Pair of Vintage Old School Fru
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211613

Bình chọn: 7.5.00/10/1161 lượt.

ẽ ba kẻ vây đánh ta đêm qua cũng do ngươi hạ?" Kim Thế Di nói: "Ngươi biết thì tốt, tại sao ngươi còn lấy ân báo oán?" Thiếu nữ cười: "Lúc đó ta vẫn chưa biết. Huống chi lòng người hiểm ác, ngươi lại là một kẻ ma đầu, ta với người bèo nước gặp nhau, ta làm sao có thể hoàn toàn tin tưởng ngươi?" hai người đang đứng sát với nhau, Kim Thế Di có thể cảm giác hơi thở của nàng thơm như hoa lan, bất đồ giảm mấy phần địch ý nhưng lại cũng hơi ái ngại, cuối cùng chàng dần dần nhích ra, nhưng vẫn nắm chặt hai tay nàng, nói: "Nếu ngươi đã biết ta đến đây là vì tìm Lý cô nương, cũng là vì muốn tính sổ với Mạnh Thần Thông, ngươi muốn thế nào?"

Nàng thiếu nữ nói: "Mục đích của chúng ta khác nhau, nhưng chúng ta đều muốn tìm Mạnh Thần Thông tính sổ. Được, hôm nay chúng ta ngồi cùng thuyền, ngươi giúp ta báo thù, ta giúp ngươi thoát hiểm, không cần phải đáp tạ nhau. Ngươi hứa chịu cùng ta liên thủ, ta lập tức đưa thuốc giải cho ngươi"

Kim Thế Di nói: "Khoan hãy nói chuyện này, Lý cô nương hiện đang ở đâu?"

"Tại sao chỉ có mình ngươi trong động?" thiếu nữ cười: "Ngươi nôn nóng muốn gặp ả như thế, nhưng phải đợi đến tối nay." Kim Thế Di nói:"Nàng có còn ở trong trang này không?" Thiếu nữ nói: "Canh ba đêm nay người đến đỉnh Kim Hạc ở núi Thái Hàng, chờ dưới một cây bách già, nàng sẽ tự đến tìm ngươi." Kim Thế Di nói: "Sao ngươi biết?" Nàng thiếu nữ nói: "Bọn ta đã hẹn nhau!" Kim Thế Di vội vàng hỏi: "Ngươi đã gặp nàng ta? Rốt cuộc là chuyện gì?" Thiếu nữ nói: "Không những đã gặp mà ta đã thả nàng đi." Kim thế Di nói: "Vậy ngươi đã giết hai kẻ trong động?" thiếu nữ gật đầu nói: "May mà ngươi đã liên tiếp chế phục mấy tên đệ tử của Mạnh Thần Thông ta mới có thể lẻn vào.Ta vốn muốn tìm nàng liên thủ, nào ngờ sau khi giết bọn chúng ta mới phát hiện nàng đã đói đến rã rời chẳng có ích gì đối với ta cho nên chỉ đành bảo nàng chạy trước. Nàng lại tưởng ta thật lòng đến cứu, cứ luôn mồm cảm tạ. Ta nghĩ tạo mối quan hệ đối với Thiên Sơn cũng tốt, trước mắt nàng không thể giúp ta nhưng sau này sẽ có ích, vì thế hẹn nàng canh ba đêm nay sẽ gặp nhau trên đỉnh núi Thái Hàng" Kim Thế Di nói: "Nàng đã đói rã rời, ngươi lại để một mình nàng đi…" thiếu nữ cười "Ta vốn không định bảo vệ cho nàng, nàng ở đây lại vướng víu tay chân, ta làm sao lo cho nàng được?" Nhưng người hãy yên tâm, tuy nàng vẫn chưa hồi phục võ công, nhưng khinh công vẫn còn. Được, lời thì đã nói xong, người định thế nào?"

Kim Thế Di cười lạnh: "Ta không muốn liên thủ với ngươi!" câu trả lời ấy khiến cho nàng thiếu nữ bất ngờ, nàng ngạc nhiên hỏi "Ngươi có muốn lấy thuốc giải không? Ngươi quả thật muốn lưỡng bại câu thương với ta há chẳng phải có lợi cho Mạnh lão tặc sao?" Kim Thế Di nói: "Suốt đời ta chưa từng bị ai kìm chế, ngươi đã ám toán ta sau đó lại còn muốn ta giúp đỡ, hừ! Tâm thuật của ngươi thật bất chính" Thiếu nữ ấy nói: "Ồ, những lời ấy hình như không nên thốt ra từ miệng của ngươi, ngươi cũng nói đến tâm thuật ư. Ha ha, ta đã biết, ngươi sợ Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông.'' Kim Thế Di nói: "Ngươi không cần phải khích ta, ta suốt đời độc lai độc vãng, tung hoành ngang dọc, quyết không thể bị người ta kìm chế" Nàng thiếu nữ nói: "Vậy ngươi muốn giết ta?" Kim Thế Di nói: "Công lực của ta vẫn có thể chống cự nổi nửa ngày một ngày, giờ đây ta không giết ngươi, để cho ngươi báo thù trước, nếu người bị Mạnh Thần Thông giết thì ta sẽ đấu với y, nếu ngươi giết chết Mạnh Thần Thông thì ta sẽ giết ngươi, như thế ta đã rộng rãi với ngươi lắm! Ha ha!"

Kim Thế Di vừa nói vừa cười, nàng ta đã không còn trấn tĩnh được nữa, trong mắt lộ vẻ kinh hoảng.

Kim Thế Di nhìn nàng chằm chằm, im lặng một lúc thì. nàng thiếu nữ khẽ nói: "Ngươi quả thực rất quái gở!"

Kim Thế Di nói: "So với ngươi ta vẫn còn kém một bậc!" Đột nhiên hai người đều cảm thấy hơi khôi hài, thế là đều bật cười lên.

Nàng thiếu nữ cười một hồi thì chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân, có người quát: "Tam sư ca, tam sư ca, các người thấy tam sư ca không?' rồi lại có người trả lời:

"Kìa sư phụ đến!"

Mạnh Thần Thông đứng trong vườn quát: "Kim Thế Di, có phải ngươi đến tìm ta tỉ thí hay không, sao lại âm thầm ám hại đệ tử của ta, đó đâu phải là anh hùng hảo hán?" Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Thiếu nữ hạ giọng nói: "Được, ngươi không chịu cùng ta liên thủ ta một mình tỉ thí với lão ma đầu ấy, ngươi nói thì phải giữ lời, tại sao còn nắm chặt tay ta?" Kim Thế Di đang giữ chặt nàng, vốn là có ý muốn hành hạ nàng, không ngờ nàng lại nói nhiều lời như thế, hai bên lại nắm tay đứng gần nhau, đâu có giống như kẻ địch? Dù nàng thiếu nữ ấy không nói, Kim Thế Di cũng ngại ngùng, nàng ta vừa lên tiếng thì chàng là vội vàng buông ra.

Lúc này Kim Thế Di đã quen với bóng tối, cho nên thấy rất rõ ràng vẻ mặt của nàng ta, chỉ thấy nàng đỏ ửng mặt, chợt nhoẻn cười: "Ta không cần người giúp đỡ nữa, thuốc giải này cho ngươi, ngươi có thể dưỡng đủ khí lực trong động, khi ta đấu với Mạnh Thần Thông phỏng lưỡng bại câu thương thì ngươi có thể thừa cơ bỏ chạy" Kim Thế Di thản nhiên cầm h