XtGem Forum catalog
Tình Yêu Phù Thuỷ

Tình Yêu Phù Thuỷ

Tác giả: Agatha Christie

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 323650

Bình chọn: 10.00/10/365 lượt.

năm. Sẽ là một việc tốt nếu cô ta chết đi. Tôi nói thêm là tôi đã suy nghĩ nghiêm túc về CON NGỰA NHỢT NHẠT, nhưng tôi không biết là làm thế nào để đến được đấy và cái đó có quá tốn kém không. Poppy thừa nhận là đã được nghe về cái quán rượu đó. Tôi đã nói là tôi có những hy vọng. Cái đó là đúng: một ông bác, một mối tình, tôi không muốn chết chút nào. Những cái đó là có ích, tôi mong bước đầu có một khoản ứng trước có thể được chấp nhận. Nhưng làm như thế nào? Thế là Poppy cho tôi tên và địa chỉ. "Hãy tới đó" - Cô ấy nói với tôi - "để giải quyết những chi tiết về tiền nong".

- Thật là kinh khủng!

- Còn hơn thế nữa.

- Cô ta nói với cô như vậy... mà không sợ hãi à?

- Anh không hiểu - Ginger nói một cách sốt ruột - Cái mà cô ấy nói không quan trọng. Trước hết, Mark, cái suy nghĩ của chúng ta là đúng, công việc đó cũng cần có một sự quảng cáo nào đó. Nó cần phải có những khách hàng mới chứ.

- Chúng ta điên cả rồi.

- Đúng, chúng ta là như vậy. Anh sẽ tới Birminghan để gặp cái lão Bradley này chứ?

- Được - Tôi nói - Tôi sẽ đến xem lão ta như thế nào... nếu có một thằng cha như thế.

Tôi đã không tin vào cái đó. Cái vì nó mà tôi nhầm lẫn.

* * *

Nhà lầu Municipal Square là một cái tổ ong lớn mà mỗi cái lỗ của nó là một văn phòng. Phòng bảy tám ở lầu ba. Cửa kính mang dòng chữ đen "C. R. Bradley, nhà kinh doanh" và ở dưới có một dòng chữ nhỏ hơn "Mời vào, không gõ cửa".

Tôi bước vào và thấy mình ở một hành lang chật hẹp. Trước mặt tôi có một cánh cửa mở hé có chữ "Phòng riêng".

- Mời vào - tôi nghe thấy tiếng người nói.

Tôi làm theo. Căn phòng khá lớn, có một bàn giấy, hai chiếc ghế ngồi thuận tiện, một máy điện thoại, một tập hồ sơ và Bradley, chính lão ta. Một người nhỏ thó, tóc hoe, mắt đen, xảo quyệt. Mặc bộ đồ xám, đó chính là hình ảnh của sự tôn trọng.

- Xin đóng cửa, nếu ông vui lòng - Lão ta nói với giọng vui vẻ - Xin mời ngồi. Một điếu thuốc lá? Không à? Tôi có thể giúp ông được gì đây?

Tôi nhìn lão ta. Tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi đã nhảy xuống nước chăng. Tôi có thể được vớt lên bằng sự biểu lộ của cặp mắt nhỏ của lão chăng?

- Bao nhiêu?

Cái đó làm cho lão ngạc nhiên một chút và tôi ghi nhận cái đó với một sự hài lòng. Nhưng, mặc dù vậy, lão không chút nào tỏ ra mình nghĩ rằng đây là một kẻ mất trí, bước qua ngưỡng cửa, xông vào phòng của lão.

Lão nhướn đôi lông mày:

- Nào, nào, ông không thích để mất thời gian của mình.

- Câu trả lời của ông? - Tôi gạn hỏi.

Lão nhún vai với vẻ cật vấn nhã nhặn:

- Đó không phải là một cách làm việc. Chúng ta phải làm như nó cần thiết phải làm.

Tôi nhún vai:

- Tuỳ ông. Và như thế nào là "phải làm"?

- Chúng ta chưa được giới thiệu với nhau. Tôi chưa biết tên ông.

- Tôi thấy chưa muốn nói với ông cái đó vào lúc này.

- Thận trọng à?

- Thận trọng.

- Một tính cách đáng chú ý... tuy rằng nhiều khi hơi phiền phức. Ai đã chỉ cho ông tới đây? Người bạn chung của chúng ta là ai?

- Tôi không thể nói người đó với ông được. Một trong những người bạn của tôi, người này quen với một trong những người bạn của ông.

Bradley nói với giọng "Sếp":

- Rất nhiều trong những khách hàng của tôi đến theo kiểu này. Nhiều vấn đề là... chúng ta hãy nói, là tế nhị. Ông biết nghề nghiệp của tôi chứ, tôi chắc chắn là như vậy...

Lão không đợi câu trả lời của tôi mà tự lão nói ra:

-... Tôi coi sóc về những con ngựa... Cái đó ông có quan tâm không?

- Tôi không chơi đua ngựa - Tôi trả lời không nhầm lẫn.

- Còn những cái khác nữa: đua ngựa, cách cưỡi ngựa, săn bắn... Tôi phụ trách về mặt thể thao. Việc đánh cuộc.

Lão ngừng lại một lúc, sau đó bằng một giọng khác thường, rất khác thường:

- Ông có nghĩ đến một con ngựa nào nói riêng không?

Tôi nhún vai và mạch máu tôi nóng lên:

- Nghĩ đến một CON NGỰA NHỢT NHẠT.

- A! Rất tốt! Tuyệt vời. Nhưng xin đừng rối trí. Không có một lý do nào để rối trí ở đây cả.

- Ông nói gì? - Tôi hỏi một cách tàn nhẫn.

Bradley nói dịu giọng hơn:

- Tôi hoàn toàn hiểu tình cảm của ông. Nhưng tôi bảo đảm với ông là chẳng có gì phải lo lắng cả. Tôi là một luật sư... danh tiếng, chắc chắn là như vậy. Nếu không thế thì tôi không thể ở được đây. Tôi hiểu pháp luật, ông đừng nghi ngại gì về cái đó. Tất cả những việc tôi làm đều hoàn toàn hợp pháp. Tôi chỉ làm cái việc đánh cuộc. Người ta có thể đánh cuộc những cái người ta muốn. Ngày mai trời mưa, nước Nga sẽ có một người bay lên mặt trăng, vợ ông sẽ đẻ sinh đôi... Ông có thể đánh cuộc rằng ông B sẽ chết trước ngày Noel hoặc ông C sẽ sống đến một trăm tuổi. Ông căn cứ vào trực giác hay bản năng của mình về cái mà ông muốn. Cái đó thật là đơn giản.

Tôi có cảm giác như nghe một nhà phẫu thuật đang làm an lòng tôi trước khi đưa tôi lên bàn mổ.

- Tôi không biết câu chuyện về CON NGỰA NHỢT NHẠT - Tôi nói chậm chạp.

- Và cái đó đã làm ông lo lắng? Phải, cái đó làm nhiều người hoảng hốt. Thật thà mà nói thì tôi cũng không biết. Nhưng những kết quả thì thật là tuyệt vời.

- Ông không thể nói rõ hơn à?

Trong người tôi bây giờ có một sự thận trọng, sốt ruột và khiếp sợ. Các trạng thái đó thì không là