nh cổ anh, anh
cúi đầu nhìn gò má đỏ hồng ấy, đôi môi đỏ mọng, bỗng dưng cảm thấy khô rát cổ
họng, và rồi không kiềm chế được, anh hôn lên đôi môi cô. Có lẽ do đã uống rượu
nên cô đáp lại anh rất nhiệt tình, khiến ngọn lửa trong lòng anh càng cháy dữ
dội hơn. Hai người quấn lấy nhau từ cửa vào phòng, quần áo ném bừa đầy đất, đến
khi hai người lăn lên giường thì cơ thể đã hoàn toàn dính chặt vào nhau. Anh bị
dục vọng làm mờ lí trí, hoàn toàn quên mất mọi điều, chỉ biết quấn quýt lấy cô,
tiến vào cơ thể cô trong nỗi khát khao cùng cực.
Bì Hối và Tiêu Mặc Đình nghỉ tuần trăng mật từ
Maldives về, phải đến gia đình hai bên thăm cô dì chú bác, đến lúc gặp được
Viên Hỷ thì đã hơn tháng sau đó. Cô chọn cho Viên Hỷ một món quà, tự mình mang
đến. Hai người ngồi hàn huyên chuyện trò, Bì Hối khoa chân mua tay kể cho
Viên Hỷ nghe biển xanh và cát vàng ở Maldives, bảo Viên Hỷ nếu có đi thì nhất
định phải bôi kem chống nắng thật kỹ vào, phụ nữ mà, qua hai mươi lăm tuổi là
không thể phơi nắng được nữa. Vừa nói vừa kéo quần xuống cho cô xem. Viên Hỷ
cười phá lên, ngay quanh eo hằn vết quần lót, còn những nơi khác đều màu nâu
đồng, vừa nhìn đã biết cô nàng mặc bikini phơi nắng rồi.
“Đáng đời!” Viên Hỷ cười mắng, thuận tay phát vào mông
Bì Hối một cái.
Bì Hối cười hê hê, lấy món cá được làm từ nhà ra khỏi
túi, lắc lư trước mặt Viên Hỷ: “Hôm nay tớ đến ăn ké cơm nhà cậu nhưng không đi
tay không đâu nhé, mẹ tớ làm món cá, trình độ cao hơn cậu nhiều!”
Viên Hỷ đã ăn món cá mẹ Bì Hối làm, quả thực là tuyệt
vời, thấy bạn mình đã mang đến thì không khách sáo nữa. Vừa mở hộp ra ngửi,
bỗng dạ dày cô cảm thấy cuộn lên cảm giác buồn nôn, cô vội vàng đặt xuống chạy
vào phòng vệ sinh. Bì Hối ngẩn người, đi theo cô và nhìn bạn với vẻ phức tạp,
đột nhiên cười ranh mãnh hỏi: “Viên Hỷ, cậu khai thật đi, có phải đã làm chuyện
gì xấu xa với Bộ Hoài Vũ rồi không?”
Viên Hỷ cứng người, nhìn Bì Hối qua tấm gương, sắc mặt
đột ngột trắng bệch. Kỳ kinh của cô đã muộn hơn mười ngày rồi, lẽ nào đã mang
thai thật? Nhưng họ luôn rất cẩn thận mà, sao lại mang thai được? Lẽ nào là lần
đó? Hôm mà Bì Hối kết hôn? Nhưng sao lại trùng hợp thế được, mấy hôm đó rõ ràng
không phải là thời kỳ “nguy hiểm” mà!
Bì Hối thấy sắc mặt bạn mình mỗi lúc một tái nhợt thì
nhìn cô có vẻ thắc mắc: “Sao thế, Viên Hỷ?”
Viên Hỷ hoảng loạn bất an nhìn bạn mình, cuống quýt
hỏi: “Không thể nào là mang thai… thật chứ?”
Bì Hối chồm lại gần, hỏi vẻ bí ẩn: “Hai người rốt cuộc
có… không, hả?”
Viên Hỷ rối bời, gật đầu.
Bì Hối thấy cô gật đầu thì thở phào, cười giễu: “Thế
thì được rồi, mang thai thôi chứ có gì đâu? Làm như lạ lắm ấy, suốt ngày dính
vào nhau mà không có thai mới lạ? Chẳng có gì to tát cả, có cần sợ đến mức ấy
không? Cùng lắm thì kết hôn thôi, yên tâm, Bộ Hoài Vũ nhất định sẽ cưới cậu.”
Viên Hỷ lại thấy chân mình mềm nhũn, như thể đứng
không vững nữa. Con, cô làm sao có con được, trời ơi, chẳng lẽ đó là sự trừng
phạt cho thái độ phóng túng của cô? Cô chỉ thấy đầu óc rối bời bời, Bì Hối còn
nói gì nữa mà cô hoàn toàn không nghe thấy, trong đầu chỉ còn lại hai chữ “mang
thai”.
Buổi tối Bộ Hoài Vũ phải tiếp khách, lúc về đã khá
muộn. Khi vào nhà, anh thấy Viên Hỷ đang ngồi đờ trên salon, lòng anh dậy lên
một cảm giác ngọt ngào dịu dàng, bước đến ngồi cạnh cô, vòng tay ôm cô vào
lòng, thì thầm hỏi: “Nghĩ gì thế? Chăm chú quá vậy?”
Anh đã uống tí rượu, hơi thở phảng phất mùi rượu ngọt
ngào, ấm áp bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy yên lòng lạ lùng. Cô nhắm mắt,
mệt mỏi rúc vào lòng anh, hồi lâu sau mới thở một hơi dài, chậm rãi nói: “Em…
có thai rồi.”
Cơ thể anh cứng đờ, nhưng chỉ một lúc sau, anh lấy lại
vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ xiết chặt đôi tay, ôm cô chặt hơn, sau đó trầm
tĩnh hỏi: “Có chắc không?”
Cô gật đầu, ngồi cả buổi tối đã khiến cô thấy bình
tĩnh hơn, đó không phải vấn đề của một mình cô, nên anh có quyền biết sự thực,
cô cũng cần anh cổ vũ để đưa ra quyết định. Cô vươn tay ra lấy que thử thai cho
anh nhìn, bên trên có hai vạch đỏ rõ ràng.
Cô cười giễu cợt, “Họ nói cái này chính xác 99%.”
Anh trầm tư, cũng đoán ra được có lẽ là do hôm ấy, dịu
dàng nhưng rất kiên quyết xoay người cô lại, sắc mặt điềm tĩnh, ánh mắt không
ánh lên niềm vui vì lần đầu được làm bố, ngược lại chỉ có một nỗi hổ thẹn và tự
trách.
Khóe môi cô nhướn lên, không phải vui, mà là cay đắng.
Nếu là một đôi nam nữ bình thường, có lẽ đây là tin tức khiến họ sẽ sung sướng
đến phát điên chăng? Dù sao cũng yêu nhau, lại định ở bên nhau cả đời, còn gì
có thể khiến người ta vui hơn là được chào đón một sinh mệnh sắp ra đời? Nhưng
đối với cô thì, mọi thứ đều đã thay đổi.
“Chúng ta phải làm gì đây?” Cô khẽ hỏi, lộ rõ vẻ thê
lương.
Ánh mắt anh nhìn cô rất sâu, đôi môi đẹp mím lại thật
chặt, toát lên nét cương nghị chỉ riêng có ở anh. Nói thực lòng là anh rất muốn
có một đứa con, đặc biệt là con của anh và cô. Nhưng anh lại không dám bộc lộ
ước muốn đó trước mặt cô, vì sợ cô sẽ tổn thương, sợ cô nghĩ ngợi nhiều. Anh
yêu cô, nếu