Triệu Hoán Thần Binh
Tác giả: Hạ Nhật Dịch Lãnh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 324503
Bình chọn: 9.5.00/10/450 lượt.
ua một tiểu viện ở ngoài Dao Quang Thành, để mẹ con các nàng ở lại đó, đồng thời cũng nhận được sự chiếu cố của Vu gia chúng ta, ta sao có thể không để ý tới tình huynh muội được. Tiểu muội, muội đừng cứ yên lặng không nói lời nào như vậy. Muội cũng có thể nói ra một vài ý kiến của muội!
- Các ngươi nói như thế nào thì cứ làm như thế đi!
Trong đại sảnh truyền đến một giọng nói lạnh lùng, mang theo cảm giác chết lặng và mất mát. Bên ngoài, trong lòng Vu Nhai không nhịn được mang theo một trận chấn động. Cảm giác này không phải tới từ phần chấp niệm kia, từ vị chủ nhân trước kia, mà là tự mình nảy sinh.
- Gia chủ, cơ hội lần này không thể bỏ qua được. Người mau hạ quyết định đi.
- Ừ, gia tộc Độc Cô đến, đối chúng ta mà nói là một sự vinh quang. Nói không chừng bọn họ còn có thể lưu lại chút lễ vật gì đó, có tác dụng rất lớn đối với sự phát triển và đặt chân của Vu gia. Chúng ta không nên do dự.
- Đến lúc đó, chúng ta lại cho mẹ con bọn họ đồ chút bồi thường, chuẩn bị một tiểu viện tốt một chút. Lại nói, người đã gả đi, giống như nước tát ra ngoài. Hài tử của Thiên Tuyết cũng lớn như vậy, cũng có thể tự lập rồi. Cho như gả đi, chúng ta cũng đã hết lòng rồi.
Mấy giọng nói tương đối già dặn cũng truyền ra. Vu Nhai không nhịn được nắm chặt nắm đấm.
Có thể tưởng tượng một nữ tử yếu đuối ở dưới sự bao vây tấn công như vậy sẽ cảm thấy thế nào. Càng đáng sợ hơn chính là, nàng không có một nam nhân nào có thể dựa vào. Bất kể là kẻ phụ tình kia, hay nhi tử của nàng, kẻ chỉ một lòng vì vinh dự của họ kép Độc Cô.
Nghe lời bọn họ nói, lại thêm lời Vu Tiểu Dạ nói trên đường đến đây, Vu Nhai đã biết cụ thể hắn và người mẫu thân này gặp phải chuyện gì. Nghĩ đến người mẫu thân này vận mệnh bi thảm, nghĩ tới chuyện nàng còn chịu đủ sự bao vây tấn công của đám người thân đáng lý ra phải bảo vệ nàng, hắn tức giận giống như nước sôi trào dâng lên. Hắn không chút do dự đi về phía trong đại sảnh.
Quả nhiên, đập vào mắt hắn đúng là hình ảnh hắn đã tưởng tượng. Một nữ tử yếu đuối đứng ở giữa đại điện. Xung quanh vài đại nam nhân. Có người dáng vẻ như lão thần, mọi chuyện không liên quan tới mình mình. Có người thật ra lộ vẻ đồng tình, nhưng không dám mở miệng. Có người thoáng cười nhạt. Còn có người ở tình thế khó xử.
Trong nháy mắt khi Vu Nhai bước vào, bất kể là ai có biểu tình gì đều quay đầu nhìn lại.
Mọi người trong đại sảnh chỉ có một cặp mắt không nhìn hắn. Đó chính là nữ tử yếu đuối đang đứng ở giữa đại sảnh kia, chính là mẫu thân của Vu Nhai kiếp này. Hắn không được kế thừa bất kỳ trí nhớ nào, hoàn toàn không có chút cảm tình mẫu thân nào đáng nói. Nhưng chính bởi vì như vậy, càng khiến tâm tình Vu Nhai xúc động hơn.
Nàng đã chết lặng rồi, người nào tiến đến thì có quan hệ gì?
- Mẫu… mẫu thân, chúng ta đi thôi. Đừng để ý tới những kẻ bạch nhãn lang này nữa. Nơi này không phải là nhà để ở lại. Chúng ta tự có nhà của mình. Chúng ta đi tới Bắc Đấu. Cho dù nhi tử có thấp hèn, lại vô năng đi nữa, cũng có thể nuôi sống mẫu thân.
Vu Nhai đi tới phía sau Vu Thiên Tuyết, nặng nề nói.
Thân thể Vu Thiên Tuyết cứng đờ, kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi quay đầu nhìn lại. Đây là một phụ nhân cực kỳ xinh đẹp, nhưng khuôn mặt chết lặng làm giảm đi vẻ đẹp của nàng. Mà khi nàng quay đầu lại, trong chớp mắt hình như có cảm giác băng ta ra. Mơ hồ có thể thấy được vài phần đường nét tương tự với Vu Nhai.. Chỉ có điều phần giống này cũng không phải quá nhiều, thoạt nhìn cũng không giống mẹ con.
Vu Nhai nhìn mẫu thân kiếp này, trong lòng nói không phức tạp cũng không có khả năng. Từ trong không trung, đột nhiên có một mẫu thân xuất hiện, khiến hắn kiếp trước chưa từng được hưởng cảm giác của người có mẫu thân có phần rất mờ mịt, cũng có chút chờ mong.
Vừa rồi, khi hắn đứng ở ngoài cửa hồi lâu, ngoại trừ muốn nghe bên trong nói ra, chủ yếu nhất vẫn là đang cố gắng tiếp nhận sự thật này. Không quan tâm hắn có thừa nhận hay không, sau khi hắn tiến vào thân thể này, đã mang theo thân phận của thân thể này.
Mặc dù không phải vì những điều này, nhìn một nữ tử yếu đuối bị một đám đại nam nhân khi dễ, hắn làm sao có thể đứng yên được. Hắn còn mang theo thân phận là nhi tử của người ta. Không quan tâm trong lòng hắn nghĩ như thế nào, giờ phút này, hắn đã xác định được lập trường của mình.
Vu Nhai đứng ở giữa đại sảnh, đứng ở đối diện nữ nhân đáng thương này. Trong lòng, phần chấp niệm không có chút dao động nào, dường như càng khiến lập trường của hắn thêm kiên định. - Tiểu Nhai, con đã trở về. Vừa rồi con nói gì vậy?
Vu Thiên Tuyết không dám tin tưởng trả lời.
- Đúng vậy, con đã trở về. Con nói ở đây nếu không cho mẹ con chúng ta ở lại, vậy chúng ta đi thôi. Con có tay có chân, chung quy sẽ không để cho mẫu thân phải chịu đói.
Vu Nhai mỉm cười, thản nhiên nói.
Trong nháy mắt, nước mắt tràn mi. Ngay thời điểm Vu Nhai vừa nói dứt lời, Thiên Tuyết không dám tin tưởng hỏi lại:
- Đây là thật sao? Con không nghĩ tới luyện quay về Độc Cô gia lấy lại vinh quang nữa sao? Con không muốn quay trở lại chỗ đó nữa sao?
- Muốn, tại sao con p
