ai, phỏng chừng đã bán hời cho người ta rồi!
Khi Hoa Hoa qua tay hơi nghi hoặc, cúi đầu nhìn ông bác nắm dây cương củamình, sắp bộc lộ bộ mặt hung ác, Cao Đại Bàn vội vàng nói ông bác cho nó ăn gì đó ngon ngon lấy cảm tình, nó đang đói bụng. Ông bác vội vàng lấy lương khô từ trên con rồng cũ ra, Cao Đại Bàn nhân cơ hội ôm móng vuốtlớn của Hoa Hoa tạm biệt,“Đừng lo lắng, bọn họ sẽ nhanh chóng tìm đượcmày đem mày về thành thân vương. Ừa, người nên lo lắng là ta mớiđúng…..”. Bạn học Đại Bàn cười khổ, vỗ vỗ đầu Hoa Hoa, sau đó xoay người nhảy lên con rồng mới, khoát tay từ biệt nó.
“Ngao ngao…..”.
Đồng chí Hoa Hoa đại khái nhận ra sự thật mình đã bị vứt bỏ, hờn dỗi xoay người kêu lên, dùng mông chỉa vào mặt Cao Đại Bàn.
Đồng chí Đại Bàn dở khóc dở cười, lấy tiền, làm bộ lơ đãng hỏi thăm ông bác kia,“Thành North ở hướng nào?”
“Hướng Tây Nam, bay liên tục có thể đến trước khi mặt trời mọc”. Ông bác giaodịch thành công rất vui vẻ, nhiệt tình chỉ hướng, sau đó trèo lên rồngmới hưng phấn bay đi.
“Hướng Tây Nam sao?” Cao Đại Bàn cười khẽ.Từ trong lòng lấy ra máy khống chế vừa mới tháo từ trên người Hoa Hoaxuống, đặt sau gáy con rồng mới. Sức mạnh con người không thể sánh vơiHuyết tộc, không thể chỉ dựa vào kéo dây cương để khống chế hướng baycủa con rồng khổng lồ. Cho nên Lanka nhờ Silly giúp cô làm máy hỗ trợđiều khiển này, bị Cao Đại Bàn trộm đi cùng với Hoa Hoa.
“Vậy đi về hướng Đông thôi!”
Cao Đại Bàn quát lên một tiếng, con rồng cánh xám giật mình, liền vỗ cánhbay lên trời, trong bóng đêm mịt mù vững vàng bay về hướng Đông…. Đây là lần đầu tiên Cao Đại Bàn nhìn thấy sa mạc màu lam.
Từng mảng từng mảng cát sáng lấp lánh giống như những cơn sóng lan tràn đếntận chân trời, dưới ánh trăng màu bạc tựa như bức tranh dưới ngòi bútcủa họa sĩ Van Gogh, sắc màu rực rỡ hư ảo.
Vùng đất này cho dù lúc trước tuần tra toàn cầu,bọn họ cũng chưa hề tới. Bởi vì nơi này không có người ở.
Trên một tinh cầu quanh năm không mưa thì tuyết lại xuất hiện sa mạc, thật sự rất hiếm có.
Mà trên thực tế, Cao Đại Bàn hoàn toàn không cảm thấy không khí có gì khôhạn, chỉ có hơi lạnh thấu xương từ dưới đất bốc lên, làm cho cô đã mặcđồ phòng hộ giữ ấm cũng nhịn không được run lẩy bẩy trên lưng rồng……Thân thể vốn chưa hồi phục hoàn toàn rất sợ lạnh, sau khi bôn ba mộtngày một đêm đã suy yếu đến mức choáng váng, Cao Đại Bàn vịn vào gaixương trên lưng rồng chậm rãi ngồi xuống, chưa kịp thở ra ra một hơi,đầu rồng vẫn ngẩng cao trước mắt đã thình lình bị một phát súng laserbắn thủng!
Ánh sáng chói mắt đột ngột hiện lên trong bóng đêm,con rồng cánh xám đang chở Cao Đại Bàn chưa kịp kêu tiếng nào nháy mắtđã mất mạng! Xác rồng nặng nề nhanh chóng rơi xuống! Cao Đại Bàn hét lên một tiếng nắm dây cương thật chặt, nửa người cơ hồ nhẹ nhàng phiêu đãng rơi xuống theo xác rồng……
Hạt cát là thể kết tinh xốp mà lạnh như băng.
Cát xốp giúp giảm xóc cho cú ngã, nhưng dù thế, Cao Đại Bàn vẫnbị va chạm, chấn động ngất đi.
Bãi cát lạnh như băng giúp người ta tỉnh lại nhanh hơn, chỉ một lát sau,Cao Đại Bàn đã bị khuôn mặt dán xuống nền cát lạnh thức tỉnh.
Rên rỉ mở mắt ra, vật thể đầu tiên cô nhìn thấy là những gương mặt xa lạ.
Những người đàn ông ăn mặc theo kiểu lưu dân* trên vai vác súng, lưng mangđầy băng đạn và những cục nhiên liệu, giày cắm dao laser, bên cạnh lànhững con dạ long nổi tiếng phi hành im hơi lặng tiếng.
(*Chỉ những người gặp cảnh thiên tai không chỗ nương tựa, đi lưu lạc nơi đất khách quê người.)
Ánh mắt tham lam, thân thể cường tráng, tướng mạo đủ mọi màu sắc, khẩu âmkỳ kỳ quái quái, hơn nữa trang bị đến tận răng…… Cao Đại Bàn suy yếunhắm mắt lại, chẳng lẽ là tập đoàn trộm cướp sao?
Sớm nên nghĩđến, ở nơi giao dịch không có luật lệ như thành Siller, xung quanh khẳng định sẽ có rất nhiều loại trộm cướp như thế này chờ khách lữ hành muabán xong thì nhảy ra cướp sạch. Thế giới này chính là như vậy, có ngườidựa vào mua bán để kiếm tiền, có người dựa vào cướp bóc để kiếm tiền.
Những đội buôn có lực lượng vũ trang riêng, những kẻ độc hành bình thường đều là người mang tuyệt kỹ, đã không có đồng bọn lại không có bản lãnh chạy loạn một mình thì chẳng những là dê béo, còn là loại dê béo ngốc nghếch để cho con lừa nó đá…… Cao Đại Bàn mở to mắt, ngoan ngoãn nghe theomệnh lệnh của bọn cướp, từ trong túi tiền lấy ra ba đồng Coin xanh bánHoa Hoa kiếm được, thành thật nộp lên.
Đối phương lại chưa thỏamãn, giật túi không gian trên lưng cô xuống, ném cho đồng bọn phía saukiểm tra. Ngay cả bản thân cô cũng không buông tha, gỡ bỏ khăn trùm đầukính mắt của Cao Đại Bàn, cầm lấy tóc kéo qua cẩn thận quan sát tướngmạo dáng người.
Cũng may, diện mạo của Cao Đại Bàn vẫn rất antoàn. Đối phương nhanh chóng kiểm hàng xong, phát ra một tiếng hừ nhẹkhinh thường, quăng cô xuống đất…… Nhưng tên cướp phụ trách kiểm trahành lý phía sau lại hưng phấn kêu to!
“Mọi người mau đến xem! Tiểu quỷ này lại có nhiều thứ đáng giá như vậy!”
“Lão đại! Có đá quý! Lần này chúng ta phát tài rồi!”
“A, tiền…… Đây là đồng Coin bạc sao? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó!”
“Đá
