Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211425

Bình chọn: 7.00/10/1142 lượt.

một lần, lần thứ hai thì không linh nữa, ai bảo ngươi không đây!" Chàng không phải nói đùa với Giang Nam, với võ công của Tang Mộc Lão, vốn không dễ bị chàng hí rộng, chỉ là lúc nãy chàng ra tay bất ngờ, chiêu số lạ lùng mà thôi.

Trâu Giáng Hà khẽ nói: "Bảo y mau chóng hạ ba tên ma đầu này, tôi cũng không muốn nghe bọn chúng kêu la nữa." Kim Thế Di nói: "Đúng thế, ta cũng không muốn nghe bọn chúng kêu la nữa. Này, này! Cô giúp người hãy giúp đến cùng, đưa Phật hãy đưa về Tây Thiên, hãy giúp tôi đánh trận này. Nếu cô không giúp, một mình tôi chẳng hạ được bọn chúng." Mấy câu sau là chàng nói với nàng thiếu nữ. Té ra nàng giận vì lúc nãy bị chàng bỡn cợt, đồng thời cũng hơi ngạc nhiên vì võ công của chàng quái dị, nàng muốn đứng yên mà xem thử Kim Thế Di có thể lấy một địch ba hay không, chàng còn có những chiêu số quái dị gì nữa. Thế là kiếm chiêu hơi chậm lại, Kim Thế Di đã đoán được ý nàng, Giang Nam kêu: "Này cô nương, hãy nghĩ tới nghĩa khí giang hồ, Kim đại hiệp đã giúp cô, sao cô có thể bỏ mặc y?" nàng thiếu nữ nghe cả hai một xướng một họa, không khỏi bật cười. Kim Nhật múa tít cây gậy đánh ra một chiêu Lôi điện giao oanh, cây gậy đánh xuống bốp một tiếng, Kim Thế Di vung kiếm gạt ra, thì thầm: "Cô nương, cô nương hãy chú ý. Không thể đùa được nữa!" nàng thiếu nữ đỏ mặt, lòng thầm nhủ rõ ràng y cứ cười đùa bỡn cợt nhưng trái lại bảo nàng phải chú ý. Nàng hơi giận trong bụng, muốn rút lui ra khỏi vòng chiến, nào biết Kim Thế Di rất kỳ quặc, toàn sử dụng những chiêu số nửa hư nửa thực, một mặt cố ý chặn đường rút của nàng, một mặt lại dẫn chiêu số của ba ma đầu đánh về phía nàng ta. Võ công của cả ba ma đầu này đều thuộc hàng nhất lưu, nàng hơi lơi lỏng, suýt nữa đã bị chúng đánh bị thương, nàng chỉ đành thâu nhiếp tinh thần, triển khai kiếm pháp tinh diệu, chặn thế công của bọn chúng lại.

Kim Thế Di chính là muốn nàng như thế, cho nên cố ý để nàng che trước mặt mình, tiếp phần lớn chiêu số của ba ma đầu còn chàng ở một bên tìm cơ hội tấn công tựa như trêu đùa, nhưng thực ra chàng đang âm thầm để ý sơ hở của cả ba.

Nàng thiếu nữ đang bực mình, chợt nghe Kim Thế Di quát: "Trúng!" Cây gậy sắt vểnh lên, đánh ra một chiêu Cử hỏa thiêu thiên, Côn Luân tản nhân vừa vỗ ra một đòn Đại thủ ấn, bị cây gậy của chàng chọc trúng thì đau đến tận tim phổi, Kim Thế Di cười ha hả, chàng chợt xoay người rồi phun một bãi nước bọt về phía Tang Mộc Lão, Tang Mộc Lão vội vàng lộn người phóng ra, Kim Thế Di đuổi theo như hình với bóng, giở gậy lên giáng mạnh một gậy xuống mông của mụ. Tang Mộc Lão kêu lớn, lăn người xuống đất, khi đứng dậy thì thấy Côn Luân tản nhân đã vượt qua trước mặt mụ, chân phóng như bay, té ra gân cổ tay của y đã bị Kim Thế Di đánh đứt lìa, phải luyện trở lại ba năm nữa công phu Đại thủ ấn mới hồi phục được. Từ trước đến giờ Tang Mộc Lão chưa từng chịu nhục như thế này, nhưng mụ ta cũng còn biết mình biết ta, thấy Côn Luân tản nhân đã chạy trước thì biết mình quay lại liều mạng cũng sẽ bị Kim Thế Di làm nhục lần nữa. Vì thế mụ cũng bắt chước Côn Luân tản nhân, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách, thế là cũng co giò bỏ chạy chẳng màng đến Kim Nhật nữa .

Kim Nhật còn một mình, bị thiếu nữ ấy dồn ép phải thối lui từng bước, Kim Thế Di nện cây gậy sắt xuống, nói: "Tên tiểu tử nhà ngươi cứng cỏi lắm, ta tha cho ngươi, sao ngươi vẫn chưa đi, còn đợi khi nào nữa?" Kim Nhật thở dài, thu lại cây gậy, gằn giọng nói: "Nếu ta không thể sáng tạo ra một loại võ công mới, từ rày về sau không bao giờ đến Trung Nguyên nữa." Kim Thế Di nói: "Cũng không cần phải thề như thế, nào, chúng ta kết làm bằng hữu!" rồi chàng đưa tay ra, Kim Nhật thầm nhủ: "Nếu y có ý giết mình, mình có chạy cũng chẳng thoát." Thế rồi thản nhiên đưa tay ra nắm lấy tay chàng, nhưng chợt cảm thấy chưởng lực của Kim Thế Di dồn tới, Kim Nhật giật mình, vội vàng vận công chống trả, y vừa nhả chưởng lực ra, thì đột nhiên cảm thấy chưởng lực của Kim Thế Di tiêu biến chẳng còn tăm hơi, còn bàn tay của chàng thì vuột ra khỏi tay Kim Nhật như con cá kình, Kim Nhật chợt mất trọng tâm loạng choạng lao về phía trước mấy bước. Kim Thế Di cười nói: "Ngươi đã không té, hay lắm, ngươi có tâm cơ như thế thì có thể sáng tạo ra được một phái võ công, ngươi hãy đi!" Kim Nhật lúc này mới biết Kim Thế Di có ý muốn thử công phu của y, mặt đỏ ửng, không biết nên khóc hay nên cười, thế rồi cũng co giò bỏ chạy.

Giang Nam nhảy ra khỏi động, kêu lớn: "Đánh rất hay!" Kim Thế Di chợt nghiêm mặt nói: "Giang Nam, ngươi hãy mau nấp vào động trở lại tiếp tục làm con chuột nhắt đi. Ta vẫn đánh chưa đã!" Giang Nam đang định hỏi thì Kìm Thế Di đã quét một gậy về phía thiếu nữ ấy!

Giang Nam kêu lên: "Hỏng bét, Kim đại hiệp đã trúng tà rồi?" Nàng thiếu nữ giật mình thất kinh, nhưng khinh công của nàng tuyệt đỉnh, Kim Thế Di tuy đánh gậy ấy rất bất ngờ nhưng nàng đã né kịp.

Nàng chưa kịp lên tiếng hỏi Kim Thế Di đã đánh tiếp chiêu thứ hai, chiêu này dùng cả gậy lẫn kiếm, lợi hại hơn trước nhiều, nàng thiếu nữ dốc hết bản lĩnh ra nhảy vọt người lên, cây gậy của Kim Thế Di đá


XtGem Forum catalog