Tuyệt Thế Đường Môn
Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327962
Bình chọn: 7.00/10/796 lượt.
ên ngoài đợi hai người lâu thật lâu cũng chưa thấy bọn họ ra khỏi ký túc xá, trong nội quy, nữ sinh cũng giống như nam sinh, không thể tùy tiện vào ký túc xá của người khác phái a! Cuối cùng, nàng đành về ký túc xá của mình nghỉ ngơi thôi.
Đường Nhã cũng lôi kéo Bối Bối đến trước cổng học viện chờ ăn cá nướng của Hoắc Vũ Hạo, thế mà Hoắc Vũ Hạo lại không đến, nhưng cả hai cũng không cảm thấy quá kỳ quái, dù sao hàng năm sát hạch tân sinh rất là ác liệt, mà năm nay lại còn đặc biệt biến thái hơn a! Hơn nữa, bọn hắn còn nghe nói về thành tích của tổ Hoắc Vũ Hạo rồi. Nên lúc này thấy hắn không ra bán, bọn họ cứ nghĩ đơn giản vì hắn mệt quá nên nghỉ bán một hôm thôi, chờ một chút không thấy đâu bọn họ liền trở về ký túc xá.
Hôm nay không được ăn cá nướng không chỉ hai người bọn họ mà có cả Giang Nam Nam nữa, nàng đến sớm xếp hàng thế mà cuối cùng phải thất vọng mà về.
Nhưng tất cả bọn họ, không ai biết, giờ khắc này đối với Hoắc Vũ Hạo quan trọng đến mức nào.
***
Bờ Hồ, hồ Hải Thần, đảo giữa hồ.
Ở đây, có một người đang đứng với vẻ mặt cung kính, chính là, vị lão sư Vương Ngôn ban nãy vừa giám sát khảo hạch tân sinh.
Gần đấy, có một ông lão đầu tóc bù xù, bộ dạng hết sức nhếch nhác. Bộ quần áo màu trắng lão mặc giờ đã muốn thành màu nâu rồi, đấy là chưa kể còn rách rưới lung tung, đôi chân không mang giày nhúng vào trong hồ Hải Thần, tay phải cầm một cái hồ lô thật lớn.
Cái hồ lô có màu đỏ tím (màu mận chín), không biết được làm từ gì, lão kia thỉnh thoảng nhấc bình lên uống một ngụm, mùi rượu nồng nặc tỏa ra tứ phía, tay còn lại thì cầm một con gà quay, lão cứ một ngụm rượu, một miếng thịt gà...
- Huyền lão, chuyện là thế, mấy học viên này tuy còn bé, cũng đều là tân sinh, nhưng quả thật đáng để chú ý.
- Ừm...
Ông lão lôi thôi lếch thếch gọi là Huyền lão kia nuốt miếng thịt gà đang nhai xuống rồi quay đầu sang liếc mắt nhìn Vương Ngôn, khiến người khác giật mình chính là, bộ dạng lão có đều thực già nua, nhưng đôi mắt màu đỏ sậm lại sáng ngời kỳ lạ, bất cứ ai nhìn vào đôi mắt ấy đều có cảm giác kinh hồn mất vía. Bất quá, ánh mắt của lão có chút tán loạn, thậm chí còn mang vài phần trống rỗng mờ mịt, giống như từ nãy giờ chả nghe thấy Vương Ngôn nói gì.
- Vũ hồn bản thể, đúng là ý tứ.
Huyền lão thì thào than thở, giọng nói hết sức già nua.
Vương Ngôn hỏi:
- Huyền lão, vũ hồn là tóc, có tính là vũ hồn bản thể không?
Huyền lão vừa ăn vừa đáp:
- Có chút dính dáng.
Vương Ngôn nói:
- Thế thì có tỷ muội Lam Tố Tố và Lam Lạc Lạc đáng để ngài chú ý, hai cô bé này còn có thể thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ nữa, nếu vũ hồn ấy có chút dính dáng đến vũ hồn bản thể, hiển nhiên tương lai của cả hai nhất định sẽ rất mạnh.
Huyền lão lắc đầu nói:
- Tóc? Không được. Ngươi nổi tiếng về nghiên cứu lý luận vậy mà hiểu biết về vũ hồn bản thể sao lại kém thế?
Vương Ngôn cười khổ nói:
- Chỉ vì không có đối tượng để nghiên cứu a! Số người có bản thể vũ hồn ít đến đáng thương, Bản Thể Tông thì khỏi phải nói, ẩn tàng ở đâu không ai biết được.
Huyền lão cười rộ lên, đứng dậy, hai chân ướt sũng bước lên bãi cỏ, thoải mái nói:
- Thế thì để ta dạy ngươi, vũ hồn bản thể mạnh yếu thế nào đều tùy thuộc vào bản thể đấy quan trọng với thân thể bao nhiêu, càng là bộ phận quan trọng thì bản thể vũ hồn càng mạnh. Cho nên, cái khiến ta động tâm chính là thiếu niên có Linh Mâu kia. Tóc không có vẫn có thể mọc lại, nhưng mắt thì sao? Huống chi vũ hồn của hắn lại còn có thuộc tính tinh thần. Có nghĩa là vũ hồn của hắn không chỉ là mắt, mà cả đại não nữa. Ngươi may mắn lắm mới có thể gặp được người có vũ hồn bản thể cao cấp như thế. Bất quá, ta chắc chắn là vũ hồn bản thể của hắn chưa hoàn toàn thức tỉnh, nếu không làm sao đến mức phải dùng Thập niên Hồn Hoàn? Ngươi đi nói với Tiểu Ninh, những trận thi đấu kế tiếp trong kỳ sát hạch này sẽ đến xem, nếu có thể, ta sẽ chọn lấy một người.
- Dạ.
...
***
Màn đêm dần dần buông xuống, trong phòng của Vương Đông và Hoắc Vũ Hảo chỉ còn ánh sáng màu lam lập lòe trong bóng tối.
Từ chạng vạn đến khuya, khí tức trên người Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo không ngừng phát sinh biến hóa, hơi thở của cả hai dần dần trộn lẫn vào nhau, màu sắc cũng từ từ hòa trộn. Thậm chí có một chút hồn lực di chuyển qua lại từ hao cơ thể, hơn nữa chúng còn di chuyển theo một chu trình quái dị, mà mỗi một khí tức, một màu sắc khác nhau sẽ di chuyển theo một chu kỳ khác nhau.
Nếu như là những người khác, muốn bước vào trạng thái dung hợp này ít nhất phải mất ba ngày, nhưng nhờ sự giúp đỡ của Thiên Mộng Băng Tằm mà thời gian rút ngắn đi rất nhiều.
Một đêm yên tĩnh cứ thế mà trôi qua.
Cái kén màu xanh băng dần dần phai nhạt lộ ra mọi thứ bên trong, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vẫn ôm chặt lấy nhau như trước, sự biến hóa trên người bọn họ cũng đã biến mất, cả hai mặt đối mặt, có thể thấy, hơi thở của cả hai đều đã rất giống nhau.
Đây là lần đầu tiên từ khi Hoắc Vũ Hạo vào học viện Sử Lai Khắc không thức dậy sớm tu luyện, và cũng là lần đầu tiên hắn không đi ăn sáng.
Một lúc sau, bên ngoài ký túc xá bắt đầu ồn ào, các họ