ọng lóe lên trong mắt đối phương.
Trên đường về, Bộ Hoài Vũ tỏ ra
tư lự, vào nhà rồi anh mới ôm lấy Viên Hỷ từ phía sau, nói khẽ: “Dù thế nào đi
nữa thì chúng ta cũng vẫn cần đứa con này, đi đăng ký kết hôn trước nhé. Sau đó
đón mẹ em và Thanh Trác đến, chúng ta có thể đưa Thanh Trác đã xét nghiệm, mẹ
em lại có thể chăm sóc em…”
“Nhưng…” Viên Hỷ định phản bác
thì Bộ Hoài Vũ đã bịt miệng cô, anh hôn nhẹ lên sau tai cô, dịu dàng khuyên:
“Đừng thế, Viên Hỷ, bà là mẹ em, dù bà đã sai lầm nhưng em không thể cắt đứt
quan hệ huyết thống. Chúng ta sắp có con rồi, em cũng sẽ trở thành một bà mẹ,
anh không muốn em sống với nỗi oán hận mẹ mình. Tha thứ cho bà đi, Viên Hỷ, bà
chỉ yêu con mình, nếu chúng ta có một đứa con như anh trai em, có lẽ chúng ta
cũng sẽ không làm tốt hơn bà đâu.”
Viên Hỷ vừa chua xót vừa cay
đắng, không nói gì, chỉ dựa hoàn toàn vào lòng anh. Vòng tay anh quá ấm áp,
nhiệt độ cơ thể và hơi thở của anh đều mang đến vẻ bình thản lạ thường, khiến
cô cảm thấy an toàn. Trong vô thức, nước mắt đã lăn xuống gò má, từ khi ở bên
anh, hình như cô trở nên thích khóc lạ lùng. Cô cười đưa tay lau nước mắt, khẽ
đáp “vâng”.
Họ không cử hành hôn lễ, chỉ đến Cục
dân chính đăng ký, sau đó lại mời mấy người bạn thân thiết ăn một bữa cơm xem
như thông báo. Bộ Hoài Vũ cảm thấy rất hổ thẹn vì nợ Viên Hỷ một đám cưới tử
tế. Cô chỉ cười, đưa tay vỗ nhẹ gương mặt căng thẳng của anh, cười nói: “Không
sao, em không quan tâm lắm, hơn nữa chúng ta tại sao phải bỏ tiền ra hành hạ
bản thân mình cho người khác đứng nhìn?”
Tuy nói thế nhưng thực ra trong
lòng cô vẫn thấy hơi hụt hẫng. Phụ nữ nào cũng mong muốn mình có một đám cưới
long trọng, mặc áo cưới xinh đẹp tinh tế, sau đó nghe người đàn ông mình yêu
nói trước mặt họ hàng bạn bè: Tôi yêu cô ấy, tôi nguyện cưới cô ấy làm vợ, suốt
đời suốt kiếp không rời xa nhau.
Tuy tầm thường nhưng rất đáng
yêu, là ước mơ của mọi cô gái.
Bộ Hoài Vũ dịu dàng kéo tay cô,
nhìn cô chăm chú: “Đợi con ra đời rồi, anh sẽ bù cho em một đám cưới long trọng
hơn, được không? Còn lớn hơn cả hôn lễ của Bì Hối nữa.”
Viên Hỷ thấy nét mặt anh toát ra
vẻ trẻ con hiếm thấy thì không nhịn được cười: “Vâng, chúng ta bế con đi, nhưng
Bộ tiên sinh, đó là đám cưới thứ hai của anh hay là của em?”
Bộ Hoài Vũ cũng cười nhẹ, vò vò
tóc Viên Hỷ, có một vẻ yêu chiều và dịu dàng khó nói. Hai người đều cười, nhưng
trong nụ cười ẩn giấu chút đau thương, tương lai đối với họ mà nói, vẫn là một
thử thách to lớn.
Viên Hỷ khẽ thở dài một tiếng:
“Chúng ta có phải là ích kỷ quá không?”
Phải, có quá ích kỷ không? Cứ giữ
đứa trẻ lại như thế, có công bằng với nó không? Nếu nó cũng giống anh cô, thế
thì cuộc đời của nó sẽ ra sao? Cho dù nó may mắn là một đứa trẻ bình thường,
nhưng lại tiếp tục gánh chịu lời nguyền ấy, liệu nó có oán hận cô?
Bộ Hoài Vũ im lặng, khẽ vén mái
tóc cô ra sau tai, rồi khẽ véo tai cô: “Không phải chúng ta ích kỷ mà chỉ vì
yêu nó, cho dù nó có giống Thanh Trác thì chúng ta vẫn yêu. Đừng lo nữa, Viên
Hỷ.” Anh dịu giọng, tiếng nói rất khẽ nhưng lại có sự kiên định khiến cô yên
lòng, “Anh có thể cho nó một cuộc sống tốt đẹp, dù nó có thế nào đi nữa.”
Bộ Hoài Vũ về quê Viên Hỷ đón bà
Viên và Thanh Trác lên. Từ sau khi ông Viên qua đời, tính tình bà cũng thay đổi
khá nhiều, như thể bỗng dưng trầm lặng hẳn, không còn vẻ chanh chua đanh đá
thuở trước. Bây giờ bà chỉ là một người đàn bà tiều tụy, hàng lông mày vốn hay
nhăn nhó giờ đã dịu hơn nhiều, có vẻ e dè quan sát căn nhà. Bộ Hoài Vũ đóng
cửa, thấy mẹ vợ vẫn chần chừ đứng đó thì cười khẽ, nói: “Mẹ, vào trong đi, Viên
Hỷ đang nấu cơm trong bếp.” Nói xong lại lên tiếng gọi Viên Hỷ.
Viên Hỷ bê thức ăn lên, ánh mắt
hai mẹ con chạm nhau, cả hai đều khựng lại. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà mẹ
cô như già hơn cả chục tuổi, tóc cũng đã bạc nhiều, mẹ cô đã già. Viên Hỷ nhớ
đến câu mà Bộ Hoài Vũ đã nói, chẳng qua bà chỉ yêu thương đứa con tàn tật hơn
mà thôi, có lỗi lầm lớn gì đâu? Khóe mắt Viên Hỷ nóng lên, cô mím môi, gọi khẽ
một tiếng “mẹ”. Bà Viên vội gật đầu, trong đôi mắt lấp loáng lệ, vội đưa mu bàn
tay lên chùi.
Thanh Trác không thấy được tình
cảm dâng trào giữa hai mẹ con, anh chỉ thích thú chạy đến chỗ Viên Hỷ, bế bổng
cô lên hét: “Tiểu Hỷ, anh lại đến rồi nè, căn nhà này đẹp quá.”
Bà Viên sợ Thanh Trác bất cẩn nên
vội quát: “Mau buông ra, đừng động đến em gái con! Sau này không được bế nó như
thế nữa!”
Thanh Trác không hiểu, quay lại
chớp mắt hỏi mẹ: “Tại sao sau này không được bế Tiểu Hỷ?”
Bộ Hoài Vũ khẽ cười, bước đến đón
lấy thức ăn trên tay Viên Hỷ, cười nói với Thanh Trác: “Vì trong bụng Tiểu Hỷ
có đứa bé, chúng ta phải cẩn thận, nếu không bé con sẽ không vui đâu.”
“Thật không?” Thanh Trác nhìn
Viên Hỷ rồi quay lại nhìn mẹ, thấy bà cũng cười gật đầu, “Woa, Tiểu Hỷ có bé
con.” Anh bỗng dưng hứng chí, chạy đến cạnh mẹ, kéo kéo tay áo bà hỏi: “Mẹ mẹ,
bé con có chơi với con không?”
Niềm vui sướng của Thanh Trác
thoắt chốc lây cho cả nhà, đến Viên Hỷ cũng không nén được nụ cườ
