"Ở căn thạch thất bên cạnh cây bách thứ ba trong vườn ở phía sau" Kim Thế Di nói: "Ngươi tên gì?" hán tử ấy hơi chần chừ thì Kim Thế Di trừng mắt, y khẽ nói: "Cầu xin ngài đừng bảo tôi đã nói, tôi tên Cát Trung" Kim Thế Di nói: "Được, ta mượn áo của ngươi" Chàng thuận tay giải huyệt đạo cho người kia, nói: "Các người vẫn đứng canh ở đây, không được lên tiếng, nếu không ta sẽ lấy mạng ngươi" Nói xong chàng khoác chiếc áo của Cát Trung vào rồi đi vào trong sân Mạnh gia trang. Lúc này hai hán tử nhìn nhau, quả nhiên không dám lên tiếng, nhưng cũng mong Kim Thế Di bị sư phụ của bọn chúng giết chết thì bí mật này sẽ không bị lộ ra.
Kim Thế Di vượt qua bức tường, người nhẹ như chim, trong trang tuy canh phòng cẩn mật nhưng thân pháp của chàng quá nhanh, vả lại chàng mặc chiếc áo ngoài giống võ sĩ trong trang, tuy có một hai người phát hiện ra nhưng cũng chẳng để ý.
Trong chớp mắt Kim Thế Di đã lẻn đến hậu viên, đình bước tới thì chợt nghe tiếng gió lướt tới phía sau lưng, Kìm Thế Di giật mình: "Võ công của kẻ này không kém." Chỉ nghe người ấy hỏi: "Cát Trung, chưa đến lúc thay người tại sao lại trở về nhanh như thế, bên ngoài xảy ra chuyện gì?" Kim Thế Di trở tay điểm lại, người ấy ngã xuống đất. Đó chính là đệ tử thứ tư của Mạnh Thần Thông, võ công tuy không bằng Kim Thế Di, nhưng giả sử nếu y không nhầm Kim Thế Di là sư đệ của mình cho nên không hề phòng bị, có lẽ cũng có thể chống đỡ dược khoảng mười chiêu, lúc đó Kim Thế Di đã bị phát hiện.
Kim Thế Di hạ giọng cười: "Một canh giờ nữa huyệt đạo của ngươi sẽ tự giải!"
Rồi ném người ấy vào trong động của hòn non bộ, lòng thầm nhủ: "Mạnh Thần Thông dám bắt Tâm Mai muội muội của mình, mình phải dạy cho y một bài học mới được!" Rồi chàng tới cây bách thứ ba, quả nhiên thấy có một căn nhà đá, trong nhà có vọng ra tiếng nói chuyện.
Kim Thế Di nằm phục sau hòn non bộ, chàng nhìn vào cánh cửa sổ pha lê thì thấy thấp thoáng có ba bóng người, Kim Thế Di đã nghe người ta tả dung mạo của Mạnh Thần Thông, nhận ra ông già gù lưng cao lớn chính là Mạnh Thần Thông, chàng đoán rằng hán tử trung niên kia là đại đệ tử thân tín nhất của y, còn ông già kia thì chàng không biết.
Kim Thế Di áp tai lên hòn non bộ, ngưng thần lắng nghe, cao thủ giang hồ có bản lĩnh Phục địa thính thanh, có thể nghe được tiếng người ngựa di chuyển cách mình đến hai ba dặm, ba người trong phòng tuy nói không lớn nhưng Kim Thế Di vẫn có thể nghe rõ ràng.
Chỉ nghe Mạnh Thần Thông nói: "Ả nha đầu đêm qua tám phần là con gái của Lệ Phàn Sơn, có điều nữ đệ tử của phái Thiên Sơn có liên quan gì đến ả hay không? Cây ngọc thoa không biết có phải là ả đã đem ra ngoài cho con gái của Phùng Lâm?"
Kìm Thế Di giật mình: "Mạnh Thần Thông đã chính miệng nói: "Con gái của Phùng Lâm?" Lý Tâm Mai chắc chắn đang ở Mạnh gia trang. Kim Thế Di thầm nhủ: "Mạnh Thần Thông đã biết lai lịch của Tâm Mai, lại còn dám giam giữ nàng, quả thật cũng lớn gan lắm." Chỉ nghe Mạnh Thần Thông hỏi đại đệ tử của y: "Đêm qua ngươi đuổi theo có phát hiện kẻ đã đánh cắp ngọc thoa hay không?" Hán tử trung niên: "Không!
Nhưng con đã vô tình phát hiện một người khác." Mạnh Thần Thông nói: "Ai?" "Kim Thế Di!"
Mạnh Thần Thông ồ một tiếng rồi nói: "Gã này lại xuất hiện trên giang hồ. Chả lẽ gã còn muốn tìm mình tỉ thí? Kim Thế Di tuy đáng ghét, nhưng may mà y không có liên quan gì đến phái Thiên Sơn, ngươi đã phát hiện y như thế nào?" "Con đuổi theo đến trấn Tân An, phát hiện có hai con ngựa Đại Uyển, sợ rằng đệ tử của phái Thiên Sơn ở đấy cho nên vào dò thám!" Mạnh Thần Thông nôn nóng hỏi: "Vậy bọn chúng có phải là người của phái Thiên Sơn không?" "Đó là hai tên tiểu bối của phái Thiên Sơn." Mạnh Thần Thông kêu à một tiếng rồi nói: "Có phải bọn chúng đã lấy được cây ngọc thoa không?" "Không, cây ngọc thoa ở trong tay Kim Thế Di. Thôi Cửu bị Kim Thế Di bắt sống, buộc y nói ra lai lịch của cây ngọc thoa nhưng đệ tử đã dùng kim châm giết chết y" Mạnh Thần Thông nói: "Hay, hay lắm, Kim Thế Di tuy không có liên quan đến phái Thiên Sơn, nhưng nếu để y biết thì không ổn. Nhưng tại sao Kim Thế Di lại có được cây ngọc thoa, lại còn theo cùng đuổi tận như thế? Thật kỳ lạ!" người ấy trả lời: "Không những thế, y lại còn cố đuổi theo con. Hai tên tiểu bối của phái Thiên Sơn không ở trong phòng, sau đó nửa đường con gặp bọn chúng, nghe bọn chúng mắng Kim Thế Di, lúc đầu bọn chúng còn tưởng con là Kim Thế Di!" Thế rồi y kể kỹ càng lại mọi chuyện đêm qua, Mạnh Thần Thông trầm ngâm một lúc rồi nói:
"Té ra Kim Thế Di đã gây sự với đệ tử của phái Thiên Sơn, chúng ta có thể bớt lo mộtchuyện. Nhưng nếu bọn chúng điều tra ra, kẻ này lại thích lo chuyện bao đồng, chắc chắn là sẽ truyền tới tai đệ tử phái Thiên Sơn, lúc đó sẽ không hay lắm, cho nên chúng ta phải nghĩ cách đối phó với Kim Thế Di mới được."
Kim Thế Di nghe bọn họ đối đáp với nhau thì cũng đã đoán được vài phần câu chuyện. Lòng thầm nhủ: "Có lẽ cha của thiếu nữ che mặt có thù oán với Mạnh Thần Thông, trước khi nàng ta đến đây, Lý Tâm Mai đã vào Mạnh gia trang, Mạnh Thần Thông nhận lầm ng