Ring ring
Thiên Đế Kiếm

Thiên Đế Kiếm

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329424

Bình chọn: 10.00/10/942 lượt.

h Cửa Cấm” , nhưng tôi không bao giờ nghĩ hắn sẽđi xa như vậy.

-Và vì vậy,ngài đã bỏ hắn đi?

Ngài HạcTú không nói thêm câu nào nữa,ngài bước thẳng ra cửa.Cánh cửa đá đóng sầm lạisau lưng ngài.

Ngài Hàn nằm trên cái ghế bành trongphòng ngủ.Lúc này,Ngài muốn yên tĩnh một mình.

Căn phòng chỉ có duy nhất ánh sángcủa cái đèn dầu trên mặt bàn.

Chốc chốc,ông lại đưa cái tẩu hútthuốc lên miệng,rít một hơi dài.Mùi thuốc thật thơm và dễ chịu,dường như cáitẩu thuốc cũng biết nịnh người.

Món thuốc làm từ Phù Linh,một loạithảo dược.Thuốc có mùi thơm nhẹ,chứ không nặng và gắt như Hoàn Hồn Thảo.NgàiHàn xưa nay chỉ thích món thuốc làm từ Phù Linh,những thứ khác,ngài chỉ hút qualoa gọi là cho biết.

Khói của thuốc Phù Linh lạ lắm,nókhông chịu tan vào không khí ngay,nó cử luẩn quẩn trước mặt người hút,đã đượcmột làn hơi trong phổi rồi,lại được ngửi thêm một lần nữa,thật không còn gì thúbằng.

Đám khói đang ở trước mặt Ngài hànvà ông liền đưa tay lên quờ quạng vào đám khói.

Đôi tay ông sang trái rồi sangphải,chốc lại đưa lên rồi lại hạ xuống.Đám khói dần dần có hình thù.

Cuối cùng ông đưa tay lên vuốt vuốtlại phần trên cùng đám khói.

Một hình ảnh quen thuộc hiện ratrước mắt ông.

Một toà thành hình tròn,bên trong lànhững ngôi nhà mọc lên san sát,chúng cao dần,cao dần và cuối cùng ở trung tâmthành là một toà tháp,cao vượt hẳn lên.

Ngài Hàn nhớ tới nơi đó,nơi ngài đãsinh ra.Ngài nhớ chứ ngài không thương.Nơi đó không phải là chỗ để bày tỏ tìnhyêu hay bất cứ cái gì liên quan tới tình cảm.

Ngài Hàn nhắm mắt lại,nhớ tới quãngđời thơ ấu của mình.

6 tuổi,bắt đầu được người cha dạykiếm thuật.8 tuổi,vào cuộc thi “Sinh tử”,cuộc thi mà bất cứ đứa trẻ nào của nơiđó cũng phải tham gia.12 tuổi ,thành viên của đội quân chính quy của Uất HậnThành.14 tuổi,vào đội “Biệt Sát”.17 tuổi,đội trưởng đội “Biệt Sát”,vừa năm đóthì cha của Ngài Hàn chết trên chiến trường.20 tuổi,được tuyển lựa vào đội bảovệ Sầu Lệ Điện.25 tuổi,được trở thành bậc Trung,thoát khỏi số phận bậc Hạ màtrước đây ông phải chịu đựng.35 tuổi,trở thành người thân cận của Thiên Tử UấtHận Thành,đồng thời là người quản lý Ai Oán Đường,trên cả Ngũ Thánh Điện.

Những tưởng Ngài Hàn đã thoả mãnđược ước nguyện của mình,ông đã làm được những việc mà người cha trước đây củaông không bao giờ làm được.Nhưng Ngài thấy khó chịu ở đây,ngài không thể sống đểchiến đấu cho bản thân được nữa.Ngài phải tìm một cái gì khác.

Và thế là,hơn một năm sau,ngài bỏđi.Ngài đi tới Kiếm Tiên Thành.Bỏ mặc lại cái chức Đường chủ của Ai Oán Đường.

Ngài Hàn không bao giờ muốn trở lạinơi đấy nữa.

Nhưng rồi số kiếp bắt ngài lại phảidính líu tới nó,dường như ai có liên quan tới Uất Hận Thành muốn rời bỏ nó đềukhông thể làm được.

Ngài suy nghĩ tới những điều mà mìnhđã nói với các con vài giờ trước.

----- Bài viết này được Get Backerthêm vào sau 3 phút và 25 giây -----

-Vậy là bọn con sẽ phải tham gia vụnày sao?-Hàn Vệ hỏi.

-Đúng,tao không thể lo cho bọn bayđược,tiền không thể giải quyết được chuyện này.

Hàn Phi không lo lắng lắm,hắn cũngquen với những chyện thế này rồi.Nhưng hắn vẫn có chút băn khoăn:

-Tức là bất cứ lúc nào cũng có thểbị chết?

-Đúng!

-Không ! Bố !-Hàn Ngọc nói-Chúng tacó thể nhờ Hạ Phong tướng quân hoặc quận thủ Nam Kha Trại,chẳng phải bố quenbiết rất nhiều những nhân vật có thế lực và sức mạnh sao?

-Đúng,bố không phủ nhận điềuđó.Nhưng con không hiểu,con gái của ta,bọn chúng không phải là người của HoànMỹ Giới,bọn chúng thuộc về một nơi khác.Chẳng ai trong Hoàn Mỹ Giới ngăn cảnđược chúng ngoài chúng ta.

-Không-Hàn Ngọc bướng bỉnh-Chúngcũng là Kiếm Khách hay là Pháp Sư mà thôi,chẳng lẽ cứ phải chúng ta mới có thểtiêu diệt chúng,bao nhiêu cao thủ ngoài kia đấy như!

Ngài Hàn nhìn 3 thằng con trai,bọnnó lắc đầu.”Hàn Ngọc còn quá nhỏ để hiểu chuyện này”.

-Hàn Ngọc.-Ngài Hàn mệt mỏi.

-Vâng.

-Con có biết tại sao con mới 19 tuổithôi mà đã được thưởng đồ Quân Hàm bậc Hạ rồi không?

-Đó là vì con chịu khó tập luyện,conluôn luôn chịu khó.Đúng không ạ?

-Một phần,nhưng cái chính là con vàcác anh con được thừa hưởng dòng máu từ ta-một con người sinh ra và lớn lên ởUất Hận Thành.Nên nhớ rằng , những chiến binh của Uất Hận Thành là những kẻ cóbản năng sinh tồn cao nhất trong thế giới này.Và ở Uất Hận Thành,những kẻ nhưcác anh con, Thiết Thủ , bọn Cửu Diệu , hoặc thậm chí là cả ta và hai ông bạn giàcủa ta không thiếu.

Hàn Ngọc quay ra nhìn các anh , bọnhọ đều gật đầu với cô.Cô liền hỏi bố:

-Chẳng phải Tổ Long mới là nơi tậptrung nhiều nhất các cao thủ của Đại Lục Hoàn Mỹ sao?

Ngài Hàn cười,cái cười có đôi phầngượng gạo,không giống như ngài mọi ngày chút nào:

-Đúng,nhưng phải nói thật là nếu tậphợp tất cả các cao thủ của Tổ Long lại cũng không thể đấu lại Ngũ Thánh Điện vàThất Đỉnh Ma hợp lại.Đấy là còn chưa nói tới bọn Bất Kiếp Viện.

-Con phải vào vụ này-Hàn Ngọc gắtlên-con không thể để cho lúc nào cái chết cũng luẩn quẩn quanh ngôi nhà này !

-IM ĐI !-Ngài Hàn quát lên-CON THÌBIẾT GÌ CHỨ ?MỘT ĐỨA OẮT NHƯ CON THÌ LÀM ĐƯỢC GÌ ?

Hàn Vệ,Hàn Thanh và Hàn Phi giậtmình.Từ bé tới giờ Hàn Ng