Polaroid
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211430

Bình chọn: 8.5.00/10/1143 lượt.

iết lý, Kim Thế Di vốn có tuệ căn, vừa nghe đã hiểu, buông giọng cả cười rằng: "Bản thân tôi cũng không biết khi nào thì sẽ làm người nữa. Cô nương bảo sẽ tặng quà cho tôi, vậy đó là quà gì? Lấy ra xem thử."

Thiếu nữ nói: "Tôi chỉ là mượn hoa dâng Phật." Kim Thế Di nói: "Hoa đâu?" nàng thiếu nữ nói: "Tôi nhờ tiểu bằng hữu của huynh trao cho huynh. Này, ngươi có phải là Giang Nam không? Hãy chuyển hộ quà của ta cho Kim Thế Di hiện tại."

Giang Nam thất kinh, kêu lên: "Này, này Cô nương bảo gì, tôi có lấy quà của cô nương đâu?" Chàng chưa nói xong thì chợt nghe một tràng cười lanh lảnh, nàng thiếu nữ ấy đã bước tới.

Kim Thế Di ngẩng đầu nhìn trời mà lòng đầy tâm sự, chàng thầm nhủ: "Cốc Chi Hoa, Cốc Chi Hoa, trong u cốc có giai nhân, bỏ đời mà đứng một mình. Tên của nàng và tên mình gộp lại cũng có chút ý nghĩa." Chàng tuy chỉ mới gặp nàng nhưng đã có ấn tượng sâu sắc. Kim Thế Di cảm thấy nàng không chỉ khác với Lý Tâm Mai mà cũng chẳng giống Băng Xuyên thiên nữ, trước kia chàng coi Băng Xuyên thiên nữ là đệ nhất tri kỷ của mình, nhưng nghĩ kỹ lại Băng Xuyên thiên nữ chẳng qua thông cảm, xót thương cho chàng. Còn nàng thiếu nữ này lại coi chàng bình đẳng với mình.

Giang Nam bật cười, Kim Thế Di nói: "Tiểu quỷ, ngươi cười gì? Mau ra đây?"

Giang Nam nói: "Người mắng tôi là chuột nhắt. Chuột nhắt phải ở trong hang, không thể chui ra được." Kim Thế Di nói: " Giận rồi ư ? Ngươi không biết đấy thôi, trong võ công có một loại công phu chuột nhắt rất lợi hại. Thôi được, nếu ngươi nổi giận thì ta cùng làm chuột nhắt với ngươi." Rồi chui tọt vào trong động, tóm lấy Giang Nam, nói: "Chiêu này gọi là linh miêu bắt chuột nhắt. Đến khi mặt trời lên đến giữa đỉnh đầu ta mới thả ngươi ra!" Không biết chàng cố ý hay vô ý mà đột nhiên liếc mắt nhìn về phía Trâu Giáng Hà. Trâu Giáng Hà rất lanh lẹ, thầm nhủ: "Chẳng lẽ Kim Thế Di muốn truyền cho y võ công gì" Rồi nàng cười nói: "Tôi thì không muốn làm chuột nhắt, tôi sẽ ra đây" Giang Nam toan đuổi theo nhưng Kim Thế Di giữ lại khiến chàng không thể cử động được. Giang Nam cười khổ khẽ nói: "Này, tôi thật sự chẳng nhận được quà gì của nàng cả"

Kim Thế Di mỉm cười: "Tiểu huynh đệ, không phải ta đòi quà của ngươi mà ta chỉ muốn tặng quà." Giang Nam mừng rỡ hỏi: "Thật không?" Kim Thế Di nói: "Ngươi đối với ta rất tốt, ta cũng rất thích ngươi, ngươi tốt hơn gã Trần công tử nhẵn bảnh bao kia nhiều".

Giang Nam nghĩ ngợi rồi chợt nói: "Người đã tặng cho quà quý nhất. Lại còn tặng gì nữa? Tôi không dám nhận, công tử đã nói không nên quá tham lam". Kim Thế Di cả cười: "Ngươi rất nghe lời Trần Thiên Vũ. Ba viên Bích linh đơn đó là của Đường Kinh Thiên, chẳng qua ta chỉ mượn tay ngươi đưa cho Trần Thiên Vũ mà thôi.

Cái đó không tính. Ta còn có một món quà quý hơn cả Bích linh đơn nữa chỉ tặng riêng cho ngươi. Ngươi có muốn học võ công thượng thừa không?"

Kim Thế Di tưởng Giang Nam chắc chắn sẽ mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, nhưng Giang Nam lại thộn mặt ra, lẩm bẩm: "Quà, quà..." rồi chàng chợt kêu lên: "Ôi chao, tôi nhớ rồi, đúng là có một món quà ở đây, bây giờ tôi phải lấy cho người!" Kim Thế Di rất ngạc nhiên, nói: "Nàng quả thật có món quà nhờ ngươi trao cho ta. Ngươi... ngươi không đùa đấy chứ?" Giang Nam nói: "Tôi đùa với người khác chứ chẳng đùa với người." Kim Thế Di vội vàng hỏi: "Chuyện gì thế?" Giang Nam nói: "Trên người Tàng Linh thượng nhân có một bức họa rất kỳ quái, lúc nãy tôi nghe ba tên ma đầu bàn tán ở bên ngoài, bọn chúng bảo sẽ cướp bức họa này" Chàng ngập ngừng rồi lại nói tiếp: "Nếu không nhờ nàng đánh với bọn chúng một trận, bức tranh đã rơi vào tay bọn chúng. Bức tranh thật sự là của nàng. Món quà nàng nhờ tôi trao cho người chắc chắn là bức tranh này" Kim Thế Di nổi tò mò, đẩy tảng đá, bước đến bên cạnh Tàng Linh thượng nhân, quả nhiên thấy có một bức tranh, Kim Thế Di mở ra nhìn, Giang Nam nói: "Người xem, có lạ không? Một người cao lớn giương cung bắn núi lửa là có ý gì? Ở đó có báu vật gì mà ba tên ma đầu coi trọng đến thế?" Kim Thế Di kêu ồ một tiếng, một lát sau vẫn không nói, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó, Giang Nam thấy thế thì im bặt.

Té ra Kim Thế Di thấy trong bức tranh là một hải đảo, núi lửa trên đảo trông rất quen thuộc, chàng nhớ lại khi Độc Long tôn giả dắt chàng tới Xà đảo đã đi ngang hòn đảo này, lúc đó chàng chỉ là một đứa trẻ, thấy hòn núi phun lửa thì rất ngạc nhiên cho nên đã hỏi Độc Long tôn giả. Độc Long tôn giả bảo đó là một hoang đảo không ai sống, nằm ở phía nam Xà đảo, nếu gió thuận thì ba ngày sẽ tới, nhưng ông ta cũng từng căn dặn Kim Thế Di, sau này lớn lên thì không được lên đảo có núi lửa, tựa như trên hoang đảo có chuyện gì quái dị.

Kim Thế Di chưa bao giờ lên hòn đảo này, sau đó chàng trở về đại lục, trên đường đi chàng cũng không thấy hải đảo của núi lớn. Nay chàng không hiểu ý nghĩa của bức tranh này, nhưng chàng chắc chắn đã gặp hòn đảo trong bức tranh. Kim Thế Di thầm nhủ: "Chả lẽ Tàng Linh thượng nhân đã nói sự thực, ba trăm năm trước quả nhiên có người tên Kiều Bắc Minh tham ngộ được võ công của hai phái