XtGem Forum catalog
[Xuyên Không] Xấu Nữ Khuynh Thành

[Xuyên Không] Xấu Nữ Khuynh Thành

Tác giả: Lạc Thiên Y

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 322793

Bình chọn: 10.00/10/279 lượt.

nhưng biết mình chắc chắn sẽ không làm được nên nói:"Ta,có thể nhìn một chút,khuôn mặt thật của ngươi?"."Được"-Trương Lam Nguyệt miệng hiện lên một nụ cười hồ ly-"Nhưng phải đáp ứng ta một số chuyện". "Chuyện gì?". Trương Lam Nguyệt ngước mắt nhìn Triệu Nhược Phong vẫn một thân hắc y giữa ánh trăng mờ,môi nhẹ cong lên một đường hỏi:"Ngươi là gì ở Thanh Hoa phái?". Triệu Nhược Phong nhíu mày nhìn nàng nhưng cũng không chần chừ đáp:"Môn chủ". "Hảo. Ta muốn gia nhập Thanh Hoa phái mấy người".

Triệu Nhược Phong chấn động nhìn nàng,muốn hỏi tại sao nhưng lại thôi mà thay vào bằng một cái gật đầu:"Hảo,từ giờ nhưng là đệ tử của Triệu Nhược Phong Thanh Hoa môn chủ ta cũng như Thanh Hoa phái ta. Ngươi chuẩn bị đi,giờ ta sẽ đưa ngươi về môn phía ra mắt". "Khoan đã sư phụ,ta còn chuyện phải làm với Thượng Quan gia này,khi nào muốn trở về ta sẽ báo cho người"-Trương Lam Nguyệt âm thanh lạnh dần,tuy nhiên hai từ "sư phụ" lại tương đối ngọt ngào làm Triệu Nhược Phong thấy như bay lên chín tầng mây,gật đầu nó:"Vậy cứ ở lại đây đến khi nào ta đến đón đi,còn việc của con ở môn phía cho để ta lo". Trương Lam Nguyệt gật đầu,lấy tay bỏ chiếc mặt nạ ra,ngước lên một chút rồi đi vào,để mặc ai đó đang thất thần ở bên ngoài,mã mới nhớ ra mình có việc cần phải giải quyết hộ nàng.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trương Lam Nguyệt trở lại giường,để cái mặt nạ lại chỗ cũ rồi chợp mắt. Nói là chợp mắt nhưng chỉ là nhắm mắt còn trong lòng vẫn canh cánh một số chuyện. Nàng biết,kể từ khoảng khắc đầu tiên của ngày mai,một hồi phong ba đã xuất hiện rồi.

Sáng hôm sau,Trương Lam Nguyệt lấy mặt nạ của Triệu Nhược Phong đưa lúc trước,ngồi xuống bàn,nhàn nhạn thưởng thức bữa sáng. Theo tính toán của nàng,có vẻ Thượng Quan Lâm Vân sắp đến đưa thuốc "bổ" cho nàng rồi. Mọi lần nàng ta luôn sai người mang đến cho nàng nhưng hôm nay có lẽ,à không,là chắc chắn sẽ tự mình đưa đến,lý do quá đơn giản,hôm nay là ngày độc phát tán. Huyết Nguyệt Cổ tích tụ bao nhiêu ngày,đến hôm nay mới có dịp phát tán,cho dù nàng ta không biết nhưng Triệu thị cũng sẽ bắt nàng ta đến,đêm nay sẽ là một đêm vô cùng đáng nhớ với một số người đây.

Đúng như nàng dữ đoán,Huyên Huyên dọn dẹp bữa sáng rồi đến Thanh Khâu Phục,vừa ra khỏi cửa đã chạm mặt Thượng Quan Lâm Vân. "Kính chào đại tiểu thư"-Huyên Huyên cố nặn ra một nụ cười,trong lòng đang cảm thấy khinh bỉ. Thượng Quan Lâm Vân bĩu môi với Huyên Huyên,rồi đẩy cửa đi vào,chớp một cái,khuôn mặt vênh váo đã phủ đầy sự thương cảm cùng tội nghiệp. Trương Lam Nguyệt đã thay xiêm y,lên giường nằm,bộ dạng thật mệt mỏi làm Thượng Quan Lâm Vân đắc chí không thôi nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ thương hại:"Ôi,Nguyệt Nhi của ta,muội sao lại tuỳ tuỵ vậy! Để ta xem nào". Trương Lam Nguyệt ho khan,cố phát ra tiếng yếu ớt:"Đa tạ tỷ tỷ,quan tâm. Ta,vẫn ổn,nhờ thuốc của đại tỷ hằng ngày". Thượng Quan Lâm Vân chắc mẩn Trương Lam Nguyệt đã uống vào rất nhiều độc,vài tia hí hứng vẫn lộ ra ngoài mặt:"Vậy,Nguyệt Nhi phải chăm chỉ uống thuốc của ta nhớ chưa? Người đâu,mau mang thuốc dâng lên cho tứ tiểu thư". "Khụ khụ,cảm ơn tỷ tỷ"-Trương Lam Nguyệt án mắt đầy "biết ơn" vừa nói vừa uống hết bát thuốc kia,Thượng Quan Lâm Vân vội đứng dậy,xua tay:"Không có gì,chúng ta là tỷ muội một nhà mà". Nàng ta nói rồi trực tiếp bỏ về,không nán lại một chút nào,nàng sợ sẽ lây bệnh của Trương Lam Nguyệt. Trương Lam Nguyệt đợi Thượng Quan Lâm Vân rời đi mới mở mật đạo đến Trúc Quan Lâm,trên đường đi,chất thải đen cứ từ từ tràn ra từ lòng bàn tay trắng nõn.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thượng Quan Lâm Vân sau khi ra khỏi Vị Ương Hiên thì thẳng đến Trường Nhạc Hiên của Triệu thị báo tin,trên đường đi thì hí hửng không thôi,hết nói xấu Thượng Quan Lam Nguyệt lại đến tự đề cao bản thân,rồi lại dương dương tự đắc cho rằng chỉ có chính mình mới xứng đáng với Khúc Trường Khanh,trở thành Khúc vương phi.

Trường Nhạc Hiên,Triệu thị nghe Thượng Quan Lâm Vân nói chính mắt thấy Trương Lam Nguyệt thì vui sướng không thôi,cười hả hê nói:"Vân Nhi,con đã nhìn tiện nhân đó uống bát canh mà không hề nghi ngờ? Hảo,đúng là nữ nhi yêu quý của ta. Tối nay là ngày độc phát tán,hai ta phải đến thưởng thức phần cuối của màn kịch thôi". Thượng Quan Lâm Vân cười vô cùng khoái chí:"Ân mẫu thân. Mà,độc người cho con tiện nhân Lam Nguyệt kia uống là gì?". "Ta chỉ cho nó nếm thử tư vị của Huyết Nguyệt cổ giống di nương tiện nhân của nó thôi". "Huyết Nguyệt cổ?"-Thượng Quan Lâm Vân là điển hình tiểu thư đến cửa lớn còn chưa bước ra bao nhiêu lần (ý nói chỉ ở trong sự bao bọc,không biết đến thế giới bên ngoài),hiểm nhiên không biết Huyết Nguyệt cổ là gì. Triệu thị cũng không để ý