hoàng đỏ.Ướclượng khoảng cách một chút, đều nằm trong phạm vi vài bước, vẫn cách đàn thú bắt đầu cấu xé các thi thể này một khoảng cách nhất định, từ từ đitới hẳn là không quá nguy hiểm.
Nghĩ như vậy, Cao Đại Bàn vừa thử thăm dò chậm rãi đi về phía cái đầu gần mình nhất, vừa chú ý bầy thú đang theo dõi cô.
Ước chừng ý thức được động tác của cô rất chậm, hơn nữa phương hướng diđộng cũng không phải chạy trốn ra ngoài vòng tròn, đám Woft* chỉ là hơihơi ngửa đầu phát ra tiếng gầm gừ đe dọh, cũng không tiến thêm một bước.
(* Nguyên tác là Vu Phất Thú phiên âm tiếng Trung của từ Wolf.)
Ôm đầu Brujah, Cao Đại Bàn thở hổn hển, không dám nhìn kỹ vật trong tay,vội vàng cúi người đi về. Nền đất thô ráp cọ lên đầu gối đau nhức, nướcmắt tựa hồ lại muốn chảy xuống……
Vì sao, mình lại vô dụng đến mức này?
Cứ đi tới đi lui vài lần như thế, ngoại trừ cánh tay nắm kiếm bị chặt đứtđầu tiên, Cao Đại Bàn đã tập hợp đủ tất cả các bộ phận còn lại, mà vòngvây của bầy sói, cũng càng lúc càng siết chặt …… Run run hợp các bộ phận lại, thấy chúng nó tự động kết nối sinh trưởng một lần nữa, Cao Đại Bàn cơ hồ nín khóc mà cười! Nhưng mà niềm vui sướng không duy trì được baolâu, đã xuất hiện nguy cơ mới:
Brujah hồi sinh, vẫn không tỉnh lại.
Không có tiếng thô hấp và tim đập, thậm chí Cao Đại Bàn không thể phán đoán anh ta đã sống lại hay chưa.
Vì sao còn bất tỉnh? Vì thiếu một cánh tay sao?
Nhưng lúc trước, khi Ventrue chém đứt cánh tay của Nosferatu, đối phương vẫn nói chuyện hành động như bình thường mà.
Cao Đại Bàn lo lắng ngẩng đầu, bầy thú càng lúc càng đến gần, chúng nó đạikhái đã chia phần các thi thể xong, bắt đầu muốn tấn công sinh vật cònsống là cô. Cao Đại Bàn nhìn thấy một con Wolf ngậm đang cánh tay côkhông tìm được.
“Tỉnh lại đi!”
Dùng sức lắc lắc Brujah dưới thân, đối phương vẫn không hề phản ứng như cũ.
“Mau mau tỉnh lại đi! Còn chần chữ nữa tay ngài sẽ bị chúng nó ăn mất!”
Sốt ruột ngẩng đầu nhìn dã thú bắt đầu cúi xuống cấu xé, cắn đứt cánh taykia, Cao Đại Bàn cúi đầu ra sức tát Brujah! Một tiếng bốp thật vang, làm con Wolf trước mặt cô bất an nhả cánh tayra, đi qua đi lại hai lần, màBrujah bị đánh vẫn nằm ngay đơ.
Sao lại thế này?
Cao Đại Bàn thật sự muốn khóc…… Lung tung lau nước mắt và máu trên mặt, động tác lại bỗng nhiên dừng lại.
Giơ cánh tay dính máu lên trước mắt, gắt gao nhìn chằm chằm suy tư trong chốc lát, Cao Đại Bàn đột nhiên hiểu ra.
Chẳng lẽ…… Thì ra là thế, mất máu quá nhiều, hiện tại Brujah hẳn là đang ở trong suy nhược cực độ?
Nếu nói đến dinh dưỡng siêu cấp…… không phải gần ngay trước mắt sao?
Vòng vây đã thu nhỏ lại đến mức cô có thể thấy rõ vết máu trên cằm một conWolf đứng gần nhất, không có thời gian để do dự, Cao Đại Bàn nắm móngtay duỗi dài của Brujah lên, thẳng tắp đâm một lỗ hổng thật sâu trên cổtay, dòng máu dũng mãnh trào ra, nhưng không ồ ồ tuôn trào giống như Cao Đại Bàn dự đoán. Cao Đại Bàn lâm vào đường cùng đành phải đưa cổ tayđến đặt trên môi đối phương, để cho máu trực tiếp chảy vào miệngBrujah……
“Tỉnh lại! Mau tỉnh lại!”
Mùi máu tươi mới làm cho đàn thú càng thêm phấn khởi!
Hai con Wolf trẻ tuổi nóng lòng muốn thử lao đến đầu tiên, vừa giống nhưthử vừa giống như khiêu khích cúi đầu cắn cắn cổ chân Brujah, sau đó lại nhanh chóng thối lui! Nghiêng đầu nhìn phản ứng của Cao Đại Bàn……
Cao Đại Bàn có thể có phản ứng gì, hiện tại cô hận không thể nhét toàn bộcổ tay mình vào miệng Brujah để nhanh chóng cứu tỉnh anh ta! Bởi vì nếukhông phép thử tiếp theo chính là cắn cổ chân của cô!
Thử xong mà không có phản kháng, có thể bắt đầu tiến công!
Đàn thú hơi hơi cúi người, chân sau tụ lực, sau đó vồ lên!
Cảm thấy sau lưng bị va đập mạnh, tiếp theo là đau đớn như bị lửa thiêu!Cao Đại Bàn lảo đảo ngã quỵ trên người Brujah, theo bản năng kêu lênthảm thiết:“Đau quá –! Tỉnh lại đi đồ chết tiệt!”
Nhưng mà có một thứ còn kêu lớn hơn cả Cao Đại Bàn, đó là con thú nhào tới cắn cổ chân Brujah.
Nó gần như lập tức bị đá bay ra ngoài!
Tru lên trong tiếng xương cốt vỡ vụn đáng sợ!
Đánh lên trên rễ cây đại thụ! Chỉ phát ra tiếng rên rỉ trước khi tắt thở,liền nện thật mạnh xuống mặt đất! Miệng mũi đều chảy máu, tứ chi cònđang run rẩy nhanh chóng không còn nhúc nhích ……
Một cước này khiến mọi người [ thú '> đều bị dọa đến choáng váng!
Toàn bộ vòng vây lập tức lui về phía sau năm sáu thước!
Cao Đại Bàn dại ra nhìn thi thể con thú kia, thẳng đến khi cổ tay bị nắmđau mới hồi phục tinh thần. Brujah đã trở mình ngồi dậy, dùng cái taycòn sót lại kia siết chặt lấy cổ tay của Cao Đại Bàn, móng tay thô lỗcắt qua làn da Đại Bàn, răng nanh đâm vào máu thịt thật sâu, dòng máu đỏ sẫm từ yết hầu vội vàng chảy vào……
Sức lực hung mãnh như vậy cùng với một loại cảm giác bất thường trên người đối phương làm cho Cao Đại Bàn hơi sợ hãi……
“Chậm, chậm một chút, hút chậm một chút…… Tôi, tôi cảm thấy hơi đau.”
Không đúng, là rất đau! Rất đau!
Đối phương không hề phản ứng, giống như dã thú đói khát chộp lấy cánh tayCao Đại Bàn, liếm đến chỗ nào liền cắn chỗ đó, không quan tâm liều mạnghút, giống như muố
