Tuyệt Thế Đường Môn
Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328165
Bình chọn: 8.5.00/10/816 lượt.
gì sẽ xảy ra? Ngươi cũng giống như thế, nếu ta đưa Hồn Hoàn của ngươi tăng ngang bằng cực hạn thân thể, một khi gặp đối thủ quá mạnh hoặc chuyện ngoài ý muốn ngươi sẽ trở thành một quả bóng hơi có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Ta nói đề cao Hồn Hoàn theo khả năng của cơ thể có nghĩa là đề cao tùy theo khả năng chịu đựng của ngươi và không gây hại gì cơ thể. Lúc ngươi và Vương Đông dung hợp Hồn Lực, phần Hồn Lực mới này đã giúp các ngươi cải thiện cơ thể mình, ta cũng đã giúp hai nguồn Hồn Lực dung hợp hoàn mỹ mười phần, xem như là ưu đãi ta tặng hai người.
- Có thể nói sau khi trong thời gian Hồn Lực cả hai dung hợp, thân thể cả hai vì chịu đựng hai nguồn Hồn Lực mà trở nên mạnh mẽ rất nhiều, uy lực của Hồn Kỹ cũng tăng mạnh, đây chính là chỗ tốt cùa dung hợp Hồn Lực. Các ngươi cùng các Hồn Sư dung hợp Vũ Hồn khác nhau cũng ở chỗ này, chỉ cần hai ngươi liên tục kết hợp tu luyện, thể chất cả hai sẽ ngày càng tăng cường, đến một lúc nào đó thân thể cả hai sẽ đứng đầu loài người, tốc độ tu luyện cũng trở nên nhanh nhất.
- Tất nhiên quá trình này đòi hỏi một thời gian rất dài, nếu sau này các ngươi có thể chân chính kết hợp với nhau hiệu quả còn tốt hơn.
Hoắc Vũ Hạo nghi ngờ:
- Chân chính kết hợp là sao? ( DG: mình biết nè, hý hý )
Thiên Mộng Băng Tằm ngẩn ra một lúc:
- Chuyện của loài người ta cũng không biết quá rõ, hai người cứ tiếp tục đi, chỉ cần liên tục dung hợp Vũ Hồn chỗ tốt sẽ không ít đâu, sau này các ngươi sẽ tự hiểu.
Giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm đột nhiên im lặng.
- Này này, ăn cơm thì phải chú ý chứ, cơm chui vào mũi rồi kìa!
Vương Đông thấy Hoắc Vũ Hạo đang ngây người liền lấy tay huơ qua lại trước mặt hắn.
- Hả…
Hoắc Vũ Hạo giật mình đưa tay sờ mũi, thấy Vương Đông mỉm cười xấu xa.
- Đang nghĩ gì mà như người mất hồn thế?
Lúc này Vương Đông phát hiện bộ dáng Hoắc Vũ Hạo khi đang ngơ ngác nhìn rất vui.
Hoắc Vũ Hạo trả lời:
- Tất nhiên là suy nghĩ về Hạo Đông Lực rồi, ta đang suy nghĩ tại sao hai chúng ta lại có thể dung hợp Hồn Lực, nếu xem lại lịch sử đại lục thì chỉ có một cách giải thích duy nhất đó là độ dung hợp Hồn Kỹ giữa hai chúng ta cực kỳ cao.
Ánh mắt Vương Đông sáng lên:
- Đúng thế, nói rất có đạo lý, nếu không tại sao lại xuất hiện dung hợp Hồn Lực. Ngươi ăn nhanh đi, chúng ta ra ngoài thử một tí xem có thể thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ hay không. Nhưng mà… ngươi có biết làm cách nào để thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ hay không?
Hoắc Vũ Hạo ngạc nhiên:
- Hả, ta cứ tưởng chỉ cần muốn là có thể thi triển ngay chứ?
Hai người mở to mắc nhìn nhau rồi cùng cười khổ. Quả thực lúc trong lúc ở lớp cũng đã nghe giảng qua về Vũ Hồn dung hợp kỹ nhưng các lão sư cũng chỉ nói một cách đơn giản, không hề giảng giải cách thi triển. Dù sao những người có thể sử dụng Vũ Hồn dung hợp kỹ rất khó gặp.
Vương Đông nói:
- Thôi cứ để đấy, tối nay chúng ta sẽ thử. Nếu không được thì ngày mai cùng tìm Chu Y lão sư hỏi một ít.
- Ừm.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, trong lòng lại không ngừng gọi Thiên Mộng Băng Tằm. Dù sau lão ca này cũng đã sống trăm vạn năm chắc chắn sẽ có chỉ dẫn chính xác.
- Tên ngốc này, chuyện đơn giản vậy mà cũng phải hỏi sao? Hôm qua thế nào thì hôm nay cứ làm thế ấy, bực mình quá.
Thiên Mộng Băng Tằm giống như vừa chợp mắt lại bị hắn gọi dậy, than thở một chút lại tiếp tục im lặng.
Tối hôm qua? Làm thế nào? Hoắc Vũ Hạo sững người một lúc lập tức hiểu ra, ôm nhau!
Cơm đã ăn xong, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông hưng phấn ra khỏi học viện. Hôm nay Hắc Vũ Hạo không bán cá nướng nên vừa ra khỏi cổng đã phải chịu ánh mắt oán hận của mọi người, hắn phải liên tục giải thích bản thân cần phải tu luyện và nghiên cứu để vượt qua sát hạch mới vượt qua được đám đông.
- Chúng ta tăng tốc thôi!
Vương Đông khẽ quát lên, đầu ngón chân khẽ chạm xuống đất rồi như một mũi tên phóng vút đi.
Nếu là ba tháng trước chỉ sợ Hoắc Vũ Hạo còn không kịp nhìn thấy bóng lưng của hắn nhưng sau khi khổ luyện thành quả thu được không nhỏ. Hai chân Hoắc Vũ Hạo phát lực, tốc độ lập tức tăng lên. Mặc dù không nhẹ nhàng như Vương Đông nhưng tốc độ cũng không chậm, mỗi một lần chân chạm đất đều để lại một dấu chân in sâu, thân hình nhanh chóng đuổi theo Vương Đông.
Hôn Lực lưu chuyển quanh thân thể không ngừng bổ sung thể lực.
Không khí tươi mát ập vào mặt, lúc này hắn cảm giác như bản thân đang lướt gió, không bị Thiết Y trói buộc thân thể nhẹ nhàng khoan khoái, tốc độ của hắn đề thăng đến cực độ.
Tốc độ của Vương Đông vẫn nhanh hơn Hoắc Vũ Hạo khá nhiều, khi khoảng cách giữa hai người gần ba trăm thước hắn liền di chuyện chậm lại chờ Hoắc Vũ Hạo đuổi theo.
-Chà chà, một Chiến Hồn sư hệ Khống Chế, không am hiểu về chiến đấu trực diện lại có thể có tốc độ này, ngươi cũng không quá kém.
Vương Đông thấy Hoắc Vũ Hạo đang đến gần lập tức lên mặt.
Hoắc Vũ Hạo cười ha ha:
- Cũng khá xa rồi, chúng ta vào rừng thôi.
- Ừm.
Vương Đông gật đầu, cả hai quan sát xung quanh, xác định không có ai xung quanh lập tức thoát khỏi đường lớn tiến vào rừng, đi sâu vào vài trăm thước mới dừng lại.
- Đến đây được rồi, giờ phả
