại, và quỳ bên Từ Ân rờ rẫm các huyệt môn, chỉ thấy có mạch nhẩy rất yếu ớt, cách một lúc lâu mới động nhẹ. Nếu Từ Ân công lực không thâm hậu, thì đã chết từ bao giờ. Dương- Qua nói :

- Từ Ân đại sư võ công siêu việt, nội lực phi phàm, không rõ ai đã ra tay ác độc ?

Nhất Đăng nói :

- Ta và lão đệ đang ẩn cư tại Hồ nam, nghe nguời ta đồn đại quân Mông Cổ đã công phá thành Tương Dương rất lâu không hạnổi, chúng muốn rút quân về phương Nam để công phá nước Đại Lý, cho nên chúng rút quân đi mà không phá thành Tương Dương nữa. Từ Ân lão đệ thấy ta lòng tưởng nhớ đến quốc gia, lão đệ mới tự tiện đi dọ thám tình hình, giữa đường gặp phải một người, đánh nhau trong ba ngày ba đêm, rồi Từ Ân bị gã đánh trọng thương.

Dương- Qua nghe rõ mọi việc và nói :

- Ôi ! Chính là Kim Luân Pháp Vương, lão cẩu tặc này vào xâm lăng Trung Nguyên !

Quách Tường ngạc nhiên hỏi :

- Đại ca, tại sao đại ca biết là Kim Luân Pháp Vương ? Nhất-đăng đại sư đâu có nói điều đó ?

Dương- Qua đáp :

- Đại sư nói gã đã giao đấu với Từ Ân ba ngày ba đêm, thì tôi tính là Từ Ân đại sư sức đã suy giảm, nên người này mới dùng gian kế ám toán. Trên đời này không ai có thể sử dụng chưởng lực đả thương nổi Từ Ân đại sư , mà chỉ chịu đựng được vài chiêu của đại sư là táng mạng rồi. Chỉ có kẻ gian ác là Kim Luân Pháp Vương mới chống cự cầm đồng với Từ Ân đại sư thôi !

Quách Tường nói :

- Đại ca ! Có lẽ bọn gian ám toán chẳng chạy đâu xa. Vậy xin đại ca hãy tạm thay vị đại sư mà báo cừu !

Từ Ân đang nằm yên trên đất, đôi mắt hé mở, hơi thở rất yếu, bấy giờ nghe Quách Tường nói thế, Từ Ân đại sư mở to đôi mắt, nhìn Quách Tường lắc đầu.

Quách Tường nói :

- Thế nào, đại sư không muốn báo thù ư ? Có phải đại sư cho rằng Kim Luân Pháp Vương lợi hại, sợ đại ca không phải tay đối thủ hay sao ?

Nhất-đăng đại sư bảo :

- Tiểu cô nương ! Không nên nghĩ thế ! Từ Ân lão đệ lúc bình sinh tạo nhiều oan nghiệt, trên 1 0 năm nay đã hối lỗi, tu hành, nghiệp dĩ đã tiêu hết phân nửa, chỉ còn một chuyện oan nghiệt đau khổ nhất đời, cho nên sắp chết nhưng chưa nhắm mắt đuợc. Từ Ân đã nhất định đòi người đến trả thù, cam chịu cho cừu nhân đánh chết, như vậy Từ Ân an lòng phủi sạch nợ trần mới chịu nhắm mắt lìa đời !

Quách Tường nói :

- Nói vậy đại sư định đến cầu lão bà ở ao bùn phải chăng ? Chu choa ! Lão bà này tính tình sâu độc, nếu đại hòa thượng đắc tội với bà ta, chắc gì bà ta chịu giúp đỡ ?

Nhất- đăng đại sư thở dài ảo não và nói :

- Đúng vậy ! Chính là bà lão ở tại ao bùn, ta đã cầu khẩn bảy ngày bảy đêm, chỉ mời bà ta gặp mặt mà bà cũng không bằng lòng.

Dương- Qua sực nhớ lại và lẩm bẩm :

- Có phải việc con bà bị thương mà có người không bằng lòng chữa trị không ?

Nhất-đăng đại sư hơi rúng động, gật đầu và hỏi :

- Ngươi đã rõ nguyên do này sao ?

Dương- Qua nói :

- Đệ tử không biết, chỉ nghe bà lão ở ao bùn nói lẩm bẩm câu này.

Nhất-đăng đại sư thở nhẹ vào nói :

- Bà này tên là bà Anh Cô, lúc trước bà là nội thê của bần đạo. Bà có một tính tình rất cương cường. Ta phải cầu khẩn lại, kẻo Từ Ân chờ đợi mỏi lòng !

Quách Tường rất nghi