Old school Swatch Watches
Ác Điêu

Ác Điêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323822

Bình chọn: 8.00/10/382 lượt.

gươi có biết cả tối qua Lệ vương cùng vương phi của hắn hoan ái triền miên không? Ngươi có biết lệnh bài binh phù của ngươi hắn đã

sớm lấy được sao?”

Nàng bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt tái nhợt quay đầu.

Lệ vương cùng Vương phi trắng đêm đều cùng một chỗ? Thậm chí…… Trộm lệnh bài binh phù của nàng?

“Nếu ngươi không ngại việc này, hãy đi đi! Ta đã hết lời, ngươi muốn

thế nào thì tự mình quyết định đi”, dứt lời, hắn phẩy tay áo bỏ đi.

Lời nói của Tòng Dung giống như ngọn roi đánh vào làm nàng đau lòng,

một mình đứng ngẩn người ngoài cửa Vô Hồ cư, cơ hồ không thở nổi. Chẳng lẽ Lệ vương thật sự chỉ muốn lợi dụng nàng sao? Lần trước hắn nói chỉ

yêu có một mình nàng cũng là lừa dối sao?

Trước khi bình minh đến, sắc trời càng thêm đen tới, gió thổi vi vu

càng làm tăng thêm sự xơ xác, tiêu điều, nàng nhìn về phía Thừa Thiên

cung, trong lòng phân vân giữa cứu hay không cứu.

Tuy rằng nàng đã sớm hiểu được, yêu thượng Lệ vương sẽ không thể yêu

cầu nhiều, nhưng nàng lại ngây thơ nghĩ rằng nàng với hắn mà nói là đặc

biệt, là người duy nhất làm bạn bên hắn, độc hưởng sự sủng ái của hắn.

Nhưng mà, thì ra hết thảy đều chỉ là ảo tưởng của nàng mà thôi.

Lệ vương chính là Lệ vương, so với quyền lực cùng dã tâm, nữ nhân

cùng tình yêu không thể nào bằng. Hoặc có thể nói chỉ là một cây cầu để

giúp đi được đến đích

Đáng giận, nàng không cam lòng! Nàng làm sao có thể nuốt nỗi giận này?

Một cảm giác khó chịu làm đau lòng nàng, nàng đứng yên một lát, đột nhiên bỏ chạy về hướng Thừa Thiên cung như điên.

Nàng cũng không phải đi nhắc nhở hắn phải cẩn thận, nàng chẳng qua là muốn hướng hắn để hỏi cho rõ, muốn hắn cho nàng một lời giải thích.

Trong Thừa Thiên cung đã sớm loạn thành một đoàn, hiển nhiên là Lệ

vương cùng đồng lõa của hắn đã nắm trong tay đại bộ phận cục diện, nhưng đi đâu cũng tìm được Lệ vương với Ngọc Hoàng, làm cho nàng lo sợ, liền

đi thẳng đến cửa đông.

Ở cửa đông, Lệ vương một thân trang phục hắc y đã đứng chờ nàng, khi

nàng định đi tới thì phát hiện bên cạnh hắn còn có người khác, đó chính

là đại thần Lý Dung trong triều, hai người dường như đang bàn chuyện gì

đó.

“Vương gia, nàng thật sự sẽ không tiết lộ tin tức ra ngoài sao?” Lý Dung hỏi.

“Yên tâm, ta đã sớm thu phục nàng.” Lệ vương chắc chắc nói.

“Nhưng là…… Nàng biết kế hoạch của chúng ta, nếu nàng đi báo với Ngọc Hoàng thì…” Lý Dung vẫn cảm thấy lo lắng.

“Ngươi không hiểu, Lý Dung, muốn cho một nữ nhân khăng khăng một mực

theo ngươi thì chỉ cần khống chế thân thể của nàng là được”, Lệ vương

khinh thường cười hừ một tiếng.

Thủ Kiếm đang tránh ở chỗ tối, sắc mặt trắng xanh. Bọn họ…đang nói nàng!

“Ta đương nhiên biết Vương gia đối với nữ nhân thủ pháp cao minh, bất quá vẫn là phải cẩn thận lòng của nữ nhân thay đổi thất thường.”

“Ngươi nếu nghe thấy nàng ở trong lòng ta rên rỉ khoái hoạt, ngươi sẽ không lo lắng. Nữ nhân thì sao, rất dễ dàng thao túng, chỉ cần ở trên

giường thỏa mãn nàng, nàng liền ngoan ngoãn nghe lời như một con mèo”,

lời nói của Lệ vương tràn đầy khinh miệt.

Những lời này làm cho Thủ Kiếm thấy như bị tát một cái.

Nàng tức giận đến mức toàn thân run lên, hắn cư nhiên có thể dùng

những lời như vậy để nhục mạ nàng. Cư nhiên đem mối chân tình của nàng

dẫm nát dưới chân, chẳng những ác liệt đùa bỡn thân thể cùng tâm của

nàng, còn có thể đem chuyện riêng tư nhất của nàng nói với người khác.

Uổng cho nàng vì hắn mà ngay cả thanh danh cùng tính mạng đều không

cần, mà hắn lại đem chủ quản của thiên binh thần tướng đùa giỡn trong

lòng bàn tay.

Không thể tha thứ, nàng tuyệt không tha thứ hắn…

Nàng oán hận trừng mắt nhìn Lệ vương, sau đó chậm rãi rút ra trường

kiếm, ở trên thân kiếm thi hạ độc rủa, trong mắt lóe lên sát khí.

“Phải không? Mỗi người đàn bà đều giống nhau sao?” Lí Dung cười hỏi.

“Đương nhiên, cũng có ngoại lệ……” sự giễu cợt trên mặt Lệ vương đã được thay thế bằng biểu tình chân thành, tha thiết.

Lúc này, hắn phát hiện Thủ Kiếm đi đến, liền lập tức vui vẻ đi tới đón nàng.

“Thủ Kiếm, ngươi tới đã muộn, bất quá cục diện đại khái đã bị ta nắm

trong tay, hiện tại, chỉ chờ người của ngươi ngăn cản các tiên thần

khác, chúng ta sẽ thành công…” lời hắn còn chưa dứt, cả người đã chấn

động, thanh âm im bặt, bởi vì một thanh trường kiếm không báo trước đã

đâm vào ngực hắn, xuyên thấu trái tim hắn.

Mà kiếm, nằm trong tay Thủ Kiếm.

Hắn mở to mắt, vẻ mặt hoang mang, khó hiểu, không thể tin, còn có kinh ngạc.

“Đây là ngươi nợ ta.” Thủ Kiếm lạnh lẽo nói.

“Trời ạ! Võ Khúc đại nhân, ngươi…… Ngươi đây là đang làm cái gì?

Ngươi không phải nói sẽ trợ giúp vương gia sao, vì sao giờ lại đả thương người?” Lý Dung hoảng sợ chạy tới, đỡ lấy Lệ vương, hô to.

“Ta nợ ngươi?” ánh mắt Lệ vương cứng ngắc, khó khăn nói.

“Ngươi từ đầu đến cuối đều là đùa giỡn ta phải không? Tính toán thật

là tinh vi a. Vương gia, ngươi cho rằng ta thật sự ngu ngốc sẽ hỗ trợ

ngươi, sẽ để cho ngươi lợi dụng sao?” nàng rống giận.

“Ngươi…… Đang nói cái gì……” thân thể hắn bắt đầu run rẩy.

“Mộng đế vương của ngươi nên chấm dứt tại đây