ục lần! Gần như lấpđầy một phần ba phòng học! Gầm gừ đe dọa, bảo vệ bên cạnh Cao Đại Bàncòn đang trợn mắt há hốc mồm……
“Lúc tao không ở đây, hãy bảo vệ cô ấy”. Thất sờ sờ thần thú đang cung kính cúi đầu, thản nhiên hạ lệnh.
Nhìn Cao Đại Bàn còn đang ngây ngốc, anh ta cũng vươn tay sờ sờ đầu cô trấn an, sau đó liền xoay người rời đi……
Thân vương Giovanni đối diện bàn đàm phán cũng không ngăn cản hành vi phòngbị rõ ràng tràn ngập địch ý này, chỉ nhìn chằm chằm thần thú quý hiếm,nở nụ cười sáng lạng sặc mùi con buôn……
Cao Đại Bàn ngạc nhiên dạo quanh Tiểu Chi một vòng, vươn tay thử thăm dò vuốt ve lông nó than thở:“Còn có thể lớn ra à…”
“Hình thái của cáo lửa thay đổi dựa trên sức mạnh trong máu mà nó tiếp thu,cô không biết sao?” Giovanni say mê nhìn thần thú đáng giá,“Nó lớn lênchứng minh năng lượng của Assamite dồi dào hơn cô nhiều lắm. Chỉ dùngmột giọt máu đã có thể làm đến mức này, mà hắn còn không phải chủ nhâncủa thần thú…… Bộ tộc này quả nhiên lợi hại, khó trách gần đây cáctrưởng lão càng ngày càng lo lắng động thái trong biển cát…..”.
“Nó, về sau nó cứ lớn như vậy sao?” Cao Đại Bàn buồn rầu thì thào,“Đợi lát nữa làm sao ngồi xe trở về…..”.
Giovanni:“…… Không, thời gian tác dụng của một giọt máu đại khái nhiều lắm là mộtngày”. Hơn nữa cho dù không thể trở lại như cũ nó cũng có thể chạy theoxe về mà = =
Ho nhẹ một cái, vỗ vỗ tay, Giovanni ra hiệu cho Cao Đại Bàn tập trung chú ý,“Như vậy chúng ta bắt đầu chính đề đi”.
Cao Đại Bàn vội vàng trở về vị trí, lúc xoay người bất hạnh vấp phải cáiđuôi Tiểu Chi, sau đó trước ánh mắt kinh dị của Giovanni đau khổ ngã vềphía trước……
A a, thần hộ vệ ngăn cản không cho ngã đi mất rồi, biếtlàm sao đây? Ai ai, mình lại làm người Địa Cầu mất mặt rồi…… Ô ô, cáiđuôi Tiểu Chi nhìn có vẻ rất mềm mại, ngã xuống hẳn là không đau……[ Rảnh rỗi nghĩ ngợi nhiều như vậy không bằng ngay từ đầu đừng ngã = ='>
Nhưng mà, trước khi Cao Đại Bàn lăn ra đất, đã được ai đó đỡ lại.
Người nọ đột nhiên nhảy ra từ trong đám hộ vệ xếp thành hai hàng kia! Giơ áochoàng lên chặn tầm mắt Cao Đại Bàn, trong nháy mắt sự che chở quenthuộc bao quanh người cô, động tác cẩn thận yêu quý mà khẩn trương vẫngiống như cũ, giọng nói nam tính xuyên qua lồng ngực kề sát lưng cô ù ùtruyền đến, khiến cô chấn động suýt rơi nước mắt……
“Em nắm tay tôi có vẻ khó ngã hơn”. Trong giọng nói anh ta tràn ngập ý cười.
Cao Đại Bàn hít sâu một hơi, vươn tay bắt lấy áo anh, hung hăng kéo xuống,đẩy mặt nạ ra, nghiêng đầu ngẩng mặt lên, dùng sức hôn anh ta ……
Phản ứng trực tiếp nhiệt tình như dĩ nhiên sẽ được đối phương đáp lại càngthêm cuồng nhiệt! Một tay vỗ về cần cổ ngửa lên của cô, Thân vươngVentrue cúi đầu hôn cô thật sau, răng anh nguy hiểm mà lưu luyến vuốt ve giữa môi lưỡi, triền miên trong nụ hôn……
Giovanni ho khan hai tiếng muốn cắt ngang “việc tốt”, bị hai người hoàn toàn ngó lơ.
Tiểu Chi chạy lại muốn gia nhập hội ôm hôn bị Ventrue đá qua một bên……
Cao Đại Bàn vẫn hôn đến khi cổ mỏi nhừ mới thở phì phò dừng lại, vặn vẹoxoay người trong lòng Ventrue, hai tay vươn ra ôm lấy mặt anh ta tỉ mỉngắm nghía một lát, sau đó thất vọng phát hiện gương mặt đẹp trai nàychẳng có chút biến hóa nào……
“Mọi người đều nói một ngày không gặpnhư cách ba năm, tại sao anh chẳng gầy đi chút nào?” Đồng chí Đại Bànhoài xuân bất mãn than thở.
Tuy rằng biết rõ Huyết tộc không phảichủng tộc mà tinh thần ảnh hưởng đến sinh lý, nhưng cô vẫn rất hy vọngđối phương biểu hiện mong nhớ mình một chút…… Cao Đại Bàn buồn bực bĩumôi, hai tay nắm lấy da mặt đối phương dùng sức kéo dài gương mặt tônquý của ngài thân vương ra ……
Ventrue ôm cô lên, thoải mái tránh móng vuốt bé nhỏ của Đại Bàn, áp sát vào khóe môi cô cọ cọ:“Ừ, ngày mai tôisẽ bắt đầu tuyệt thực”.
Giovanni đứng bên cạnh chịu không nổi ôm đầu……
Đồng chí Cao Đại Bàn lại rất vừa lòng, áp má vào trán Ventrue thì thào:“Anhvẫn lạnh như vậy…..”. Đã lâu lắm rồi chưa thân cận da thịt như thế này,thật hoài niệm.
Ventrue nhắm mắt cảm nhận sự mềm mại và nhiệt độ cơ thể của cô, hôn môi lên chóp mũi cô,“Em vẫn ấm áp như vậy…..”.
Cao Đại Bàn xúc động muốn khóc, khụt khịt ôm chặt cổ đối phương, nhỏ giọng than thở:“Em rất nhớ anh….”.
Giovanni tỏ vẻ càng ngày càng chịu không nổi, mất kiên nhẫn gõ gõ tay vịn ghế……
Thân vương Ventrue khó khăn lắm mới được Đại Bàn thơm ngào ngạt chủ động ômấp làm nũng, không thèm liếc mắt tung một cước đá gãy chân ghế Giovanni! Sau đó ôm chặt Đại Bàn tiếp tục tình chàng ý thiếp……
Ghế dựa sang trọng vang lên tiếng gãy buồn bã trong căn phòng yên tĩnh……
Tiểu Chi thương hại ngửi ngửi ngài thân vương hám giàu ngã bổ chửng trên mặt đất, dùng cái đuôi vỗ về an ủi anh ta ……
……………………
Trên đường trở về viện nghiên cứu, Cao Đại Bàn và đồng chí Thất mỗi người một ý nghĩ, đều im lặng dị thường.
Lúc đuổi Cao Đại Bàn về phòng, quý ngài trộm cướp không xoay người bước đinhư thường ngày, mà dùng một tay chống trên khung cửa trầm mặc một hồilâu, mới nói:“Con người có thể sống bao lâu?”
Cao Đại Bàn không ngờanh ta lại hỏi câu này, sửng sốt một hồi lâu, mới ậm ừ trả lời:“K
