XtGem Forum catalog
A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211912

Bình chọn: 8.00/10/1191 lượt.

rên giường nhảy xuống, phẫn nộ hét

lên: “Mẹ nó! Là ai làm? Đem hắn vào đây cho ta. Mẹ nó! Ngay cả đội

trưởng mà cũng dám giết. Phản rồi!”

Đội trưởng đội hai của thất doanh

được người khiêng vào, hắn ta sớm đã chết, yết hầu bị cắt đứt, ngay cả

cổ họng cũng chưa kịp kêu lên một tiếng đã chết. Nếu không phải lính

tuần vừa đúng lúc đi ngang qua nghe thấy động tĩnh phía trước, chỉ sợ kẻ giết hắn ta đã sớm chạy rồi.

Lục Cương tức giận đến xanh cả mặt.

Gã đội trưởng này là một thủ hạ hung mãnh nhất của anh ta, từng một mình giết chết năm sơn tặc, không ngờ lại chết một cách bất đắc kỳ tử trên

tay một tiểu binh như vậy.

Anh ta nhướn mày lên nhìn gã tiểu

binh vừa bị binh lính áp giải vào trong doanh trướng, cảm thấy có chút

quen mặt, đột nhiên nhớ tới chính là gã tiểu binh hôm nay đã trúng nửa

roi của mình, người này tên là A Mạch, bộ dạng rất đẹp, anh ta chỉ nhìn

lướt qua một lần là nhớ rõ.

Lục Cương liếc mắt nhìn thanh bội

kiếm dính máu, anh ta biết đây là của Đường giáo úy vừa tới gặp và tặng

bội kiếm này cho A Mạch ngày hôm nay. Chính vì nể mặt Đường giáo úy mà

anh ta đã bỏ qua cho A Mạch mấy roi.

“Vì sao lại giết trưởng quan?” Lục Cương hỏi.

A Mạch bị trói gô lại, quỳ trên mặt

đất, trên người đầy vết máu, trên mặt bầm tím nhiều chỗ còn rớm máu. Có

thể thấy được vừa rồi đã bị binh lính tuần tra đánh cho không ít. Nàng

ngẩng đầu nhìn, cảm giác kinh hoàng vừa rồi khi giết người đã bình phục

lại, chỉ bình tĩnh nói: “Ta không muốn giết hắn, nhưng vì hắn ta muốn ức hiếp vũ nhục ta, ta mới phản kháng, không cẩn thận dụng kiếm đả thương

hắn.”

Lục Cương lạnh lùng nhìn A Mạch, trên mặt tuy rằng bầm tím, nhưng vẫn có thể nhìn ra ngũ quan tuấn tú, thậm

chí có thể nói là xinh đẹp. Anh ta lại liếc mắt nhìn thân hình A Mạch,

biết nàng không nói dối, nàng giống như một thiếu niên, ở trong quân rất dễ bị xâm phạm. Nhưng mặc dù như vậy, chẳng lẽ nàng liền dám giết một

đội trưởng sao?

Lục Cương cười lạnh, đá thanh kiếm

của Đường Thiệu Nghĩa đến bên người A Mạch, lạnh giọng hỏi: “Không phải

ngươi cho rằng được Đường giáo úy cho ngươi thanh bội kiếm, là ngươi có

thể tùy ý sát hại trưởng quan sao?”

A Mạch nhìn thẳng vào thanh kiếm trên mặt đất, cũng không trả lời, bởi vì nàng biết, bất luận nàng giải thích như thế nào, thì nàng cũng đã giết chết tên trưởng quan kia, ở trong

quân đó là tội lớn. Mặc kệ lý do của nàng là gì cũng không thể bảo đảm

được tính mạng của nàng.

Nàng vẫn chưa muốn chết, cho nên,

nàng hiện tại phải nghĩ ra một biện pháp, một biện pháp có thể giữ lại

được tính mạng của nàng.

Lục Cương thấy A Mạch trầm mặc không

nói, lửa giận trong lòng càng tăng lên, soạt một tiếng, bội kiếm đã rút

ra đặt lên yết hầu A Mạch, cả giận quát: “Nói mau! Là kẻ nào tiếp tay

khiến ngươi ngay cả trưởng quan cũng dám giết?”

Mũi kiếm lạnh lẽo chạm vào cổ họng,

trong mắt A Mạch hiện lên một tia ngoan cường, cắn chặt hàm răng, trầm

giọng nói: “Không sai, đại nhân, ta giết hắn còn có một nguyên nhân

khác, bất quá việc này sự tình trọng đại, còn thỉnh đại nhân…” Nàng nói

đến đây thì ngừng lại, ánh mắt đảo qua những người khác đứng trong doanh trướng.

Lục Cương ngẩn ra, không thể tưởng tượng được A Mạch lại nói như vậy.

“Đại nhân, không nên nghe hắn…” Quan quân thủ hạ vội vàng kêu lên.

Lục Cương đưa tay ra hiệu cho bọn họ yên lặng, chăm chú nhìn A Mạch.

A Mạch biết hiện tại là thời khắc mấu chốt, chuyện sinh tử của nàng tất cả đều nằm ngay trong một tia ý niệm

của Lục Cương. Vì thế liền khẽ mỉm cười, khiêu khích nhìn Lục Cương nói: “Đại nhân, tiểu nhân quả thật có chuyện quan trọng cần bẩm báo. Thỉnh

đại nhân cho những người này lui ra ngoài, đại nhân nếu vẫn không yên

tâm, vậy mời ngài trói tiểu nhân lại.”

Lục Cương quả nhiên bị nàng khích

tướng, cười lạnh hai tiếng nói: “Chẳng lẽ ta còn sợ ngươi sao?” Nói xong liền phẩy tay đuổi hết mọi người ra ngoài, sau đó lại quay lại nhìn A

Mạch, âm trầm hỏi: “Nói, là ai sai ngươi giết anh ta? Đường Thiệu Nghĩa

hôm nay tìm ngươi làm gì?”

A Mạch thoáng sửng sốt, lập tức hiểu

được hàm ý của Lục Cương, anh ta hiển nhiên là muốn dẫn dắt để khiến

mình cắn lại Đường Thiệu Nghĩa. A Mạch trong lòng hừ lạnh, song trên mặt vẫn giữ nụ cười thong dong như trước, nói: “Đại nhân, tiểu nhân hiểu

được giết người phải có lý do, bất quá việc này liên lụy rất lớn, nên

phải thỉnh đại nhân đi mời quân sư Từ Tĩnh, ông ấy nhìn thấy tiểu nhân

tự nhiên sẽ hiểu được căn nguyên trong đó.”

Lục Cương nghe A Mạch đột nhiên đòi

gặp Từ Tĩnh, bỗng thấy chột dạ, nhưng vẫn cười lạnh nói: “Từ tiên sinh

là người như thế nào? Chỉ bằng một tên tiểu binh nhỏ bé như ngươi mà

muốn gặp là gặp được sao? Ngươi thành thật khai ra, ai là người sai

ngươi giết trưởng quan, nếu không đừng trách ta hạ thủ vô tình.”

A Mạch bình tĩnh nhìn Lục Cương, thản nhiên nói:“Đại nhân, có một số việc không biết chưa chắc đã là chuyện

xấu, ngài nói có đúng không? Đại nhân mời Từ tiên sinh đến, thì sẽ hiểu

được một số việc.”

Lục Cương lạnh lùng nhìn A Mạch, đột

nhiên cười nhạo nói: “A Mạch, n