Polaroid
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213911

Bình chọn: 10.00/10/1391 lượt.

“Vương Minh? Ha ha, Hàn tiểu thư, có thể biết anh ta qua đời như thế nào không?” Lôi Tuấn Vũ dường như là nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Cô còn thật sự biết trợn mắt nói dối!

“Bệnh… chết! Anh… mau buông tôi ra!” Lãnh Tử Tình vặn vẹo thân thể, muốn đẩy hắn khỏi người cô, hai cổ tay sớm đã bị hắn nắm đến bầm tím.

“Ồ? Thật xin lỗi, nhắc đến chuyện đau lòng của em! Anh ta… chết bao lâu rồi?” Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ nhếch lên, mờ ám dùng một tay kiềm chế hai tay cô, tay kia thì bắt đầu cởi quần ngủ của mình, nơi cao ngất kia lập tức áp chặt lên nơi mềm mại của cô.

“Á.” Lãnh Tử Tình thở dốc vì kinh ngạc, bụng dưới lập tức truyền đến một trận khô nóng! Thân thể cứng đờ một cử động nhỏ cũng không dám! Xung quanh đầy sữa ngòn ngọt, cô thậm chí có thể ngửi thấy mùi vị tình dục! Đầu dây thần kinh của cô lại còn có một tia hưng phấn!

“Anh thật vô sỉ! Lôi Tuấn Vũ, anh là tên khốn kiếp!” Lãnh Tử Tình thất kinh, muốn thức tỉnh lý trí của hắn! Quan trọng hơn là cô muốn thức tỉnh lý trí của chính mình!

Một bàn tay xấu xa, giọng nói mờ ám vang lên bên tai cô: “Ồ, mẫn cảm như vậy! Em có biết tôi đã bao lâu không có phụ nữ rồi không?”

Lôi Tuấn Vũ chợt ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi lập tức cạy mở hàm răng của cô, tiến thẳng vào trong miệng cô.

Lãnh Tử Tình muốn cắn hắn, lại bị hắn nhẹ nhàng tránh được, cho đến khi nếm được hương vị ngọt ngào.

Bàn tay to không ngừng quấy nhiễu trong người cô, khẩu khí tức giận như trách móc: “Ba năm! Em có tin không? Người đàn ông trên người em đã ba năm không hề đụng đến phụ nữ rồi! Có điều, hiện giờ, tôi rất muốn em! Hàn… tiểu thư, ngoan một chút, tôi sẽ rất dịu dàng… rất dịu dàng!”

“Lôi Tuấn Vũ, tôi đến làm hộ lý cho anh, không phải đến để thỏa mãn dục vọng của anh! Anh mau bỏ bàn tay bẩn của anh ra!” Lãnh Tử Tình cả người run rẩy, xấu hổ và tức giận kẹp chặt lấy tay hắn, ngăn cản hắn tiến công thêm!

“Suỵt, ngoan! Tôi rất muốn em… rất muốn rất muốn em!” Giọng Lôi Tuấn Vũ dường như tràn đầy ma lực, dần dần giảm bớt sự bướng bỉnh của Lãnh Tử Tình, một nỗi khao khát chiếm cứ toàn thân cô. Cô có thể nhìn thấy nụ cười gợi cảm của hắn, hơi thở khao khát, nơi cứng rắn đang chờ phát động! Trong lòng cô không khỏi cũng… rất muốn rất muốn hắn!

Trong lúc cô lơ đãng, hắn thừa cơ tiến vào cơ thể cô, cảm giác lấp đầy lập tức khiến cô cả người chấn động, đã bao lâu rồi! Ba năm rồi! Hắn nói ba năm hắn không có phụ nữ, cô rất nghi ngờ! Nhưng, cô quả thực là ba năm chưa từng có đàn ông! Ngay cả là mùi vị như thế nào dường như cũng quên rồi!

Cảm giác lấp đầy trong nháy mắt khiến cho từng tế bào trên người cô như được sống dậy!

“Ừm, thật chặt! Thả lỏng…” Lôi Tuấn Vũ ở bên tai cô không ngừng dỗ dành, đầu lưỡi không ngừng trêu đùa vành tai của cô, bàn tay to lớn bắt đầu vuốt ve ngực cô, nhẹ nhàng xoa nắn, cảm nhận được sự tồn tại chân thực của cô.

Lãnh Tử Tình rốt cuộc không thể khống chế được dục vọng của mình, ngửa đầu, khao khát nhưng vẫn né tránh đôi môi hắn, đưa người lên cao, cọ xát vào ngực hắn, khao khát nhìn khuôn mặt ửng đỏ của hắn, nụ cười mê người của hắn…

Cô yêu hắn, rất yêu rất yêu! Dù hắn đối xử với cô như vậy, cô vẫn yêu không thể kiềm chế! *nhưng vẫn mún làm thánh nữ cho người khác đụng vào. =,=

Hai chân bất tri bất giác quấn quanh eo hắn, cảm nhận được sự gấp gáp của hắn, bao năm không trải qua, khiến cô có chút trở nên chặt khít, muốn có được càng nhiều, nhưng lại có chút khó mà làm nổi.

“Ưm, nhẹ một chút… đau quá!” Lãnh Tử Tình trách móc, chợt phát hiện giọng mình nũng nịu quá mức. Cắn chặt môi, thở dốc đầy hưởng thụ.

*Sr mọi người, ta thấy nữ 9 này thực quá mức... =,=

Chương 325: Kích tình qua đi Dịch: Benbobinhyen

“Ưm,

nhẹ một chút… đau quá!” Lãnh Tử Tình trách móc, chợt phát hiện giọng

mình nũng nịu quá mức. Cắn chặt môi, thở dốc đầy hưởng thụ.

Hắn không nhìn được, cô liền lén lút ngẩng đầu lên, buông thả hưng phấn của chính mình, không cần e lệ nữa. Mà hắn lúc này bắt đầu ngồi dậy, nắm

lấy eo cô, tăng nhanh tốc độ.

Hai tay Lãnh Tử Tình sớm đã được

hắn buông tha, cô bạo dạn nắm lấy hai đỉnh núi của mình, vừa yêu kiều nỉ non vừa xoa nắn, cảm nhận được dục vọng xa cách đã lâu thổi quét toàn

thân!

Hắn cố nén dục vọng, mạnh mẽ chuyển động trên người cô,

qua bao lâu cũng không rõ nữa. Chỉ nghe thấy từng tiếng nỉ non của cô ở

bên cạnh.

Cuối cùng, hắn cảm nhận được sự chặt khít của cô, hai đùi quấn quanh eo hắn càng thắt chặt lại. Cô lại còn ngồi lên, chủ động di chuyển.

Hắn càng hưng phấn mà mạnh mẽ hơn…

Dưới

thân hắn cô rốt cục bắt đầu từng cơn run rẩy, không ngừng khóc gọi tên

“Tuấn Vũ”. Hắn liền bắt đầu càng thêm điên cuồng chiếm đoạt.

Cho đến cơn run rẩy cuối cùng của cô, khi cô đã kiệt sức như một con búp bê rách, hắn mới gầm lên một tiếng, phóng thích nguồn nhiệt vào nơi sâu nhất trong thân thể cô…

Tất cả đều hợp tình hợp lý như vậy, tất cả đều tốt đẹp như lúc ban đầu…

Sau đó, hắn kiệt sức nằm trên sàn nhà, vẫn bá đạo ôm cô trong lòng, bàn tay to lớn không quên vuốt ve trên thân thể cô.

Mà Lãnh Tử Tình sớm đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, quên cả mình đang ở nơi nà