chính tà nhưng cuối cùng chết lặng lẽ trên đảo hoang?" Chàng không có ý dòm ngó võ công của Kiều Bắc Minh, nhưng nghĩ đến nếu võ công của ông ta có thể giải trừ mầm họa cho mình, như thế chắc chắn sẽ tạo phước cho những người học võ sau này, chàng nghĩ đến đó thì tim đập thình thình.
Thế rồi chàng cuộn bức tranh lại cười với Giang Nam: "Ta nhận món quà này, đa tạ ngươi đã nhớ đến ta. Bây giờ ta cũng tặng cho ngươi một món quà." Giang Nam nói: "Này, tôi không hiểu điều người nói lúc nãy, chẳng phải người bảo sẽ chỉ điểm cho tôi một loại võ công thượng thừa sao?" Kim Thế Di nói: "Đúng thế!" Giang Nam cả mừng, liền vái chàng làm thầy, Kim Thế Di cả cười: "Chúng ta trạc tuổi nhau, hãy cứ làm bằng hữu của nhau. Làm thầy trò thì còn ý nghĩa gì? Hơn nữa, lúc này ta vẫn chưa muốn nhận học trò."
Giang Nam cười hì hì: "Tôi biết tâm ý của người. Người sợ nhận một tên học trò như tôi thì sẽ mất mặt. Thôi được, dù cho người không chịu làm thầy, nhưng tôi chắc chắn sẽ cố gắng rèn luyện, không làm mất mặt người"
Kim Thế Di nói: "Chiêu thức của võ công không phải một buổi nửa ngày là có thể học hết, vả lại dạy từng chiêu từng thức cũng chẳng có ích gì. Giờ đây ta sẽ truyền thụ cho ngươi khẩu quyết, sau khi ngươi đã học thuộc thì phải coi ngộ tính của ngươi.
Tục ngữ nói một lý thông thì trăm lý hiểu. Nếu ngươi hiểu được đạo lý của võ công thượng thừa, sau này dù học được chiêu thức gì ra tay cũng dễ dàng chế thắng khắc địch. Về mặt nội công ngươi đã có căn cơ, cứ chiếu theo tâm pháp nội công của phái Thiên Sơn đó cần cù rèn luyện, chắc chắn sẽ có thành tựu, điều này thì ta không dạy ngươi"
Đạo võ học rộng lớn vô bờ bến, Kim Thế Di chỉ giảng vài điều khẩu quyết quan trọng nhất, Giang Nam nhớ rất giỏi, mỗi khẩu quyết Kim Thế Di chỉ cần giảng một hai lần là chàng có thể nhớ kỹ đồng thời hiểu được đạo lý trong đó. Cuối cùng Kim Thế Di truyền cho chàng một bộ thủ pháp điểm huyệt, thế là chỉ trong vòng nửa ngày chàng đã học được rất nhiều.
Tạm thời không nhắc đến Giang Nam nữa, lại nói Dương Liễu Thanh chờ cả đêm mà chẳng thấy con gái trở về thì trong bụng lo âu, sợ nàng sẽ xảy ra chuyện. sau khi trời sáng đã đi tìm, khó khăn lắm mới tìm được con gái. Trâu Giáng Hà vừa thấy đã bảo bà ta đừng lên tiếng khiến bà ta chẳng hiểu ất giáp gì.
Mãi đến trưa chỉ nghe Kim Thế Di cười lớn ba tiếng trong động rồi cùng Giang Nam đắt tay bước ra, Dương Liễu Thanh thấy Giang Nam mặt mày rạng rỡ mới đoán được rằng Kim Thế Di đã truyền võ công cho chàng. Dương Liễu Thanh nhớ lại đêm qua Kim Thế Di đã âm thầm giúp mình dẹp họa, vì thế tuy có chút hiềm khích với chàng trước kìa nhưng cũng bước tới đáp tạ chàng.
Trâu Giáng Hà thì muốn mời chàng ở lại thêm mấy ngày.
Kim Thế Di nói: "Cô nương thật lòng muốn giữ tôi? Có vài tên đại ma đầu đang muốn tìm tôi, cô nương có sợ bọn chúng đến quấy rầy chăng?" Dương Liễu Thanh vốn chẳng có thành ý mời chàng, nghe chàng nói như thế thì nhíu mày, đang định nói mấy lời khéo léo để tiễn chàng đi. Kim Thế Di cười ha hả rồi cao giọng ngâm: "Kiếm gậy tung hoành đến lại đi, ngửa mặt nhìn trời cao giọng hát!" Rồi chàng phất tay áophóng vọt người lên, tiếng cười chưa dứt thì bóng đã khuất dạng. Dương Liễu Thanh thầm nhủ: "Đúng là một tên quái vật." Trâu Giáng Hà nói: "Không, con thấy hình như y đang có tâm sự. Ôi, võ công của y tuy cao đến cực điểm nhưng lại rất cô độc."
Lại nói Kim Thế Di bỏ đi, trong lòng rất sầu muộn. Chàng ngầm giúp Giang Nam thành danh nhưng cũng gián tiếp nối mối duyên cho Giang Nam và Trâu Giáng Hà, chàng vốn rất đắc ý chuyện này nhưng thấy mình đang lẻ loi, sống cuộc sống phiêu bạt, lại không khỏi hơi ngậm ngùi. Không biết thế nào mà hình bóng của nàng thiếu nữ lúc nãy lại hiện lên trong lòng chàng, Kim Thế Di chợt nghĩ: "Sư phụ của mình đã từng nhận ơn lớn của Lữ Tứ Nương, trong võ lâm, người mình khâm phục nhất chỉ có Lữ Tứ Nương. Nay mình đã biết bà ta qua đời, sao không đến tảo mộ bà ta một phen?" Thật ra chàng đã tìm cớ cho mình, đương nhiên chàng tôn kính Lữ Tứ Nương, nhưng chàng muốn đến cúng tế trước mộ Lữ Tứ Nương là để gặp Cốc Chi Hoa. Mang Sơn nằm ở Hà Nam, Kim Thế Di rời huyện Đông Bình ở Sơn Đông, đi gần một tháng từ phía nam Sơn Đông vào Hà Nam, vượt qua sông Hoàng Hà, men theo núi Thái Hàng đi về phía tây, hôm nay chàng đã đến một trấn nhỏ tên gọi Tân An, từ Tân An đi tiếp khoảng hai trăm dặm nữa thì đến Mang Sơn.
Kim Thế Di đến Tân An thì trời đã nhá nhem tối.
Chàng vốn còn muốn đi một đoạn nữa, nhưng khi đi ngang cửa của một khách sạn thì vô tình phát hiện hai thớt tuấn mã cổ dài chân ngắn, bốn vó như mây, đó chính là loại ngựa giống Đại Uyển. Kim Thế Di lấy làm lạ, thầm nhủ: "Chủ nhân của hai thớt ngựa này chắc chắn từ miền tái ngoại đến, mình phải xem thử là ai!" vì thế chàng quyết định vào ở trong khách sạn này.
Sau bữa cơm tối, Kim Thế Di ngồi luyện tọa công, đến canh ba thì chàng rón rén đứng dậy, đến cửa các phòng lén nhìn vào, chàng chẳng thấy có điều gì khác lạ, nhưng đến căn phòng cuối cùng nằm ở phía đông, Kim Thế Di vừa chạm vào cửa sổ thì chợ