mì của cô dưới khăn quàng cổ và kính gió, phỏng chừng cú vỗ mông kia khôngbiết là ai ăn đậu hủ của ai……
“Ùng ục…..”. Hoa Hoa nghiêng đầu cọ cọ cô một chút, đây là tỏ vẻ đói bụng muốn ăn cơm.
Cao Đại Bàn vỗ vỗ nó, nghĩ rằng nó đại khái còn không biết mình cũng sắp bị bán , nếu không chắc là chẳng muốn ăn cơm nữa, mà là muốn ăn cô ……
Quả nhiên như đúng như lời binh lính A, bé cưng này rất gây sự chú ý! CaoĐại Bàn dắt Hoa Hoa mới vừa đi vào khu phía Tây đã có vài kẻ gian thương xông tới, thầm thì chít chít lải nhải đơn giản là dụ dỗ “Nơi này hỗntập người không có kinh nghiệm bán sẽ đễ thiệt thòi không bằng để chúngtôi đứng ra thương thuyết giá thích hợp, sau đó trích cho chúng tôi ítphần trăm, ngồi mát ăn bát vàng còn không bị lừa” Linh tinh linh tinh ……
Cao Đại Bàn không lên tiếng, chỉ xua tay cự tuyệt vùi đầu đi vào bên trong.
Trên đời này không có chuyện tốt từ trời trên rơi xuống, nào có việc tốn ítcông sức lại kiếm tiền thoải mái như vậy, nếu thật sự có, cũng chỉ làbạn còn chưa nhìn ra âm mưu sau lưng nó thôi. Cao Đại Bàn thực sự khônghiểu những việc này cho lắm, cho nên cô càng tin tưởng vững chắc vào mua bán mặt đối mặt nguyên thủy nhất đơn giản nhất.
Rồng có cánh kỳthật không phải là loại phương tiện giao thông thường thấy như vậy, đạibộ phận những con rồng to lớn có sự chịu đựng tốt đều bị quân đội trưngdụng, còn rồng thuần chủng xinh đẹp thì dâng cho quý tộc ngắm nghía, cho dù đang ở đế đô, cũng chỉ có không đến một nửa dân cư có được rồngriêng. Thứ thị trường bình thường rất khó mua, nơi này khắp nơi đều! Hơn nữa mọi loại giống khắp trời Nam biển Bắc đều đầy đủ hết…… Quả nhiênkhông hổ là đô thị tự do.
Nhưng tốt xấu gì rồng cũng là sinh vật, nhiều con rồng to lớn tụ tập cùng một chỗ như vậy, dù sân có lớn cỡnào, tình huống vẫn rất là hỗn loạn. Bên này có người vì tránh dây cương quật phải mà gã nhào vào quầy hàng của người ta, bên kia lại cho baythử khiến đông người vây xem vô cùng huyên náo, nơi nơi đều là bụi đấtbị những cú vỗ cánh bốc lên, nơi nơi đều là mùi tanh hôi đặc trưng củađộng vật…… Hơn nữa rồng vốn là giống loài hiếu chiến, ở cùng một nơi khó tránh khỏi khỏi xung đột, vì thế tiếng gầm thét ẩu đả cũng vang lênkhông dứt bên tai…… Ngay cả đồng chí Hoa Hoa tự chủ cao quý, khi đi theo Cao Đại Bàn lướt qua bên người một đồng loại đang duỗi cổ khiêu khíchcũng nhịn không được gầm nhẹ nghiến răng xông lên cắn người ta một phát!
Về phần Cao Đại Bàn, thì hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh của hai bạn rồng phía sau.
Tầm mắt của cô bị một con rồng đen có cánh ở góc sân bên kia hấp dẫn.
Con rồng kia giơ cần cổ tuyệt đẹp mà cao ngạo lên, gai xương lởm chởm màuđen làm cho người ta sợ hãi, trong nháy mắt mở cánh ra, sẽ lộ ra hoa văn màu xanh nước biển từ đậm đến nhạt…… Thật giống như, một quái thú màuđen mang cánh bướm.
Cao Đại Bàn yên lặng đứng cách con rồng kiahơn ba bước, lẳng lặng nhìn nó, đắm chìm trong suy nghĩ của mình một hồi lâu, mới quay đầu, kéo Hoa Hoa vừa đánh thắng đang hưng phấn phun khítránh ra……
Kỳ thật ngoại trừ không biết tư liệu của Hoa Hoa ra,còn một vấn đề có vẻ nghiêm trọng. Cao Đại Bàn không biết rốt cuộc HoaHoa trị giá bao nhiêu tiền. Cho nên đợi cho một khách lữ hành lớn tuổinhìn có vẻ hiền lành đi lại hỏi giá, bạn học Đại Bàn rất xảo quyệt không hé răng, mà vươn bốn ngón tay.
“Bốn đồng Coin xanh?!” Vẻ mặt ông bác kia căm giận kinh hô!“Đùa sao? Qúa mắc rồi!? Dù là rồng thượng đẳng cũng chỉ một đồng lam, cho dù con rồng này có vẻ hiếm thấy, lại làthuần chủng, hơn nữa tuổi cũng nhỏ, bộ dạng cũng…..”. Ông bác càng nóicàng nhỏ tiếng, càng nói càng lưu luyến vươn tay vuốt ve Hoa Hoa xinhđẹp, thẳng đến khi đồng chí Hoa Hoa khó chịu lắc lắc lỗ tai mới hồi phục tinh thần!“Khụ khụ, cho dù như vậy, bốn đồng Coin xanh cũng quá khoatrương, hai đồng thì tôi còn có thể cân nhắc một chút…..”.
Cao Đại Bàn liếc ông ta một cái.
Ồ, hóa ra giá trị của Hoa Hoa khoảng ba đồng Coin xanh.
Người buôn bán kém cỏi nhất là vừa có người mặc cả đã chùn bước, thờ ơ khôngđể ý mới khiến người ta nhận ra sự quý giá của món hàng. Quan trọng nhất là, nếu bị nhận ra mình không cần tiền, chỉ muốn vội vã bán đi, ngượclại sẽ khiến người ta hoài nghi. Vì thế Cao Đại Bàn quay đầu không thèmnhìn ông ta, dùng hành động tỏ vẻ “Tôi đã niêm yết giá, mặc cả chớ quấyrầy”.
Ông bác xoa xoa tay, vòng quanh Hoa Hoa hai vòng, lại nâng giá lên ba đồng.
Cao Đại Bàn Rốt cuộc liếc mắt nhìn ông ta, cùng với con rồng phía sau ôngta, một con rồng cánh xám có vẻ thông thường không bắt mắt.
“Không phải ông đã có thú cưỡi sao? Còn muốn mua một con rồng đắt tiền như vậy làm cái gì?” Cao Đại Bàn hỏi.
Ông bác kia hòa ái cười cười,“Tôi là thương nhân, ở trong tay phải có vài thứ quý giá để bôi trơn các mối quan hệ”.
Hiểu rồi, tặng quà đút lót.
Cao Đại Bàn gật gật đầu,“Được rồi, ba đồng thì ba đồng, nhưng tôi có một điều kiện. Tôi muốn con rồng của ông”.
“Có thể có thể!” Ông bác mặt mày hớn hở, chạy tới chạy lui quanh Hoa Hoa,đã bỏ ra nhiều tiền như vậy, điều kiện nho nhỏ này căn bản không đángbận tâm.
Cao Đại Bàn ảo não,